Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1930:
Đúng là mệnh tốt mà!
Con trai nhận nuôi một đứa con gái, vậy mà lại là con gái ruột của nhân vật lớn ở địa phủ!
Nhìn xem!
Giữa đêm khuya lạnh giá thế này, hai ông bà già này vẫn tràn đầy năng lượng.
Lại nhìn thi thể của mình trong quan tài, khuôn mặt nhăn nheo, tóc bạc phơ, thân hình gầy gò ốm yếu...
Thật sự là...
Càng nhìn càng tức!
Hoắc Sâm thấy âm khí trên người bà ta lại cuồn cuộn, liền giáng một cái vào gáy bà ta.
"Thu liễm âm khí của bà lại cho tôi, em tư và em dâu đã lớn tuổi rồi, nửa đêm nửa hôm còn ở đây trông coi cho bà, chẳng lẽ bà muốn bọn họ bị âm khí quấy nhiễu, đổ bệnh nặng một trận sao? Bà có tin là Tể Tể sẽ lập tức chạy xuống địa phủ tìm bà không hả?"
Tào Tú: "..."
Tào Tú giận mà không dám nói, ấm ức thu liễm âm khí lại.
Nhưng hồn phách không trọn vẹn, lại suy yếu đến mức sắp không duy trì được hình dạng con người, âm khí rò rỉ khắp nơi.
Tào Tú: "..."
Hoắc Sâm trực tiếp ấn hồn phách bà ta trở lại thi thể.
"Ngoan ngoãn ở yên đó cho tôi! Cho đến khi được chôn cất! Dám bắt nạt dù chỉ là một con chó trong thôn, tôi cũng sẽ đập nát đầu bà!"
Tào Tú: "..."
Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc nhìn thấy, nghe thấy, nụ cười trên môi bà cụ Hoắc suýt chút nữa thì không kìm được.
Hoắc Sâm đột nhiên nhìn sang.
Cả người ông lập tức căng thẳng!
****
Hoắc Sâm có cảm giác như vợ chồng em tư có thể nhìn thấy ông.
Nhưng mà... làm sao có thể chứ?
Vợ chồng em tư đều là người bình thường.
Mặc dù ông không biết tại sao ba đứa nhỏ nhà Tư Lâm lại có thể nhìn thấy hồn phách của ông và Tào Tú, nhưng cuối cùng ông cho rằng đó là do Tể Tể đã làm gì đó.
Dù sao thì người trẻ tuổi cũng dễ tiếp thu hơn, hơn nữa thể chất lại tốt.
Cho dù có nhiễm chút âm khí, thì chỉ cần bị ốm một trận là khỏi.
Em tư và vợ nó đều đã lớn tuổi rồi.
Đột nhiên nói có thể nhìn thấy quỷ...
Chẳng phải sẽ bị dọa sợ sao?
Vì vậy... Hoắc Sâm cảm thấy vợ chồng em tư không thể nhìn thấy ông.
Nhưng nụ cười của vợ em tư có phải hơi... quen thuộc rồi không?
Lúc ông còn sống, có đôi khi dạy dỗ Tào Tú bị hai người họ bắt gặp, vợ em tư cũng cười như vậy.
Khóe miệng sắp nhếch đến mang tai rồi.
Mặc dù trông hiền lành phúc hậu, nhưng ánh mắt đó rõ ràng là đang xem kịch hay.
Hoắc Sâm trực tiếp bay đến trước mặt Tể Tể.
Hoắc Trầm Lệnh sợ ông đụng phải Tể Tể, vội vàng kéo Tể Tể ra sau lưng.
"Bác ba, đã lâu không gặp."
Hoắc Sâm: "..."
Mặt Hoắc Sâm cứng đờ.
"Cháu... cháu... cháu nhìn thấy...
bác?"
Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười gật đầu.
"Ừ."
Hoắc Sâm: "..."
Hoắc Sâm có dự cảm chẳng lành.
Ông theo bản năng hạ giọng hỏi Hoắc Trầm Lệnh: "Vậy... cha mẹ cháu thì sao?"
Bà cụ Hoắc đã đi tới.
Tự nhiên cũng nghe thấy câu hỏi của ông.
Bà cụ Hoắc cười tủm tỉm nói: "Anh ba, bốn, năm mươi năm không gặp, em và lão Hoắc đều đã tóc bạc trắng, trở thành ông lão bà lão rồi, còn anh vẫn như ba mươi mấy tuổi, trẻ trung đẹp trai khiến người ta ghen tị ghê!"
Khuôn mặt tuấn tú, góc cạnh của Hoắc Sâm cứng đờ.
Một giây sau, ông lập tức chạy như bay ra khỏi sân.
Vừa đến cổng, ông liền đối mặt với ông cụ Hoắc - người không biết từ lúc nào đã đứng chờ ở đó.
Ông cụ Hoắc nhìn ông với vẻ mặt phức tạp.
Một lúc lâu sau, ông cụ mới lên tiếng.
"Anh ba."
Hoắc Sâm: "..."
Hoắc Sâm không nói nên lời, chỉ có thể giơ hai tay lên, che mặt lại, sau đó men theo chân tường tiếp tục đi ra ngoài.
Ông cụ Hoắc cũng đi theo.
"Anh ba, đừng vội đi, chúng ta nói chuyện chút đi."
Hoắc Sâm đi càng nhanh hơn.
Ông cụ Hoắc cũng đi theo.
Hoắc Sâm: "..."
Hoắc Sâm che mặt càng chặt hơn.
"Ông nhận nhầm người rồi!"
Ông cụ Hoắc giật giật khóe miệng.
Ông nói rất lâu: "Anh ba, tuy em đã già rồi, nhưng mắt vẫn còn tốt lắm! Từ nửa tiếng trước khi bọn em đến đây, cho đến khi Tể Tể đưa anh và chị dâu đi rồi quay lại, chẳng lẽ em còn chưa nhìn rõ sao?"
Giọng nói kinh ngạc của Hoắc Sâm như muốn vỡ ra.
"Cậu nói... Từ nửa tiếng trước, cậu... đã nhận ra tôi rồi?"
Ông cụ Hoắc gật đầu.
"Đúng vậy! Biết anh ba lên đây, bọn em cố ý bảo Tể Tể đưa bọn em đến đây, chính là muốn nói chuyện với anh một chút."
Hoắc Sâm kinh ngạc đến mức suýt chút nữa thì không che nổi mặt, tròng mắt sắp rơi ra ngoài, ông nhìn Tể Tể qua khe hở giữa các ngón tay.
Tể Tể đang nói chuyện với chú Khánh Dương và thím Yến Hồng, nhận ra ánh mắt của ông ba, liền quay đầu lại.
Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng Tể Tể có thị lực và thính lực rất tốt.
Cô bé nũng nịu gọi Hoắc Sâm: "Ông ba, đừng trách cháu nha, là ông bà nội nhớ ông quá thôi."
Hoắc Sâm: "..."
Ông cụ Hoắc đưa tay vỗ vai Hoắc Sâm.
Người quỷ cách biệt, bàn tay của ông cụ Hoắc xuyên qua vai Hoắc Sâm.
Ông cụ Hoắc: "..."
Hoắc Sâm vội vàng che mặt càng chặt hơn.
Ông cụ Hoắc thở dài.
Mặc dù biết không thể chạm vào, nhưng ông vẫn đưa tay chạm vào hai bàn tay đang che mặt của Hoắc Sâm.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ