Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1908:
Nói xong, anh ta vội vàng cầm xấp ảnh trên bàn nhét vào túi áo khoác lông vũ.
“Con sẽ đến bệnh viện xem từng người một, sau đó hẹn hò với từng người một! Nếu cha cảm thấy chậm quá thì con sẽ hẹn hết bọn họ cùng một lúc luôn!”
Ông cụ Cố thuận tay cầm chiếc gối bên cạnh ném về phía anh ta.
"Nhìn con kìa! Còn hẹn hò hết một lúc!"
“Cút ra ngoài cho cha!”
Cố Thích Phong vội vàng rời đi.
Khi đến bệnh viện Nhân dân số 3, Cố Thích Phong vừa bước vào sảnh lớn của khu khám bệnh đã tình cờ gặp Lục Tây Ba và Đỗ Văn vừa mới tan ca sau một đêm thức trắng.
"Lục Tây Ba, Đỗ Văn, năm mới vui vẻ."
Nhìn thấy Cố Thích Phong, Lục Tây Ba và Đỗ Văn vội vàng niềm nở chào hỏi.
"Viện trưởng Cố, năm mới vui vẻ."
Cố Thích Phong ho khan một tiếng.
Liếc mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai của mình phản chiếu trên tấm kính, anh ta hài lòng gật đầu.
"Gọi gì mà viện trưởng Cố, gọi anh Cố là được rồi!"
Anh ta không phải là ông chú ế vợ.
Anh ta còn trẻ lắm!
Lục Tây Ba tò mò nhìn theo.
"Anh Cố, anh đang nhìn gì vậy?"
Cố Thích Phong vội vàng quay đầu lại, cười lắc đầu.
"Lúc ra khỏi nhà quên rửa mặt, xem thử có dọa người ta không thôi."
Lục Tây Ba và Đỗ Văn đồng thời bật cười.
Cố Thích Phong cũng thường đến bệnh viện Nhân dân số 3, nhìn thấy hai người họ có vẻ mệt mỏi sau khi tan ca, hơn nữa anh ta còn lo lắng cho ông chủ Mã đang nằm viện, cho nên bèn rủ hai người cùng đến nhà ăn của bệnh viện, vừa đi vừa nói chuyện.
Sau khi nghe Cố Thích Phong kể xong, Lục Tây Ba và Đỗ Văn nhìn nhau.
Đỗ Văn cười nói.
"Anh Cố, trùng hợp quá, Tây Ba chính là bác sĩ điều trị chính của Mã Thành Long."
Cố Thích Phong kinh ngạc.
"Thật sao? Vậy thì tốt quá."
Lục Tây Ba xoay người định quay trở lại.
"Bây giờ tôi đi thêm thuốc cho ông ta, đảm bảo ông ta sẽ ngủ ba ngày ba đêm không tỉnh lại luôn."
Cố Thích Phong vội vàng kéo anh ta lại.
"Không cần đâu, không cần vội vàng như vậy, chúng ta đi ăn cơm trước đã, sau khi ăn xong, tôi sẽ đi cùng hai người, tôi ở ngoài đợi."
Lục Tây Ba không lay chuyển được Cố Thích Phong, đành phải ngồi xuống ăn sáng cùng anh ta.
Lúc bọn họ đang ăn sáng thì Mã Thành Long đang nằm trong phòng bệnh nghe điện thoại.
"Cái gì? Tiểu Phong bị bắt rồi sao? Tại sao?"
Người ở đầu dây bên kia kể lại tình hình cụ thể.
Nghe xong, sắc mặt Mã Thành Long tái mét.
"Trong đầu nó chứa toàn phân à?"
Nếu không phải do ông ta tu luyện tà thuật khiến duyên phận cha con mỏng manh thì với đứa con trai ngu ngốc như Mã Phong, ông ta thật sự không muốn thừa nhận đó là con ruột của mình!
Nghĩ đến đây, Mã Thành Long tức giận đá vào người phụ nữ đang đứng cạnh giường bệnh.
Điện thoại còn chưa có cúp, đã chửi ầm lên.
"Cô sinh ra đứa con trai tốt thật đấy! Ngu chết đi được!"
Người phụ nữ đó tên là Quách Trân, là mẹ ruột của Mã Phong.
Bị đá một cái, Quách Trân không hề tức giận mà lo lắng hỏi: “A Long, Tiểu Phong xảy ra chuyện gì vậy?”
Mã Thành Long kể sơ qua chuyện xảy ra ở thôn Hoắc Gia, sau đó nhìn chằm chằm vào Quách Trân với ánh mắt âm u.
“Tôi kêu cô chăm sóc nó cho tốt, vậy mà cô sợ tôi chạy mất nên cứ phải ở bên cạnh tôi, kết quả là con trai bị bắt rồi! Bây giờ cô hài lòng rồi chứ?”
Mã Thành Long càng nói càng tức, lại đá thêm một cái vào bụng Quách Trân.
Quách Trân đau đến mức mặt mày trắng bệch, vội vàng ôm bụng.
"Đau quá..."
Mã Thành Long không thèm để ý đến cô ta, tiếp tục nói chuyện điện thoại.
Sau khi cúp điện thoại, ông ta nhìn thấy Quách Trân đang ôm bụng nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, liền cau mày.
"Quách Trân, cô còn muốn giả bộ đến bao giờ nữa?"
Quách Trân khó khăn lên tiếng.
“A Long, bụng của tôi… rất đau…”
Mã Thành Long thuận tay cầm lấy tách trà bên cạnh ném thẳng vào đầu Quách Trân.
“Tôi cho cô giả vờ này!”
“Bốp” một tiếng, trán Quách Trân bị đập trúng, máu tươi chảy ra.
Mắt Quách Trân tối sầm, ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Mã Thành Long nghiến răng nghiến lợi, tức giận mắng: “Mẹ kiếp! Quách Trân, đứng lên cho tôi! Đừng có giả vờ nữa! Vô dụng!”
"Chỉ bị vỡ trán thôi mà, đứng lên cho tôi!"
Nhưng Quách Trân vẫn không có phản ứng.
Mã Thành Long hơi sững sờ.
Lúc này, một y tá đi ngang qua nghe thấy tiếng động bèn đẩy cửa bước vào.
“Vừa nãy…”
Nhìn thấy Quách Trân đang nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, y tá vội vàng hét lớn về phía bàn y tá.
“Nhanh lên, có người bị ngất xỉu! Phòng 309!"
Lúc này, Lục Tây Ba và Đỗ Văn vừa đi thang máy lên đến tầng ba.
Để tránh bị Mã Thành Long nghi ngờ, Cố Thích Phong không đi cùng bọn họ mà chờ thang máy chuyến sau.
Lục Tây Ba và Đỗ Văn nhìn nhau, tưởng rằng Mã Thành Long xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy về phía phòng bệnh 309.
Chưa kịp đến cửa phòng 309, bọn họ đã nghe thấy tiếng hét lo lắng của Mã Thành Long từ bên trong vọng ra.
"Bác sĩ! Bác sĩ! Mau cứu vợ tôi!"