Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 210:

Gã trước tiên đi nuốt cha của bé, rồi lại trở về đây thu thập một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi ở nhân gian đơn giản như giẫm chết một con kiến.

Dù trong cơ thể Tể Tể có thuật pháp chí thượng của hoàng quyền, nhưng tuổi tác còn nhỏ, trí thông minh cũng chưa phát triển!

Ngược lại, chỗ Minh Vương nhất định phải tốc chiến tốc thắng, bằng không đợi đối phương khôi phục lại, liền sẽ bỏ lỡ cơ hội tốt.

Người đàn ông trẻ tuổi suy nghĩ rõ ràng, bỗng nhiên nói lời cảm ơn Tể Tể.

"Cám ơn cháu nha Minh Tể Tể, cháu đúng là phúc tinh của chú! Nể tình quà gặp mặt mà cháu cho chú lớn như vậy, chú sẽ tạm thời giữ lại cái mạng này của cháu!"

"Tể Tể, hẹn gặp lại sau nhé!"

Người đàn ông trẻ tuổi nói xong, tựa như một cơn gió lớn thổi qua bãi đỗ xe, trong nháy mắt đã biến mất vô tung vô ảnh.

Bé hơi há miệng nhỏ, muốn nói "bản lĩnh của Tể Tể không phải là cái gọi là hoàng quyền chí thượng", kết quả khi cơn gió mang làn sương biến mất, người đàn ông trẻ tuổi đang đứng đã loạng choạng và ngã xuống đất giống như bị rút sạch sinh khí.

Bé nhanh chóng gỡ bỏ thuật pháp, vừa muốn đi xem chú hai và các anh ở đằng kia, liền nghe được giọng nói kinh ngạc của anh ba.

"Chú út"

Anh hai cũng kinh ngạc kêu lên: "Chú út!"

Hoắc Tư Cẩn cũng nhanh chóng chạy tới chỗ người đàn ông trẻ tuổi, bé có chút sững sờ, nhưng vẫn nhanh chóng hành động trước khi anh cả đi tới.

Hoắc Tư Lâm cũng muốn chạy tới, nhưng lúc cúi đầu xuống nhìn bé liền phát hiện bé không thấy đâu nữa.

"Tể Tể"

Hoắc Trầm Huy vừa định mở rộng bước chân chạy về phía em trai thì nghe tiếng con trai hô, liền nhìn về phía ngực của con trai nhưng kết quả lại trống trơn.

"Tể Tể đâu"

"Chú hai, anh Tư Lâm, Tể Tể ở chỗ này."

Hai cha con Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm nhìn sang chỗ phát ra âm thanh của bé, liền thấy được một cảnh tượng khó tin.

Em ba ( chú út ) Hoắc Trầm Vân vậy mà đang ở vị trí cách bọn họ mười bước, nhưng lại đang ở trong tư thế ngã xuống đất, thân thể cùng mặt đất tạo ra góc ngiêng bảy mươi độ.

Được một đôi tay nhỏ trắng nõn nà chống đỡ, cho nên đối phương cũng không tiếp tục gục xuống.

Mà chủ nhân của đôi tay nhỏ đó chính là Tể Tể mới vừa rồi còn ở trong ngực Hoắc Tư Lâm.

"Tể Tể"

Hoắc Tư Lâm cảm thấy trái tim của mình như muốn dừng đập, vội vàng chạy tới.

Hoắc Tư Cẩn nhanh hơn anh, người đã chạy đến bên cạnh bé và chú út đang hôn mê bất tỉnh.

"Tể Tể."

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm cũng chạy tới, vội vàng đỡ lấy người đang hôn mê bất tỉnh là Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Tư Tước tranh thủ đỡ hai tay của Tể Tể đang giơ chú út lên giống như một đại lực sĩ rồi ôm vào người.

"Tể Tể, em có mệt không"

Bé lắc đầu: "Không mệt."

Nói xong lại nhìn người đàn ông trẻ tuổi đang bất tỉnh, giọng của bé hơi nghi hoặc một chút.

"Anh hai, chú ấy thật sự là chú út của Tể Tể á?"

Hoắc Tư Tước kinh ngạc: "Tể Tể làm sao biết"

Tể Tể: "Chú ấy mới vừa nói, nhưng Tể Tể không biết nên không tin."

Hoắc Tư Tước: "...... Cho nên"

Tể Tể: "Tể Tể còn chuẩn bị trừng phạt, kết quả chú ấy không biết vì sao lại cười ha ha chạy mất. Á, người chạy là con quỷ, không phải chú út này."

Hoắc Tư Thần vuốt trán một cái: "Cho nên chú út là bị...... con quỷ kia nhập vào người"

Bé lắc đầu: "Không hoàn toàn là như vậy, bọn họ giống như là làm giao dịch gì đó."

Hoắc Tư Thần: "......!!!"

Đừng nói Hoắc Tư Thần đang kinh hãi, chính là mấy người khác ở bên cạnh cũng vô thức nhíu mày, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Vấn đề này còn chưa kịp nghiêm túc truy cứu, cách đó không xa đã truyền đến một tiếng kêu rên thống khổ.

"Cứu...... Cứu mạng!"

Hoắc Trầm Huy vội ngẩng đầu nhìn sang: "An An"

Tiếng kêu này chính là giọng của con gái, Hoắc Trầm Huy để con trai đỡ Hoắc Trầm Vân, còn mình thì nhanh chóng chạy hướng về phía cách đó không xa chỗ những chiếc xe đang đỗ theo hàng.

Hoắc Tư Tước ôm Tể Tể chạy theo, Hoắc Tư Thần cũng theo sát phía sau.

Rất nhanh đã chạy tới bên kia, hiện trường rất thảm khốc.

Hoắc Tư Thần vội vàng gọi 110, nói chuyện lắp bắp không thành câu.

"Ở bãi đỗ xe bên này...... Xảy ra tai nạn rất nghiêm trọng, mau tới … bác sĩ mau tới cứu người......"

Năm phút sau, Hoắc An An và Hoắc Trầm Vân đều được đưa vào phòng cấp cứu.

Hoắc Trầm Vân rất nhanh đã bị đẩy ra.

"Người này là bị thiếu ngủ, ngủ một giấc thật ngon, sau khi tỉnh lại thì sẽ không sao."

Hoắc Trầm Huy gật đầu, thần kinh vẫn luôn căng thẳng.

"Vậy còn An An thế nào?"

Vẻ mặt bác sĩ nghiêm túc: "Xe kịch liệt va chạm về phía sau, Hoắc tiểu thư bị kẹt ở vị trí ghế điều khiển và ghế sau, còn chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm."

Nói xong lại bổ sung một câu: "Chúng tôi sẽ dùng hết toàn lực để cứu chữa, ngài yên tâm."

Tể Tể nhìn chú út lạ lẫm bị đẩy ra, lại nhìn vào bên trong phòng cấp cứu.

"Chú hai yên tâm, chị An An không có việc gì."

Hoắc Tư Cẩn vội hỏi bé: "Tể Tể nhìn thấy cái gì"

Bé lắc đầu: "Không nhìn thấy gì, cho nên mới không có việc gì nha."

Hoắc Tư Cẩn nhất thời không kịp phản ứng, nhưng ngược lại là Hoắc Tư Tước đã có điều suy nghĩ.

"Ví dụ như...... nhân viên đến dẫn hồn của Địa Phủ?"

Bé cười tươi, mặt mày cong cong.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free