Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1928:

Hoắc Sâm: "..."

Tể Tể trực tiếp dùng hành động để cho Tào Tú hiểu rõ mọi chuyện.

Cô bé vẫn khoanh tay như vậy, nhưng không còn kiềm chế âm khí nồng nặc, khiến cho bất kỳ con quỷ nào trên thế gian cũng phải khiếp sợ.

Hoắc Sâm cũng không chịu nổi, theo bản năng muốn quỳ lạy.

Tể Tể vội vàng đỡ ông dậy.

Hồn phách vốn đã không ổn định của Tào Tú bắt đầu xuất hiện từng vết nứt.

Bản năng của quỷ khiến bà ta lần đầu tiên ý thức được sức mạnh đáng sợ của Tể Tể.

Tào Tú: "..."

Bà ta sai rồi!

Bà ta thực sự biết lỗi rồi!

"Tể Tể! Tể Tể! Bà ba... bà ba sai rồi! Xin cháu... tha cho bà ba lần này, xin cháu đấy!"

Tể Tể thấy hồn phách của bà ba sắp bị âm khí xung quanh ép nát, liền thu liễm âm khí lại.

"Cha của bổn Tể Tể là người nắm quyền cao nhất địa phủ, là Phong Đô Đại Đế trong truyền thuyết! Bà muốn kiện bổn Tể Tể cái gì? Bây giờ bổn Tể Tể có thể giúp bà nói với cha!"

Tào Tú: "..."

Bà ta bị điên rồi sao?

Từ xưa đến nay, dân đen không đấu lại quan lại!

Hơn nữa cha của đối phương lại là người nắm quyền cao nhất địa phủ!

Con bé Tể Tể này vậy mà lại là công chúa của địa phủ!

Nhận ra điều này, Tào Tú lập tức suy sụp!

Tể Tể thấy sát khí trên người bà ta bỗng chốc tản ra xung quanh, sát khí của Tu La Sát cũng bắt đầu tiêu tan, liền vội vàng há to miệng nhỏ, a a a a ăn cơm thôi.

Không ăn thì phí quá!

Những âm khí, sát khí kia rơi vào người các anh trai, có thể khiến các anh trai bị bệnh đấy.

Để cô bé ăn là vừa.

Hoắc Sâm thở phào nhẹ nhõm.

Đợi Tể Tể nuốt hết âm khí, sát khí, ông vội vàng quỳ xuống cảm ơn.

"Tể Tể, cảm ơn cháu."

Tào Tú cũng hoàn hồn, nước mắt lưng tròng nói lời cảm ơn.

Dù sao cũng là quỷ, bà ta biết ý nghĩa của việc hồn phách vẫn còn tồn tại.

"Tể Tể, xin lỗi, trước đây đều là lỗi của bà ba, cảm ơn cháu đã cứu bà ba, nếu không... nếu không bà ba đã hồn phi phách tán, tan thành mây khói rồi."

"Cảm ơn cháu!"

Tào Tú cảm ơn từ tận đáy lòng.

Nhưng Tể Tể lại lắc đầu.

"Bà ba, bà phải cảm ơn ông ba mới đúng. Nếu không phải ông ba vẫn luôn đánh bà, đánh bật sát khí trên người bà ra, thì bà đã không thể tỉnh táo lại nhanh như vậy từ trong cơ thể Tu La Sát."

Tào Tú: "..."

Mặc dù xấu hổ, nhưng Tào Tú vẫn thành tâm cảm ơn.

"Hoắc Sâm, cảm ơn ông."

Cảm ơn xong, Tào Tú xấu hổ vô cùng.

"Còn có... xin lỗi ông."

"Tôi thực sự xin lỗi."

Hoắc Sâm quay mặt đi, không nhìn bà ta.

Tào Tú thở dài, trong mắt không còn là máu nữa, mà là hai hàng lệ trong suốt.

"Là tôi lười biếng, chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng, cũng không dạy dỗ con cái nên người..."

"Còn có chuyện năm đó... Là tôi thấy ông đẹp trai, nhân phẩm tốt, cố ý... cố ý nhảy sông ở con sông ông thường đi qua, biết chắc ông sẽ cứu tôi, sau đó tôi... liền thuận thế gả cho ông."

****

Hoắc Sâm vẫn không nhìn bà ta, nhưng lại lên tiếng.

"Tôi biết!"

Tào Tú không dám tin.

"Ông biết?"

Hoắc Sâm gật đầu.

"Tôi còn biết làm như vậy, mẹ bà có thể mượn cớ tôi hủy hoại thanh danh của bà để đòi thêm gấp đôi sính lễ, vừa hay có thể dùng số tiền đó để cưới vợ cho hai em trai bà."

Tào Tú không thể tin được, trợn tròn mắt.

"Ông... sao ông lại... biết... chuyện này?"

Hoắc Sâm quay người nhìn bà ta, ánh mắt đặc biệt lạnh lùng.

"Thôn Tào Gia và thôn Hoắc Gia cách nhau bao xa?"

Tào Tú xấu hổ vô cùng, theo bản năng muốn chui xuống đất.

Hoắc Sâm nhíu mày ngăn bà ta lại.

"Đừng có chui nữa! Tôi nói với bà những điều này không phải là để truy cứu gì cả."

Nói đến đây, lông mày Hoắc Sâm càng nhíu chặt hơn.

"Đã là vợ chồng, thì nên đồng lòng. Việc nhà bà tính kế tôi như thế nào, tôi không để tâm, dù sao thì ngày tháng cũng là do chúng ta tự mình sống."

Tào Tú lệ rơi như mưa.

Hoắc Sâm đột nhiên thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt.

"Nhưng bà không nên..."

Tào Tú liên tục gật đầu, khóc lóc sướt mướt.

"Tôi không nên ăn không ngồi rồi, không nên nuôi dạy Chí Khôn và Chí Dũng thành ra như vậy, đều là lỗi của tôi... đều là lỗi của tôi... Hu hu hu... Hoắc Sâm, tôi..."

Hoắc Sâm nhắm mắt lại, nhắc nhở bà ta một sự thật vô cùng quan trọng.

"Bà càng không nên tham lam đến mức lấy năm đồng thông bảo địa phủ từ tay Tể Tể."

Tào Tú như bị sét đánh.

Sau khi trở thành quỷ, bà ta mới biết thông bảo địa phủ khó kiếm đến mức nào, và nó có ý nghĩa gì đối với người sống.

"Vậy nên... tôi đã khiến... các con... gánh trên vai khoản nợ năm trăm triệu của địa phủ sao!"

Hoắc Sâm gật đầu.

"Đúng vậy!"

Tào Tú: "..."

Hoắc Sâm trực tiếp nhắc nhở bà ta.

"Ở trần gian nợ tiền ngân hàng, nếu trong nhà không có khả năng trả nợ, thì ngân hàng cũng không thể làm gì bà, nhưng nợ tiền địa phủ thì khác!"

Toàn thân Tào Tú run rẩy.

Đầu óc trống rỗng.

Hoắc Sâm nhìn bà ta bằng vẻ mặt không chút cảm xúc, nói rõ ràng từng chữ.

"Nợ tiền địa phủ, sẽ liên lụy đến tổ tiên, con cháu."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free