Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1627:

Tể Tể lại nhìn quanh một lúc, xác nhận không còn thấy một tên quỷ hút máu nào nữa, cô bé chép chép cái miệng nhỏ, mí mắt lại lần nữa bắt đầu cụp xuống.

Cô bé xoa xoa cái bụng nhỏ phồng lên như cái trống, hơi phiền muộn thở dài.

“Xong rồi, có khi Tể Tể phải tiếp tục xin nghỉ thôi.”

Tương Tư Hoành nhanh chóng chạy tới: “Tể Tể, em sao rồi?”

Tể Tể vội vàng nhướng mắt lên nhìn, đôi môi cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ:

“Anh Tiểu Tương, Tể Tể tốt lắm.”

Tương Tư Hoành xoay một vòng quanh Tể Tể, xác định cô bé thật sự không bị thương.

Có điều… Tinh thần Tể Tể trông khá kém.

“Tể Tể, em…”

Tể Tể không lừa cậu ấy.

Mí mắt cô bé không ngừng sụp xuống, lại sụp xuống, sắp nhắm mắt lại tới nơi luôn rồi. Thậm chí giọng nói của bé cũng dần dần trở nên mơ màng

“Anh Tiểu Tương, Tể Tể… Ăn có hơi… Nhiều…”

Nói xong Tể Tể ngáp một cái thật to, trong đôi mắt to đen láy đã có không ít hơi nước, trở nên mơ màng.

Nhìn ra được là cô bé buồn ngủ lắm rồi.

Tương Tư Hoành vội vàng ôm lấy cô bé.

“Tể Tể, em buồn ngủ lắm à?”

Tể Tể mơ mơ màng màng lẩm bẩm gì đó.

“Vâng! Buồn ngủ… Tể Tể buồn ngủ quá… Buồn ngủ quá đi mất… Hự…”

Tương Tư Hoành: “…”

Tương Tư Hoành nghe thấy tiếng lẩm bẩm quen thuộc của Tể Tể thì vội vàng ôm cô bé vào trong lòng mình.

Có điều cậu ấy cũng không lớn, Tể Tể thì lại béo ú!

Khi Tương Tư Hoành ôm lấy Tể Tể, cơ thể tròn trịa của cô bé gần như che khuất mất cả nửa người Tương Tư Hoành, chỉ còn lộ ra cái đầu nhỏ và bắp chân không quá rắn chắc.

Hoàng Tử Duẫn và Chu Đại Phúc cũng chạy tới, vẫn y nguyên hình thái động vật như trước.

Ánh mắt Hoàng Tử Duẫn đầy lo lắng và sốt ruột.

“Cậu chủ, cô Tể Tể sao rồi?”

Tương Tư Hoành cười hì hì.

Tương Tư Hoành còn chưa giải thích nhưng Chu Đại Phúc nghe thấy tiếng cười nho nhỏ đó, nó nhanh chóng hiểu ra.

“Không sao, không có vấn đề gì. Tể Tể vẫn khỏe, có điều ăn khá nhiều, ăn no rồi nên cơ thể mệt mỏi rã rời vì thế mới ngủ thiếp đi.”

Nó ăn no rồi cũng mệt rã rời, lập tức nằm ngáy o o trong ổ của mình.

Có điều…

Chu Đại Phúc đột ngột quay quay hỏi Hoàng Tử Duẫn: “Tiểu Hoàng, lúc tôi ngủ thiếp đi rồi ngáy ngủ, có phải trông cũng đáng yêu giống như Tể Tể không?”

Hoàng Tử Duẫn đang lo lắng nôn nóng: “…”

Đôi mắt chó đáng yêu của Hoàng Tử Duẫn sắp trợn tới lật mắt luôn.

“Ông Chu, ông biết Tể Tể lớn cỡ nào không, da thịt mịn màng nõn nà hiếm có khó tìm. Còn ông…”

Chu Đại Phúc cúi đầu nhìn cái bụng béo sắp chạm đất của mình.

“Tôi rất to lớn và mạnh mẽ, tôi hiểu!”

Hoàng Tử Duẫn: “Đúng! To lớn và mạnh mẽ nên lúc ông ngáy, toàn bộ quỷ trong tị thế châu đều hận bản thân không bị điếc!”

Chu Đại Phúc: “…”

Ở nơi xa, một cái bóng đen hiện lên, xuất hiện trước mắt bọn họ.

“Tư Hoành!”

Tương Tư Hoành còn chưa kịp phản ứng lại thì cả người đều đã bị bế lên.

Cậu nhóc hơi ngạc nhiên.

“Cha à?”

Tương Uyên ừ một tiếng, cẩn thận ôm cậu ấy vào lòng.

“Ừ, cha tới rồi. Để cha xem thử con có bị thương chỗ nào không?”

Tương Tư Hoành đang chuẩn bị lắc đầu thì cái đầu nhỏ đã bị bàn tay to của Tương Uyên giữ cố định.

“Tư Hoành, đỉnh đầu con bằng phẳng rồi.”

Tương Tư Hoành buồn bã dạ một tiếng: “Vâng! Đụng phải sát trận của Huyền Môn.”

Lệ khí trong mắt Tương Uyên lan ra.

“Đại sư Huyền Môn nào không có mắt dám tính kế con?”

Sau khi Tương Uyên nói xong mới chú ý tới trong lòng con trai còn đang ôm một người.

Anh ấy không cần nhìn cũng đoán được con trai ruột mình đang vuốt ve ai.

Hai hàng lông mày của Tương Uyên nhanh chóng nhíu lại thành một chữ “Xuyên”.

“Tể Tể làm sao thế? Con bé cũng bị thương à?”

Tương Tư Hoành nhanh chóng lắc đầu.

“Không có, Tể Tể ăn nhiều quá nên buồn ngủ, ngủ thiếp đi thôi.”

Tương Uyên ừ một tiếng.

“Vậy con ôm con bé làm gì? Đánh thức con bé dậy, để con bé tự đi.”

Mặt Tương Tư Hoành tối sầm.

“Cha, nếu lúc nãy không phải Tể Tể tới kịp thì có khả năng cái bằng phẳng không chỉ có đỉnh đầu con mà còn là toàn bộ cơ thể đấy! Lúc đó còn phải nấu lại!”

Tương Uyên bị chặn nghẹn họng!

Hừ! Thế sao không nói sớm!

Nhưng anh ấy cũng không thể nói gì con trai được, vậy là quay qua tìm kiếm dấu vết để lại ở khắp nơi.

“Mắt chó của con quỷ nào bị mù, gan to bằng trời dám tính kế con trai bổn tọa?”

****

Giọng Tương Uyên rất lớn, ý muốn sát phạt nồng nặc.

Có điều trừ tiếng mưa to ra thì không có bất kỳ tiếng đáp lại nào.

Đột nhiên Tương Tư Hoành nhớ tới một chuyện quan trọng: “Cha, trước đó hai anh Triệu Hàn và Triệu Hiên bị quỷ hút máu bắt đi!”

Tương Uyên nhướn mày: “Bị ai mang đi cơ?”

Tương Tư Hoành nhanh chóng lặp lại một lần nữa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Quỷ hút máu.”

Răng Tương Uyên mài mài, ma sát vào nhau, nếu không phải không nên chửi thề trước mặt con trai thì anh ấy thật sự muốn hỏi thăm tổ tiên mười tám đời của cái đám thất đức kia.

“Đám đồ chơi vô dụng kia lại dám gây chuyện ác trên đất Hoa Quốc chúng ta sao?”

“Tư Hoành, các con về trước đi, cha đi tìm mấy tên đó.”

Tương Tư Hoành vội vàng gật đầu.

“Cha, cha phải nhanh lên, nếu không… Nếu không…”

Tương Uyên gật đầu.

“Con yên tâm, lúc nãy cha có nhìn quanh rồi, bốn phía không có mùi máu tanh của người bình thường, chắc là bọn họ vẫn còn sống.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free