Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1950:
Cố Thích Phong vội vàng nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh: “Trầm Lệnh, tôi nhớ anh nói có một dự án muốn cho tôi xem, đi, chúng ta đến thư phòng nói chuyện.”
“Anh cũng đi!”
Nói xong, lại dặn dò Hoắc Trầm Vân: “Trầm Vân, em trông chừng bọn trẻ!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Nhìn em trai mình cất cả núi vàng trong túi, phát bao lì xì vàng lớn cho các cháu, muốn dọa chết trái tim yếu ớt của anh ta sao?
Nhưng ba người anh trai đã bỏ đi quá nhanh, Hoắc Trầm Vân đành bất đắc dĩ ở lại.
Kế Nguyên Tu cũng không thèm để ý đến anh ta nữa.
Dù sao không chịu quỳ lạy cậu, thân là người cùng bối phận, cậu không tiện cho bao lì xì vàng lớn tương đương được.
Kế Nguyên Tu chạy đi chơi với các cháu.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đang giúp các anh trai bê khối vàng lớn vào phòng khách nhỏ.
Nhận được bao lì xì vàng lớn, bọn trẻ đã bàn tán xem sẽ tiêu gì rồi.
Phòng khách lớn vừa rồi còn náo nhiệt, trong nháy mắt chỉ còn lại một mình Hoắc Trầm Vân.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Điện thoại của Hoắc Trầm Vân đột nhiên vang lên.
Nhìn thấy ID người gọi đến, anh ta hơi ngạc nhiên, theo bản năng nhìn về phía Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu.
“Chào cô Tôn, chúc mừng năm mới.”
Nhưng giọng nói từ trong điện thoại truyền đến không phải là của cô Tôn, mà là của một người phụ nữ trung niên.
“Xin chào cậu Hoắc, tôi là cô của Hân Hân.”
Chưa kịp để Hoắc Trầm Vân lên tiếng, Tôn Quyên đã tự nhiên nói tiếp: “Cậu Hoắc, tôi thường xuyên nghe Hân Hân nhắc đến cậu. Năm nay, tôi và Hân Hân vì lý do gia đình nên ở lại đế đô ăn Tết, chỉ có hai cô cháu chúng tôi, Hân Hân thì chăm chỉ, việc gì cũng tự tay làm hết, kết quả là sơ ý bị bỏng tay, tôi sợ để lại sẹo, nên muốn hỏi cậu Hoắc xem cậu có biết loại thuốc mỡ nào trị sẹo tốt không?”
Hoắc Trầm Vân nhíu mày: “Cô Tôn bị bỏng sao?”
Giọng Tôn Quyên nhỏ xuống: “Vâng, sáng mùng Năm Tết bị bỏng lúc nấu ăn, cả mu bàn tay đều phồng rộp hết cả lên, tôi xót xa lắm, cậu Hoắc…”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng Tôn Hân Hân tức giận: “Tôn Quyên, bà…” Tút… tút… tút…
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân cau mày.
Tể Tể vừa lúc bê khối vàng lớn cuối cùng đi qua.
Nhìn thấy dáng vẻ nhíu mày như muốn kẹp chết muỗi của chú ba, cô bé tưởng chú ấy tiếc nuối vì mình không có bao lì xì vàng lớn.
Tể Tể suy nghĩ một chút, đặt khối vàng lớn vừa mới bê lên xuống trước mặt anh.
“Chú ba, đây là vàng lớn của Tể Tể, tặng cho chú ạ.”
Hoắc Trầm Vân bừng tỉnh, kinh ngạc nhìn Tể Tể: “Gì cơ?”
Tể Tể lại lặp lại một lần nữa.
Khóe miệng Hoắc Trầm Vân giật giật, vội vàng lắc đầu từ chối: “Không cần không cần! Tể Tể ngoan, chú ba thật sự không thiếu tiền! Cháu cứ giữ lấy khối vàng lớn này, sau này lớn lên có thể cất giữ, hoặc là tìm thợ kim hoàn chế tác thành trang sức bằng vàng đẹp đẽ.”
Tương Tư Hoành thấy Tể Tể vẫn chưa đi, liền từ phòng khách nhỏ đi tới.
Nghe thấy lời nói của Hoắc Trầm Vân, mắt Tương Tư Hoành sáng lên.
“Trang sức bằng vàng?”
Hoắc Trầm Vân cười gật đầu: “Đúng vậy, tuy bây giờ mọi người chuộng trang sức bằng đá quý, ngọc bích hơn, nhưng vàng mới là thứ giữ giá nhất! Hơn nữa, trang sức bằng vàng rất tinh xảo, sang trọng và đẹp mắt, vàng kết hợp với ngọc… đều là những báu vật vô giá được tổ tiên chúng ta truyền lại. Có nghi ngờ gì cũng đừng nghi ngờ nhãn quang của tổ tiên Hoa Quốc chúng ta.”
Mắt Tương Tư Hoành càng thêm sáng rực.
Trong mộ thất bên cạnh chủ mộ của cha cậu cũng có rất nhiều trang sức như trâm cài, vòng tay bằng vàng.
Chỉ là trước đây cậu cảm thấy những thứ đó quá rườm rà, không bằng tấm ván quan tài dày dặn, dễ bê hơn, nên không quan tâm đến.
Chú ba nói như vậy, cậu hoàn toàn có thể tặng số trang sức đó cho Tể Tể.
Không chỉ có vàng kết hợp với ngọc, mà còn có loại rỗng, loại đặc, còn có nhiều kiểu dáng khác nhau.
Ví dụ như bướm vàng, ve sầu vàng, cành vàng lá ngọc đính kèm ngọc bích, mã não…
Hoắc Trầm Vân và Tể Tể đều không chú ý đến sự thay đổi trong ánh mắt của Tương Tư Hoành. Sự chú ý của Tể Tể đều dồn cả vào người Hoắc Trầm Vân.
“Vậy chú ba, chú không phải là không vui vì không có bao lì xì vàng lớn, mà là vì chuyện gì ạ?”
Hoắc Trầm Vân ho khan một tiếng.
Nghĩ đến việc mẹ già mong anh và cô Tôn đến với nhau, nhất thời không biết phải nói thế nào.
Nhưng tình hình bên phía cô Tôn hình như không được tốt lắm.
Thôi vậy.
Dù sao cũng là giáo viên của Tể Tể và Tiểu Tương, bây giờ anh cũng không có việc gì làm, đi một chuyến vậy.
“Tể Tể, Tiểu Tương, hai đứa ở phòng khách…”
Tể Tể đột nhiên nhìn Hoắc Trầm Vân, chậm rãi nói: “Chú ba, màu hồng trên người chú… rối loạn rồi ạ.”
Hoắc Trầm Vân khó hiểu: “Màu hồng gì cơ? Tể Tể, hôm nay chú ba mặc quần đen, áo sơ mi trắng mà.”
Ngay cả tất cũng là màu đen.
Tể Tể giải thích: “Không phải quần áo, mà là… đào hoa… vận đào hoa của chú ba rối loạn rồi ạ!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tương Tư Hoành đảo mắt.
“Chú ba, vừa rồi chú nghe điện thoại của ai vậy?”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ