Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1733:
Tể Tể cười khanh khách: “Cha giỏi quá đi!”
Minh Vương nở nụ cười, kết thúc câu chuyện với Tể Tể bằng câu: “Bên cha vẫn còn nhiều văn kiện cần xử lý lắm. Tể Tể đi chơi đi nha.”
Sau đó anh ấy xuyên qua Minh Vương điện, nhìn về phía đám nhân viên Công Pháp Quốc Tế, khẽ nở nụ cười: “Ha!”
Dứt nụ cười thì ánh mắt lại chuyển mục tiêu nhìn về phía Diêm Quân Thập Điện, thấy bọn họ đưa tay lên che mặt rồi lại hé tay ra nhìn nhìn, tâm trạng thấp thỏm lo âu.
“Làm cái gì đấy? Không còn mặt mũi đâu mà nhìn bổn tọa đúng không? Có cần bổn tọa đưa mặt nạ đầu trâu mặt ngựa cho các ông mượn, sau này cứ thế mà đeo lên mặt luôn không?”
Diêm Quân Thập Điện vội vã bỏ tay xuống.
Minh Vương thấy thế thì cười lạnh: “À há! Vẫn còn mặt mũi mà bỏ tay xuống cơ à? Tể Tể mới có ba tuổi rưỡi đã có thể đưa một tên vương mới nhậm chức của tộc quỷ hút máu phương Tây đi đầu thai còn các ông thì sao? Đã có người nào trong số các ông diệt được hết số quỷ hút máu trong khu vực của mình hay chưa?”
Chẳng chờ Diêm Quân Thập Điện đáp lời, Minh Vương lại tiếp tục nói: “Không đúng không? Chắc chắn là không rồi! Mới nãy cái tên khốn Jesse kia uy hiếp bổn tọa thì các ông cũng có nơi được câu nào đâu?”
Nói tới đây, Minh Vương lộ vẻ mặt vô cùng ghét bỏ.
“Vẫn có mặt mũi mà lộ mặt ra cơ đấy. Da mặt còn dày hơn tường thành của địa phủ do Tể Tể gia cố nữa!”
Thập Điện Diêm Quân: “...”
Bọn họ biết mà!
Che giấu là sai!
Không che giấu cũng là lỗi của họ luôn!
Cho nên chuyện này là kiểu… muốn hay không muốn đều khó cả!
Bỗng nhiên Minh Vương chuyển tầm mắt nhìn về phía Diêm Quân Tam Điện - Tống Đế Vương.
Bỗng nhiên Tống Đế Vương lại có cảm giác không ổn cho lắm.
Quả nhiên ngay sau đó, Minh Vương thu liễm cảm xúc táo bạo của mình lại, bày ra vẻ mặt dịu dàng nhìn ông ta, hỏi với giọng điệu vô cùng nhu hòa: “Diêm Quân Tam Điện đã hành tẩu trong nhân gian đã lâu, có gì muốn nói không?”
Tống Đế Vương nghĩ tới hình ảnh bị Tể Tể đánh tơi bời thì cảm thấy toàn thân không ổn chút nào.
“Thưa sếp, sau khi hành tẩu nhân gian thì tôi có muôn vàn cảm xúc.”
Minh Vương chẳng thèm nể mặt ông ta: “Chắc bị người ta chửi nhiều quá hả?”
Tống Đế Vương: “...”
Diêm Quân Thập Điện Chuyển Luân Vương nhìn về phía Tống Đế Vương với vẻ vô cùng tò mò.
“Người anh em Tống, ông tới nhân gian rồi còn bị người ta chửi cho, mà còn là chửi siêu nhiều?”
Còn Diêm Quân của các điện còn lại thì mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giả vờ như không biết cái gì hết.
Nếu như nhìn kỹ thì sẽ thấy mọi người thi thoảng lại liếc mắt nhìn về phía Tống Đế Vương.
Tống Đế Vương: “…”
Ông ta thật sự muốn đánh cho cái tên đồng đội heo Chuyển Luân Vương này một trận!
Tống Đế Vương còn chưa nói dứt câu thì ở ngoài điện, có nhân viên công tác vội vã chạy tới: “Sếp, người của Công Pháp Quốc Tế đi tới ạ.”
Diêm Quân Thập Điện đồng loạt nhíu mày.
“Sao lại nhanh như thế được?”
Minh Vương hừ lạnh: “Còn vì cái gì nữa, cái tên chó má Jesse kia biết không đấu lại chúng ta nên vẫn luôn thủ sẵn thẻ giúp đỡ mà!”
Diêm Quân Thập Điên vội tiếp lời: “Anh ta yếu ớt như thế sao?”
Minh Vương cười ha hả: “Năng lực không có thì tất nhiên là yếu ớt rồi!”
Chuyển Luân Vương thấy sếp nhà mình nói đúng ghê.
Diêm Quân Nhất Điện Tần Quảng Vương cũng đồng tình với ý kiến của Minh Vương: “Jesse nhúng tay vào quá nhiều chuyện, chết không hết tội!”
Diêm Quân Nhị Điện Sở Giang Vương cũng gật đầu tán thành: “Dạo này, số người chết do quỷ mút máu ở Hoa Quốc chúng ta quá nhiều. Jesse là vua của bọn họ mà mặc kệ họ tàn sát dân thường của Hoa Quốc chúng ta thì nên chuẩn bị sẵn tâm lý bị càn quét đi!”
Diêm Quân Tứ Điện Ngũ Quan Vương ngay lập tức nhắc tới vấn đề khác: “Hiện tại người của Công Pháp Quốc Tế đã tới đây, chúng ta có cho bọn họ vào không ạ?”
Diêm Quân Ngũ Điện Diêm La Vương gật đầu tiếp lời: “Cho họ vào, đóng cửa đánh chó, sống chết không cần quan tâm!”
Diêm Quân Lục Điện Biện Thành Vương có chút băn khoăn: “Đây có một mình địa phủ Hoa Quốc chúng ta đầu với người của Công Pháp Quốc Tế, hậu quả…”
Diêm Quân Thất Điện Thái Sơn Vương bỗng nhiên nhìn về phía Minh Vương cười như không cười nhìn bọn họ, chuyển tâm tư qua khen Tể Tể.
“Một mình chống lại nhân viên của Công Pháp Quốc Tế cũng không phải là không được! Thậm chí sếp nhà mình cũng không cần phải tự mình ra tay, chỉ cần mỗi trữ quân Tể Tể đã có thể thu phục hoàn toàn được rồi!”
Thái Sơn Vương nói xong thì quay qua nhìn về phía Minh Vương nhà mình.
Quả nhiên nhìn thấy khóe miệng Minh Vương hơi nhếch lên.
Thái Sơn Vương thở phào nhẹ nhõm.
Vỗ mông ngựa đúng chỗ rồi!
Diêm Quân Bát Điện, Diêm Quân Cửu Điện tâm tư lung lay, nhìn thấy sắc mặt Minh Vương đã thay đổi, thì cất lời phụ họa: “Đúng thế, công chúa nhỏ nhà chúng ta mạnh mẽ như thế, nếu những kẻ kia xằng bậy không nói lý thì một mình Tể Tể cũng có thể hạ gục họ trong nháy mắt!”
Chuyển Luân Vương vẫn luôn quan sát biểu cảm của Minh Vương nên không phụ họa theo kịp.
Ngay lúc ông ta đang tính bổ sung thì nghe thấy giọng âm trì địa ngục của Minh Vương: “Ôi! Vấn đề quan trọng như thế này mà sao mấy ông lại không biết xấu hổ mà đẩy một bé con mới ba tuổi rưỡi lên sân khấu thế hả? Tại vì các ông không có con cho nên ghét con của bổn tọa, muốn con bé mệt xỉu luôn hay thế nào?”
Ba Diêm Quân Thất Điện, Bát Điện và Cửu Điện: “...”
Không phải đâu!