Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1959:

Bác sĩ nhận ra Cố Thích Phong, ban nãy bận quá nên chưa kịp chào hỏi, lúc này mới có thời gian nói chuyện phiếm với anh.

“Viện trưởng Cố.”

Cố Thích Phong gật đầu: “Tất cả chi phí của cô Tôn ở bệnh viện, lát nữa tôi sẽ bảo trợ lý Tiểu Khúc đến đây thống kê và thanh toán.”

Tể Tể vội vàng lên tiếng.

“Chú Cố, Tể Tể có tiền mà.”

Cố Thích Phong mỉm cười xoa đầu cô bé.

“Tể Tể, chuyện của người lớn thì để người lớn bọn chú tự giải quyết. Tiền của Tể Tể thì để dành sau này mua nhà to, xe đẹp, còn có rất nhiều trang sức đẹp nữa.”

Tể Tể: “Nhưng mà chú Cố, Tể Tể đã có nhà to rồi mà.”

Cô bé vẫn luôn sống cùng cha và mọi người, trang viên rất rộng lớn.

Cố Thích Phong hiểu ý cô bé.

“Đó là nhà của mọi người, không phải của riêng Tể Tể, sau này Tể Tể có thể mua một căn nhà thuộc về riêng mình.”

Sợ Tể Tể lại kiên quyết muốn trả tiền, Cố Thích Phong vỗ vai bác sĩ, đưa hai đứa trẻ và Hoắc Trầm Vân đi xem cô Tôn thế nào.

Thấy bọn họ đi vào, cô Tôn lộ rõ vẻ ngại ngùng.

“Ngài Cố, Cậu ba Hoắc.”

Cố Thích Phong mỉm cười nhìn cô Tôn.

Vừa mở miệng đã toát ra phong thái của bậc trưởng bối.

“Cô thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không khỏe không? Nếu có chỗ nào không thoải mái thì nhất định phải nói với chúng tôi, chúng tôi sẽ đi tìm bác sĩ.”

Cô Tôn vội vàng lắc đầu.

“Không có, ngài Cố, tôi khỏe, tôi khỏe.”

Nói xong, cô Tôn lại vội vàng bổ sung một câu.

“Cảm ơn mọi người.”

Nếu không phải có đám người Tể Tể kịp thời chạy đến thì cô không dám tưởng tượng bây giờ mình sẽ ra sao nữa.

Có lẽ… cô đã cùng chết với đám người Triệu Quốc Khánh rồi.

Dù sao thì chuyện kinh tởm như vậy mà thành sự thật thì cô cũng không sống nổi, cũng sẽ không để cho những kẻ chủ mưu được sống yên ổn.

Tể Tể chạy đến nắm lấy tay cô Tôn.

“Cô Tôn, cô phải mau khỏe lại nhé.”

Tương Tư Hoành cũng chạy đến.

“Cô Tôn, chờ khi khai giảng, bọn em sẽ chờ cô đến lớp dạy học ạ.”

Tể Tể cũng gật đầu.

Cô Tôn mỉm cười, đáy mắt ẩm ướt, nhưng cô cố gắng kìm nén không khóc.

Ánh mắt lướt qua Hoắc Trầm Vân, cô Tôn chỉ nhìn một cái rồi nhanh chóng dời đi.

Cô biết cậu ba Hoắc là người tốt.

Là một người rất rất tốt.

Còn cô…

Gia đình cô rối ren như vậy, người thân cũng xấu xa như vậy…

Cô Tôn cúi đầu, dập tắt mầm non vừa mới nảy nở trong lòng.

Giữa cô và nhà họ Hoắc…

Ngoại trừ việc cô là giáo viên của Tể Tể và Tiểu Tương ra thì chỉ có thể là giáo viên của Tể Tể và Tiểu Tương mà thôi.

Nếu không thì chẳng phải là cô lấy oán báo ân sao?

Cố Thích Phong vô tình quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy cô Tôn cúi đầu, ánh mắt lướt qua Hoắc Trầm Vân rồi nhanh chóng dời đi, đồng thời dùng sức nắm chặt tay mình.

Cố Thích Phong: “...”

Chuyện này… thú vị đấy!

Cô Tôn cũng rất nhạy bén, ngay lập tức nhận ra ánh mắt của Cố Thích Phong.

Cô vội vàng ngẩng đầu nhìn anh.

“Ngài Cố.”

Nói xong, cô lại nhìn Hoắc Trầm Vân với ánh mắt trong veo.

“Cậu ba Hoắc, chuyện hôm nay… thật sự rất cảm ơn mọi người, còn có Tể Tể và Tiểu Tương nữa.”

Nếu không có Tể Tể và Tiểu Tương, cô căn bản sẽ không quen biết người nhà họ Hoắc.

“Hoàn cảnh của tôi mọi người cũng biết rồi đấy… cho nên… tuy hai chữ cảm ơn rất đơn giản, rất trống rỗng, nhưng tôi thật sự không biết phải nói gì hơn.”

Chưa đợi Hoắc Trầm Vân lên tiếng, cô Tôn đã mỉm cười.

“Trời cũng không còn sớm nữa, bây giờ vẫn đang là những ngày đầu năm mới, Tể Tể, hai em còn rất nhiều việc phải làm, về trước đi, đừng lo lắng cho cô, cha cô đã đến đế đô rồi.”

Cố Thích Phong thấy cô Tôn không muốn làm lỡ thời gian của bọn họ, cũng là thật lòng biết ơn bọn họ nên anh mỉm cười gật đầu.

“Được.”

Hoắc Trầm Vân nhìn vầng trán sưng đỏ và bàn tay được băng bó cẩn thận của cô Tôn, anh muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Bộ phim truyền hình mà anh quay hồi năm ngoái đã khiến anh - một tên chó độc thân nhận ra một vấn đề.

Nếu không thích một cô gái thì ngàn vạn lần đừng an ủi cô ấy khi cô ấy bị bắt nạt hoặc đang trong giai đoạn khó khăn.

Giống như lời trêu chọc của anh hai lần trước.

Anh cũng mỉm cười.

Chỉ nói một chữ.

“Được.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành ôm lấy bàn tay không bị băng bó của cô Tôn, ngoan ngoãn vẫy tay chào tạm biệt.

“Cô Tôn, tạm biệt cô ạ.”

Cô Tôn mỉm cười.

“Tạm biệt hai em.”

Bọn họ vừa rời đi, cô Tôn ở trong phòng bệnh liền ôm lấy chính mình, ngồi trên giường bệnh vùi mặt vào chăn khóc nức nở.

Tể Tể và Tương Tư Hoành ở dưới lầu đồng thời nghe thấy tiếng khóc.

Hai đứa trẻ dừng bước.

“Chú Cố, chú Ba, cô Tôn đang khóc.”

Cố Thích Phong xoa đầu Tể Tể.

“Chuyện bình thường mà, suýt chút nữa thì cuộc đời bị người thân xấu xa hủy hoại rồi còn gì.”

Hoắc Trầm Vân cũng hiểu được.

Cho nên lúc cô Tôn bảo bọn họ đi làm việc của mình thì anh cũng thuận theo mà đồng ý.

Phải cho người ta đủ không gian để tiêu hóa chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free