Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1979:
Nói đến đây, Tể Tể thở dài.
"Giống như cha Minh Vương, vì quá bận nên không có thời gian đưa Tể Tể đi chơi ạ."
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân theo bản năng hỏi: “Vậy bọn họ không thấy mệt sao?”
Tể Tể lại chớp chớp mắt.
“Nhân viên địa phủ không thể chết vì mệt được ạ.”
Hoắc Trầm Vân giơ ngón tay cái.
"Thật lợi hại!"
Không chết vì mệt!
"Vậy không có ai bỏ việc vì không có ngày nghỉ sao?"
Tể Tể khoanh tay, cười tủm tỉm gật đầu.
"Có ạ, hơn nữa còn không ít, nhưng bọn họ đều đánh không lại cha Minh Vương."
Hoắc Trầm Vân ngớ người.
“Trực tiếp đánh nhau, không cần giảng đạo lý sao?”
Tể Tể nhớ đến lời cha Minh Vương, ánh mắt cô bé lập tức trở nên sắc bén, hung dữ.
Cô bé còn nắm chặt nắm đấm mũm mĩm của mình.
“Chú ba, địa phủ tôn trọng sức mạnh! Giảng đạo lý… giảng đạo lý chậm quá ạ! Cha Minh Vương nói … thời Xuân Thu Chiến Quốc trăm…trăm….”
Hoắc Trầm Lệnh thử lên tiếng.
"Trăm nhà đua tiếng?"
Tể Tể vội vàng gật đầu, đôi mắt to sáng long lanh.
“Đúng vậy! … trăm nhà đua tiếng bây giờ vẫn đang giảng đạo lý, không ai chịu thua ai.”
Hoắc Trầm Vân suýt chút nữa thì rớt cằm.
“Các vị đại nho thời Xuân Thu Chiến Quốc… đến bây giờ vẫn chưa đi đầu thai sao?”
Xếp hàng chờ đầu thai ở địa phủ đáng sợ như vậy sao?
Không nên như vậy chứ?
Tể Tể gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Đúng là các ông… đó vẫn chưa đi đầu thai, nhưng không phải là không có suất, mà là bọn họ kiên quyết cho rằng mình đúng, vẫn đang ở khu vực trung tâm, ba hoa chích chòe, giảng đạo lý đấy ạ.”
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Lệnh cố gắng nhịn cười.
Tể Tể tin chắc những gì cha Minh Vương nói.
Cô bé nắm chặt nắm đấm.
“Cho nên, dùng võ vi tôn rất tốt! Tể Tể thích dùng võ vi tôn!”
Cha Hoắc cười cưng chiều.
"Cha cũng thích."
Hoắc Trầm Vân vội vàng bày tỏ thái độ.
“Chú ba cũng thích! Nhưng trần gian không được như vậy, luật pháp không cho phép, hiện tại, người nào ra tay trước trong lúc đánh nhau thường sẽ bị coi là sai.”
Hoắc Trầm Vân vừa dứt lời, điện thoại anh ta reo lên.
Người gọi đến là đạo diễn Ngô.
Anh ta vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng kêu cứu hoảng sợ của Ngô Hạo.
"Trầm Vân, cứu mạng! Có quỷ!"
****
Tể Tể đang được cha mình bế, nghe thấy tiếng kêu cứu gần như vỡ giọng của chú Ngô ở đầu dây bên kia, cô bé nhíu mày, sau đó biến mất khỏi vòng tay của cha.
Giọng nói trẻ con trong gió đêm vừa vững vàng vừa bá đạo.
“Cha, chú ba, Tể Tể đi xem thử trước đã.”
Vòng tay cha Hoắc trống rỗng.
Hoắc Trầm Vân vội vàng hét lên với đạo diễn Ngô ở đầu dây bên kia.
“Đạo diễn Ngô, anh cố gắng giữ vững, Tể Tể đang đi tìm anh.”
Đáp lại Hoắc Trầm Vân là một chuỗi âm thanh bận.
“Tút tút tút…”
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Lệnh sải bước đi xuống núi.
Hoắc Trầm Vân theo sát phía sau.
"Anh hai, quê của đạo diễn Ngô ở tỉnh F, em đi là được rồi. Trong nhà cần anh trấn giữ, dù sao chuyện nhà họ Kỷ vẫn chưa kết thúc."
Hoắc Trầm Lệnh vừa định từ chối thì điện thoại reo lên.
Trợ lý Giang Lâm ở đầu dây bên kia nhanh chóng lên tiếng.
“Tổng giám đốc, dự án vịnh Lam Kỳ có chút vấn đề, tạm thời tôi không liên lạc được với cậu cả.”
Hoắc Trầm Vân nghe vậy, vội vàng vỗ vai Hoắc Trầm Lệnh.
“Được rồi, anh hai, anh đi xử lý chuyện của công ty đi, em đi tìm Tể Tể.”
Chưa đợi Hoắc Trầm Lệnh lên tiếng, Hoắc Trầm Vân đã chạy xuống núi.
Hoắc Trầm Lệnh: "..."
...
Tỉnh F, huyện Nguyên Lợi.
Ngô Hạo co rúm trong góc phòng ngủ, run rẩy.
Anh ta không hiểu tại sao anh ta còn chưa đi xem mắt thì đã có quỷ tìm đến cửa.
Nửa đêm nửa hôm thế này.
Anh ta hét đến khản cả giọng, cho dù anh ta ở tầng hai, cha mẹ anh ta ở tầng một, cũng phải nghe thấy động tĩnh chứ.
Nhưng không có.
Tầng một không có tiếng động gì, còn nữ quỷ trong phòng mặc áo cưới đỏ, môi đỏ như máu, sắc mặt trắng hơn cả phấn tẩy trắng ba phần đang từng bước tiến về phía anh ta.
Vừa đi về phía anh ta, nữ quỷ vừa cười khẽ.
"Chồng ơi, anh đã đồng ý cưới em rồi thì nên xuống đây với em chứ."
"Đừng sợ, anh nhắm mắt lại, em ra tay rất nhanh, sau khi anh chết, chúng ta có thể chính thức bái đường thành thân."
Ngô Hạo nắm chặt điện thoại.
"Trầm Vân! Hoắc Trầm Vân? Tút tút tút..."
Điện thoại bận.
Mùa đông, lại còn ở ven biển, nhưng Ngô Hạo lại toát mồ hôi hột.
Nói chuyện lắp bắp.
“Không… không… không! Cô… cô… cô… cô nhất định là nhầm người rồi.”
“Tôi chỉ là một tên cẩu độc thân, chưa từng yêu đương, càng chưa từng đồng ý kết hôn với ai, thật… thật… thật… thật sự…”
Tròng mắt nữ quỷ đen láy, đáng sợ dần dần lộ ra sát khí.
Giọng nói càng thêm âm trầm, cũng càng thêm chói tai.
“Tôi không tìm nhầm người đâu! Chính anh đã đồng ý cưới tôi! Anh phải xuống đây với tôi!”
Nói xong, nữ quỷ cười khẽ, hung hăng lao về phía Ngô Hạo.
Ngô Hạo sợ đến mức chân run lẩy bẩy, theo bản năng ngồi xổm xuống, sau đó vừa lăn vừa bò, chạy ra cửa.
"Cha! Mẹ! Cứu con với!"
"Hì hì hì... Chồng ơi, cho dù anh có hét đến khản cả giọng thì hôm nay cũng không ai đến cứu anh đâu, bởi vì hôn sự này cũng là do cha mẹ anh đồng ý!”