Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1815:
Tiếp đó có một bạn nam cười khà khà bổ sung.
“Ngâm chung mới vui chứ, cách rừng trúc nói chuyện không thấy được biểu cảm của đối phương, chán lắm!”
…
Mọi người trò chuyện cười đùa vui vẻ, chẳng mấy chốc đã đến nhà hàng của vườn Ngô Đồng.
Sau khi vào nhà hàng, mọi người đều không nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn, Tể Tể và Tương Tư Hoành, Đậu Văn hỏi Hoắc Tư Lâm ngay.
“Này Tư Lâm, mấy đứa em của cậu đâu rồi?”
Hoắc Tư Lâm mỉm cười giải thích.
“Tư Cẩn đưa hai bé đi ăn rồi.”
Khóe miệng của Đậu Văn giật giật.
“Vậy là sao? Cùng nhau đến mà sao lại phải đi ăn riêng?”
Hoắc Tư Lâm cười nhã nhặn giải thích.
“Trong lúc ăn cơm Tể Tể và Tiểu Tương không thể ngồi yên được, hay nhảy nhót lung tung. Tư Cẩn dẫn hai em ấy đi ăn riêng cũng tốt mà.”
Nói xong, Hoắc Tư Lâm lại chuyển chủ đề sang Lục Trạch, rất nhanh sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào cậu ấy.
Đoàn Vũ Tình vốn đã bước vào, nhưng nghe thấy lời nói của Hoắc Tư Lâm thì lại lặng lẽ lùi lại.
Nếu Tể Tể và Tiểu Tương ăn cơm đều không ngồi yên được, vậy cô ta qua đó giúp đỡ là quá hợp lý luôn.
Cô ta đi được vài bước, Lữ Lâm Hi cũng cầm lấy điện thoại đi ra.
Nhìn thấy cô ta, Lữ Lâm Hi mỉm cười.
“Vũ Tình, cậu định học theo Hoan Hoan, đi tìm bọn Tể Tể và Tiểu Tương ư?”
Đoàn Vũ Tình cười vô cùng dịu dàng, cũng thẳng thắn thừa nhận.
“Đúng vậy, mặc dù Tư Cẩn chu đáo, nhưng cả hai đứa trẻ ăn uống đều không thành thật. Tớ sợ một mình cậu ấy ứng phó không được cho nên muốn qua đó xem có giúp được gì không.”
Lữ Lâm Hi nghịch điện thoại trong tay.
“Lần trước dì Lỗ dẫn Tiểu Đồng và mẹ tớ đi dạo phố, còn phàn nàn với mẹ tớ rằng người chị gái lớn hơn Tiểu Đồng mười sáu tuổi, chẳng thích cô em gái ba tuổi của mình một chút nào, chứ đừng nói đến việc giúp đỡ chăm sóc.”
Đoàn Vũ Tình còn chưa kịp lên tiếng, Lữ Lâm Hi đã cười híp mắt hỏi Đoàn Vũ Tình.
“Sao hả? Em gái nhà mình mà còn chăm sóc không xong, thế mà em trai, em gái của Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn thì chăm sóc được à?”
Đoàn Vũ Tình: “...”
Mà Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể trong lòng, dắt tay Tương Tư Hoành đi một vòng từ bên cạnh về, tình cờ xuất hiện trước tầm mắt của Đoàn Vũ Tình và Lữ Lâm Hi.
Đoàn Vũ Tình: “...”
****
Đáy mắt của Lữ Lâm Hi lóe lên ý cười, sau đó giơ tay chào hỏi Tể Tể và Tương Tư Hoành.
“Chào Tể Tể, Tiểu Tương, chị tên Lữ Lâm Hi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thanh đáp.
“Chào chị Lâm Hi~”
Lữ Lâm Hi gật đầu, tầm mắt rơi lên người Hoắc Tư Cẩn.
“Hoắc Tư Cẩn, tình huống nhà tớ khác với Đoàn Vũ Tình, tớ không có em gái ba bốn tuổi, nhưng lại có một đứa cháu trai bốn năm tuổi cực kỳ nghịch ngợm, tớ cũng thường hay chơi với thằng bé lắm, có cần tớ phụ chăm hai bạn nhỏ nhà cậu ăn cơm không?”
Hoắc Tư Cẩn từ chối với thái độ xa cách.
“Cảm ơn lòng tốt của cậu, nhưng không cần.”
Lữ Lâm Hi cũng không nói thêm lời nào.
“Được! Vậy tớ quay về ăn cơm đây, Tể Tể, Tiểu Tương, hẹn gặp lại nha.”
Vẻ mặt của Hoắc Tư Cẩn vẫn lạnh nhạt, Tể Tể và Tương Tư Hoành thì vẫy tay chào lại.
“Chị Lâm Hi, gặp lại chị sau nhé~”
Đoàn Vũ Tình: “...”
Hoắc Tư Cẩn trực tiếp phớt lờ cô ta, bế Tể Tể và nắm lấy tay Tương Tư Hoành rời đi, rẽ vào vườn Lạc Hoa cách đó khoảng mười mét.
Đoàn Vũ Tình đứng yên tại chỗ, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng lúc xanh lúc tím.
Cô ta chưa bao giờ mất mặt đến thế.
Đặc biệt là ở trước mặt của Hoắc Tư Cẩn!
Tất cả là nhờ ơn Lữ Lâm Hi ban tặng!
Đoàn Vũ Tình mím môi, xoay người đi theo trở về phòng bao riêng trong vườn Ngô Đồng.
Trông thấy Hoắc Tư Lâm ngồi kế bên Lục Trạch, sau đó là Lữ Lâm Hi ngồi cạnh Hoắc Tư Lâm, ánh mắt của Đoàn Dự Tình chợt lóe lên.
Rất tốt!
Lữ Lâm Hi phá hoại thiện cảm của Hoắc Tư Cẩn dành cho cô ta. Tại sao cô ta không thể vạch trần cái tâm tư xấu xa của Lữ Lâm Hi ở trước mặt mọi người chứ?
Đồ ăn được bưng ra, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện cười đùa vui vẻ.
Trong phòng bao riêng của vườn Lạc Hoa cách bên phía bọn họ khá gần, Tể Tể nhìn nguyên một bàn đồ ăn ngon thì hai mắt phát sáng.
Nhưng cô bé không hề quên anh Tư Lâm vẫn còn ở bên kia.
“Anh cả ơi, chúng ta ăn ở đây, anh Tư Lâm ăn một mình ở bên kia, có ổn không ạ?”
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười xoa cái đầu nhỏ của cô bé.
“Đương nhiên ổn chứ, ở bên kia đều là bạn bè của anh Tư Lâm. Tuy anh cả cũng quen biết bọn họ, nhưng lại không thân mấy, ở đây ăn cơm với hai em là hợp lý nhất rồi.”
Tương Tư Hoành không quan tâm đến mấy chuyện này.
Đó đều là việc của những "đứa trẻ lớn".
Cậu ấy chỉ cần làm theo ý của anh trai là được.
Đút Tể Tể ăn no là được.
Tương Tư Hoành đã bắt đầu múc canh cho Tể Tể.
“Tể Tể, em ăn chút canh khai vị trước nhé.”
Hoắc Tư Cẩn thấy Tương Tư Hoành đút cho Tể Tể ăn thì có chút buồn cười.
“Tiểu Tương, em cũng ăn đi. Anh đút Tể Tể là được rồi.”
Tương Tư Hoành cười hì hì.
“Không sao đâu, anh Tư Cẩn, anh ăn đi, em có ăn hay không đều như nhau cả, nhưng anh Tư Cẩn không thể bị đói, Tể Tể cũng không thể bị đói.”
Tể Tể đeo găng tay dùng một lần vào, mỗi tay cầm lấy một cái đùi gà lớn.