Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1698:

“Làm sao cũng không thể nào là hai chúng ta nói cho cô ta biết được, đúng không?”

Hoắc Trầm Lệnh trừng mắt nhìn đứa con trai út.

Hoắc Tư Thần lập tức rục đầu lại.

Tể Tể vui tươi hớn hở ôm lấy và cạ vào cánh tay của cậu.

Hoắc Trầm Lệnh không để ý đứa con trai út, mà nhìn sang đứa con trai cả.

Anh nhìn con trai cả của mình bằng ánh mắt rất tán thưởng.

Tốt lắm.

Không câu nệ với chuyện nhỏ.

Nhưng lại biết bắt được điểm chính.

Vấn đề chính của chuyện này quả thật không phải là Lâm Tư Dao ầm ĩ như thế nào mà là cô ta làm sao có được số điện thoại riêng của Tư Cẩn.

Trong trường không chỉ có mình cậu ấy họ Hoắc, còn có rất nhiều đứa trẻ họ Hoắc, vì vậy ở trong trường chỉ có hiệu trưởng và hội đồng quản trị biết được thân phận thực sự của bọn trẻ.

Lúc đầu Lâm Tư Dao rõ ràng không biết thân phận của Tư Cẩn.

Lúc ở quán trà sữa cũng không biết thông tin liên lạc của Tư Cẩn.

Sau khi đến bệnh viện số một thành phố một chuyến thì lấy được số điện thoại cá nhân của Tư Cẩn.

Đống chi phí lộn xộn cộng lại, thế mà chặt chém đòi năm mươi triệu.

Không cảm thấy quá đáng lắm sao?

Kế Nguyên Tu nghi ngờ một cách hợp lý.

“Có phải đã gặp quỷ hút máu rồi không?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành hai mắt sáng lên ngay khi nghe thấy ba chữ quỷ hút máu.

Tương Tư Hoành thậm chí lập tức đứng dậy.

“Tể Tể, đi thôi, ăn tăng hai.”

Tể Tể nhanh nhẹn đứng dậy.

Hoắc Tư Thần cũng đứng dậy.

“Tể Tể, Tiểu Tương, anh đi với.”

Lục Hoài nắm lấy cánh tay của cậu.

“Tư Thần, chúng ta còn có bài tập về nhà.”

Hoắc Tư Thần: “…”

Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt hỏi đứa con trai út.

“Con thật sự muốn đi?”

Hoắc Tư Thần không dám tin nhìn cha và ngờ vực hỏi.

“Cha, có phải là con muốn đi… thì có thể đi không?”

Hoắc Trầm Lệnh cười nhạt nhìn đứa con trai út có đôi mắt toát lên trong sáng ngu muội.

“Đương nhiên.”

Hoắc Tư Thần vui mừng đến muốn nhảy cẫng lên.

Sau đó lời nói của cha như một gáo nước lạnh tạt vào mặt cậu.

“Sau khi trở về thì bài tập tăng lên gấp ba lần!”

Hoắc Tư Thần: “…”

Nụ cười trên mặt Hoắc Tư Thần lập tức cứng đờ.

Hoắc Trầm Huy vô cùng vui vẻ khi thấy vậy.

“Tiểu Hoài à, con và Tư Thần về phòng làm bài tập đi.”

Lục Hoài mỉm cười gật đầu, kéo Hoắc Tư Thần có tâm trạng như đang đi tàu lượn siêu tốc đi lên lầu.

Khi Hoắc Trầm Lệnh đứng dậy chuẩn bị lái xe đưa Tể Tể và Tiểu Tương đến bệnh viện số một thành phố thì Hoắc Tư Cẩn lên tiếng trước.

“Cha ơi, để con đưa Tể Tể và Tiểu Tương đến đó.”

Hoắc Trầm Lệnh cười nhạt gật đầu.

“Được, chú ý an toàn.

Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫy tay chào người nhà, sau đó Tể Tể hét toáng lên về phía ngoài sân.

“Cự Sâm Nhiêm, tụi mày coi chừng nhà cửa cẩn thận! Nếu cần thiết thì cứ xông lên! Bổn Tể Tể cho tụi mày đi lối siêu VIP!”

Đám yêu quái: “…”

****

Tại bệnh viện số một thành phố.

Hoắc Tư Cẩn cùng hai đứa nhỏ mới xuống xe thì nhìn thấy cửa vào bệnh viện có một mảng âm khí xám đen.

Trong âm khí mang theo màu máu mờ nhạt.

Tương Tư Hoành vội vàng nhìn Tể Tể.

Tể Tể há miệng ngoàm một phát.

Con quỷ kia thậm chí còn không kịp cầu xin tha thứ, Hoắc Tư Cẩn còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi đối phương là như nào.

Thế mà cửa vào bệnh viện ngay lập tức trở nên trong sáng thông thoáng.

Vào khoảnh khắc trở nên sáng rõ là âm thanh ma sát dữ dội giữa sàn nhà và bánh xe.

Thậm chí còn có tiếng còi chói tai của xe hơi.

Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng quay đầu lại nhìn.

Một chiếc xe hơi màu đen tông vào vành đai xanh bên cạnh, còn chiếc xe thương mại màu xám khác thì tông vào lề đường bên cạnh.

Khi hai tài xế của hai chiếc xe đẩy cửa bước xuống thì họ đều lộ vẻ kinh ngạc sợ hãi.

Hai người đàn ông thốt lên cùng một câu nói.

“Vừa nãy tôi hoàn toàn không nhìn thấy phía trước có xe.”

Trên hai chiếc xe cũng chỉ có mình họ, sau khi chắc chắn rằng đối phương không sao thì cả hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó nhìn thấy ba anh em Hoắc Tư Cẩn.

Hai người vội vàng đi tới.

“Các cháu không sao chứ? Có bị tông trúng không?”

Tể Tể nở ra nụ cười ngây ngô.

“Không, không có, cảm ơn bác đã quan tâm, bọn cháu không bị tông trúng.”

Hai người càng nhẹ nhõm hơn.

May thay không tông trúng ai cả.

Hai người bắt đầu kiểm tra tình trạng xe mình.

Tể Tể nhỏ giọng giải thích với anh cả.

“Đây là trò xấu của con oán quỷ mà Tể Tể đã nuốt chửng vừa nãy, trong âm khí mang theo mùi máu tanh, con quỷ đó đã từng làm hại con người.”

Hoắc Tư Cẩn cưng chìu sờ vào đầu cô bé.

Hai người đàn ông bước xuống xe đưa mắt nhìn nhau rồi nhanh chóng trao đổi với nhau.

Sau khi trao đổi thì họ đều thấy phía trước không có xe nào chạy tới.

Hai người đàn ông đều cảm thấy buồn rầu.

“Đúng là gặp quỷ!”

Tương Tư Hoành nghe thấy vậy thì ở bên cạnh lẩm bẩm.

“Thì đúng là gặp quỷ mà! Nhưng con quỷ đó đã bị Tể Tể xử lý rồi.”

Nếu không thì hai người này hẳn đã đến địa phủ điểm danh rồi.

Mặc dù đã phanh xe lại kịp thời nhưng xe vẫn bị hư hỏng, hai người đàn ông thở dài.

“Bệnh viện đúng là xui xẻo mà.”

“Thì đó! Rõ ràng tôi đang lái rất đàng hoàng, đúng là khó hiểu.”

“Coi như chúng ta xui xẻo đi, đi nhanh đi, hãy tránh xa nơi này vào ban đêm.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free