Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1911:
“Người sống trên đời, không thể nào có tiền rồi là không còn nhân tình được chứ?”
“Bà con lối xóm, mọi người nói xem có đúng không?”
Ông cả Hoắc từ phòng bên cạnh đi ra.
“Cái rắm!”
Ông cả Hoắc đen mặt mắng.
“Mã Đại Quý, ông cũng là người lớn tuổi rồi, vợ ông không biết xấu hổ, sao ông cũng theo bà ta không biết xấu hổ vậy?”
Mã Đại Quý bị mắng đến mức mặt mày tái mét.
“Bí thư Hoắc, ông nói vậy là sao? Hôm nay tôi đến đây là để phúng viếng, cũng là vì bà thông gia của nhà tôi chết oan, nên mới đứng ra nói chuyện.”
“Ngược lại là ông, em trai ruột chết rồi là tình nghĩa chấm dứt, thấy nhà họ Hoắc phát đạt, bắt đầu trở mặt không nhận người thân?”
“Bí thư Hoắc, sau này ông xuống suối vàng, ông có đối diện được với em trai đã khuất của ông không?”
Ông cả Hoắc tinh thần vẫn chưa được tốt lắm, sắc mặt vẫn tái nhợt.
Nhưng thái độ rất kiên định.
“Tôi có đối xử tốt với em trai tôi hay không, trong lòng tôi tự rõ!”
“Còn các người… đòi Trầm Lệnh bồi thường, các người đòi được sao?”
“Đi đi đi! Lên thắp nén nhang, ăn cỗ xong thì nhanh chóng cút xéo!”
Mã Đại Quý bị thái độ của ông cả Hoắc làm cho tức đến suýt ngã ngửa.
Tể Tể lập tức “bổ dao”.
Cô bé nhét con dao gọt hoa quả trong tay vào tay Mã Đại Quý, thậm chí còn chĩa lưỡi dao vào cổ trắng nõn của mình.
“Ông cụ Mã, nếu ông còn muốn tiền bồi thường, ông cứ việc ra tay đi!”
“Dù sao thì cũng không có tiền!”
Sợ Mã Đại Quý không hiểu, Tể Tể nghiêm túc bổ sung.
“Ông cụ Mã, ông có thể giết Tể Tể ngay bây giờ, nhưng sau này tất cả các người không được phép tìm đến người nhà Tể Tể đòi tiền nữa!”
“Các người bây giờ không giết Tể Tể, sau này càng không được tìm người nhà Tể Tể đòi tiền!”
Nói xong, Tể Tể ngẩng cằm, dáng vẻ bé nhỏ đứng thẳng tắp.
“Dù sao thì cũng chỉ có mạng thôi! Không có tiền!”
Mã Đại Quý: “…”
Tay Mã Đại Quý run lên, con dao gọt hoa quả bị nhét vào tay ông ta rơi xuống đất.
“Con… con bé này…”
Thường Quế Lan tức giận đến bốc khói.
“Hoắc Trầm Lệnh, cậu có còn là cha hay không vậy? Sao lại để một đứa con nít ranh còn bú sữa nhúng tay vào chuyện này?”
Tể Tể: “Tể Tể không còn bú sữa nữa!”
“Cũng không phải cha bảo Tể Tể ra mặt đâu, là Tể Tể tự muốn ra mặt đấy!”
“Bởi vì các người đều không nói lý! Cha và các anh không biết xấu hổ như các người, nhưng Tể Tể có thể liều mạng!”
Bà con lối xóm: “…”
Người không biết xấu hổ gặp phải người không sợ chết…
Mọi người đều lo lắng cho Tể Tể, nhưng nghe Tể Tể nói vậy, biết rõ là trong đám tang của bà ba Hoắc nên nghiêm túc một chút, nhưng vẫn nhịn không được muốn cười.
Tể Tể đúng là một cô bé lanh lợi!
Gia đình Thường Quế Lan dù có ghê gớm, hung dữ đến đâu, mười dặm tám thôn có “tiếng tăm”, thì cũng sợ chết!
Tể Tể tuy nhỏ tuổi, nhưng lá gan lại rất lớn, rất biết liều mạng!
Ông cả Hoắc cũng bị Tể Tể dọa sợ.
Lại nhìn Hoắc Trầm Lệnh và ba đứa cháu trai đứng im lặng ở đó, chỉ yên lặng quan sát, khiến tim ông đập thình thịch.
Thấy Mã Đại Quý bị dọa sợ, ông vội vàng đi đến bên cạnh Hoắc Tư Cẩn, hạ giọng hỏi cậu.
“Các cháu… cứ để mặc như vậy sao?”
“Đó là dao gọt hoa quả đấy, rất sắc bén! Đặt trên cổ Tể Tể, đó là cổ đấy! Là cái cổ non nớt của đứa bé bốn tuổi!”
Hoắc Tư Cẩn cũng hạ giọng.
“Cổ của Tể Tể cứng hơn cổ của chúng ta.”
Ông cả Hoắc dùng ánh mắt nhìn “súc sinh” nhìn Hoắc Tư Cẩn.
Hoắc Tư Cẩn lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời.
Cậu nói thật mà.
Ông cả Hoắc trực tiếp đi tìm Hoắc Trầm Lệnh.
Thái độ của Hoắc Trầm Lệnh càng trực tiếp hơn.
“Tể Tể thích, cứ để con bé làm.”
Ông cả Hoắc: “Cậu chiều con như vậy… Đó là chuyện con nít thích là có thể để mặc con nít làm bậy sao? Đó là chuyện liên quan đến tính mạng đấy!”
Hoắc Trầm Lệnh: “Chúng ta chết hết rồi, Tể Tể vẫn còn sống.”
Ông cả Hoắc: “…”
Ông cả Hoắc đột nhiên hạ giọng đến mức gần như không thể nghe thấy.
“Cậu rốt cuộc là ai? Không đúng! Rốt cuộc các người là ai?”
“Tào Tú, có phải là bà không?”
Hỏi xong, ông cả Hoắc cảm thấy mình bị thần kinh rồi.
Bây giờ là ban ngày ban mặt!
Dù Tào Tú có oan uất gì đi chăng nữa, sau khi chết quay về trả thù, thì cũng phải đợi đến tối chứ?
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Nhìn thấy vẻ mặt vô cùng đặc sắc của ông cả Hoắc, Hoắc Trầm Lệnh khẽ ho khan một tiếng.
“Bác cả, cháu là Trầm Lệnh. Tư Cẩn, Tư Tước và Tư Thần đều là chính bọn nó, không bị thứ gì đó bám vào người.”
Ông cả Hoắc trừng lớn mắt.
“Vậy các cháu…”
Hoắc Trầm Lệnh hít sâu một hơi, cảm thấy bác cả vẫn nên biết một chút tình hình.
Dù sao thì mấy hôm nữa là đêm thím ba trở về, còn cần bác cả ra mặt trấn an mọi người.
Còn về việc dùng lý do gì, đó là chuyện mà bác cả phải suy nghĩ.
“Bác cả, Tể Tể con bé… không chết được.”
Nhận thấy ánh mắt ông cả Hoắc nhìn anh như nhìn súc sinh, Hoắc Trầm Lệnh hạ giọng xuống thấp hơn nữa, chỉ có hai người bọn họ nghe thấy.