Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2064:
Hoắc Tư Cẩn cười.
"Chúng cháu sẽ nói thật với bà nội về tình hình cụ thể."
Hoắc Trầm Vân và Cửu Phượng: "..."
Bốn anh em Hoắc Tư Cẩn đồng thời cười, mỗi người lấy ra một thẻ đen.
“Dù sao bà nội cũng cho nhiều quá!”
Hoắc Trầm Vân và Cửu Phượng: "..."
So với giàu có…
Bọn họ thật sự không thể so với bà cụ.
Không chỉ chiếm phần lớn cổ tức của công ty hàng năm, còn có tiền tiêu vặt của các con trai, tiền trợ cấp hưu trí, đầu tư nước ngoài…
Hoắc Trầm Vân và Cửu Phượng im lặng, sau đó đen mặt qua đường.
Bốn anh em Hoắc Tư Cẩn đi theo.
Có náo nhiệt để xem.
Nhất định phải đi!
Còn chú Chung và gà trống nhỏ, có chú Cố và y tá chăm sóc.
…
Quán cà phê được trang trí sang trọng, tao nhã, phát nhạc piano du dương, nhẹ nhàng.
Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể ngồi ở bàn số chín, Cửu Phượng mặc vest chỉnh tề, tóc tai gọn gàng ngồi ở bàn số mười.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần ngồi ở bàn số mười bảy, bên cạnh là Hoắc Trầm Vân ngồi ở bàn số mười tám.
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Vân im lặng quay mặt đi, coi như không thấy hai đứa cháu trai không hiểu chuyện đến xem náo nhiệt.
Đối tượng xem mắt vẫn chưa đến, Hoắc Tư Cẩn cười nói với Cửu Phượng.
"Chú Cửu Phượng, sau khi chú bước vào cửa và lúc nãy ở cổng bệnh viện… khác nhau một trời một vực."
Tể Tể chớp mắt.
“Anh cả, chú Cửu Phượng trông rất có tinh thần, đẹp trai, đúng không?”
Hoắc Tư Cẩn cười gật đầu.
"Đúng vậy."
Tể Tể hiểu rồi.
"Vậy chú Cửu Phượng rất mong chờ buổi xem mắt này, đúng không?"
“Ôi chao, chú Cửu Phượng sao không nói sớm, nói sớm, bà nội nhất định sẽ sắp xếp cho chú từ sớm rồi.”
Cửu Phượng u ám lên tiếng.
“Tể Tể, chú Cửu Phượng chỉ cảm thấy ra ngoài gặp khách, nhất định phải ăn mặc chỉnh tề, tôn trọng người khác, cũng là tôn trọng chính mình.”
Nói xong, ánh mắt Cửu Phượng rơi vào sợi tóc rối trên đầu Tể Tể.
Anh ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được nữa.
Đứng dậy, lấy một chiếc lược nhỏ, tinh xảo từ trong túi quần vest, ngồi xuống bên cạnh bàn số chín, chải tóc cho Tể Tể.
Vì tóc Tể Tể không dài, lại là kiểu tóc mềm mại, xù xì.
Sợi tóc rối vẫn kiên quyết giữ vững trận địa, duy trì hình dạng ban đầu.
Cửu Phượng đành phải móc túi quần lần nữa, sau đó lấy ra hai sợi dây buộc tóc màu hồng.
Ngón tay luồn nhanh qua mái tóc xù xì của Tể Tể.
Trong nháy mắt, một búi tóc tròn xinh xắn, tinh tế, rất phù hợp với vẻ ngoài dễ thương của cô bé bốn tuổi đã hoàn hảo xuất hiện.
Hoắc Tư Cẩn tự thấy hổ thẹn, chân thành khen ngợi.
"Nói đến tinh tế, xinh đẹp, vẫn là chú Cửu Phượng!"
Cửu Phượng kiểm tra chiếc lược nhỏ, tinh xảo, xác định trên đó không có sợi tóc nào, lại thổi một hơi, rồi mới cất vào túi quần.
Tể Tể đột nhiên lên tiếng.
"Chú Cửu Phượng, cô xem mắt đến rồi."
Cửu Phượng: "..."
Cơ thể Cửu Phượng cứng đờ, nhưng vẫn rất điềm tĩnh xoay người, đi về phía bàn số mười mấy bước, sau đó ngồi xuống chỗ của mình.
Cửa quán cà phê được đẩy ra, một người phụ nữ mặc áo khoác dạ dài màu cà phê, uốn tóc xoăn bồng bềnh bước vào.
Sau đó, cô ta đi thẳng đến bàn số mười.
Hoắc Tư Cẩn hạ giọng.
"Bắt đầu rồi."
Tể Tể tràn đầy mong đợi, hai mắt gần như biến thành hình ngôi sao.
“Hy vọng chú Cửu Phượng thành công trong một lần.”
Hoắc Tư Cẩn gật đầu.
“Như vậy, chúng ta có thể nhanh chóng được ăn tiệc!”
Nghe thấy đồ ăn, mắt Tể Tể càng thêm sáng ngời.
“Ăn tiệc, ăn tiệc!”
Cửu Phượng, người có thính giác quá tốt: "..."
Hai đứa này thật sự là…
Vì một bữa tiệc!
Đẩy anh ta lên bàn thờ!
Sắc mặt Cửu Phượng có thể thấy rõ ràng là đen lại.
Đối tượng xem mắt sững sờ.
Nhưng nhìn khuôn mặt không góc chết của Cửu Phượng, cùng với khí chất vừa sang trọng, vừa u ám đó, cô ta cười ngồi xuống, chủ động lên tiếng.
“Xin hỏi, anh là… anh Cửu Phượng sao?”
Cửu Phượng nghiến răng, giọng nói lạnh lùng.
"Phải."
Đối tượng xem mắt rất bao dung.
“Anh muốn uống gì?”
Cửu Phượng: "Tức đến no rồi, không uống được gì nữa!"
Đối tượng xem mắt ngẩn người.
“Vậy… anh có muốn dùng thuốc tiêu hóa không?”
Cửu Phượng trừng mắt nhìn cô ta.
"Không cần! Bà… Tôi tiêu hóa rất tốt, cô tự giữ lại mà dùng đi!”
Đối tượng xem mắt cười như hoa.
“Được, bà Hoắc nói không sai, anh Cửu Phượng, anh đúng là ngoài lạnh trong nóng.”
Cửu Phượng: "..."
A!
Bây giờ anh ta rất lạnh!
Nóng cái con khỉ!
Nhưng anh ta là trưởng bối, tuyệt đối sẽ không chửi thề trước mặt loại người này.
Mất mặt.
Cửu Phượng thẳng thắn nói.
"Cô này, tôi không có cảm giác với cô."
Đối tượng xem mắt sững sờ.
Đôi mắt tràn đầy ham học hỏi.
"Vậy anh Cửu Phượng thích kiểu người như thế nào?"
Cửu Phượng: "Không giống người!"
Đối tượng xem mắt lại sững sờ, sau đó bật cười.
"Anh Cửu Phượng, anh thật hài hước, tôi phát hiện tôi càng thích anh hơn so với lúc xem ảnh của anh."
Cửu Phượng: "..."
Đồ mê trai!
A!
Tại sao anh ta lại đẹp trai như vậy chứ!
Cửu Phượng dần dần trở nên cáu kỉnh.
Cơ mặt giật giật.
Lật bàn?
Đối tượng xem mắt chắc chắn sẽ bị dọa chạy, cho rằng anh ta là người bạo lực.
Anh ta liếc nhìn Tể Tể đang ngồi sát bên cạnh anh ta.