Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1580:
Mười con quỷ đều quay về tập hợp chung một chỗ.
Trong đó có một con quỷ giọng ồm ồm hừ một tiếng: “Ông lớn heo ở chuồng heo bên kia!”
Một con quỷ khác chỉnh câu lại cho nó: “Không phải chuồng heo, ông lớn heo nói đó là phủ đệ của ông ấy, gọi là phủ heo.”
Con quỷ thứ ba chỉnh sửa lại lần nữa: “Đó không phải phủ heo, ông lớn heo nói tên của ông ấy là Chu Đại Phúc! Ý bản thân là một con heo vừa có phúc vừa giàu có!”
Tể Tể: “…”
Thật là một con heo có lý tưởng!
Nhưng bọn nó làm loạn một trận như vậy cũng không thấy sát khí, bọn nó tính làm gì? Không lẽ chỉ đơn thuần muốn nhốt bọn họ ở lại đây à?
Tể Tể nhướn mày, giọng nói trẻ con hung dữ hỏi bọn nó: “Chuồng heo ở đâu?”
Đám quỷ đang tụ tập cùng một chỗ giờ lại cùng nhau im lặng, lặng lẽ trao đổi ánh mắt với nhau.
Có con quỷ nào không biết Chu phủ của ông lớn heo ở đâu à?
… Nhưng mà, có con quỷ nào ở đây không biết chuồng heo ở đâu hả?
… Người bên ngoài tới hay gì?
… Vê lờ! Ai cơ?
…. Bọn nó ở đây mấy trăm năm rồi, mười phút trước… Hình như có một vị khách ở bên ngoài tới thì phải?
Xung quanh chìm vào yên tĩnh hoàn toàn.
Đám quỷ quay đầu nhìn nhau.
Một tay Tể Tể chống lên cái eo nhỏ, một tay lau đi nước bọt bởi vì thèm ăn mà sắp chảy ra ngoài rồi.
Đám quỷ: “…”
“A a a! Là bé mập lúc nãy!”
“Chạy nhanh thôi!”
Hơn mười con quỷ biến thành hơn mười làn khói đen, tức tốc giải tán.
Tể Tể nhìn bọn nó, bàn tay tròn trịa lau miệng bộp một phát chột lấy, trong chớp mắt sức mạnh lan ra, đám quỷ đã biến thành những sợi khói đen nhanh chóng quay về dáng vẻ bản thể của bọn nó trước khi chết.
Bọn nó có nam có nữ, hơn nữa còn mặc… Quần áo hình như là từ thời cổ đại.
Quần áo rách rưới, ba lớp trong ba lớp ngoài, hơn nữa hầu như trên món đồ nào cũng có miếng vá.
Trên người bọn nó cũng không có bất kỳ huyết khí nào, chứng minh sau khi thành quỷ bọn nó không làm người khác bị thương.
Tể Tể: “…”
Không thể ăn được!
Cô bé chép miệng một cái, ngăn cản con sâu thèm ăn trong bụng.
“Vì sao các người không xuống địa phủ báo danh?”
Đám quỷ run lẩy bẩy.
“Bé mập…À không, bẩm công chúa điện hạ, chúng tôi đều là thôn dân của thôn Vô Nhai, chết vì thiên tai sau trận hồng thủy.”
“Sau khi chết… Thì là ở đây.”
Tể Tể: “Nhân viên địa phủ chưa từng tới đây à?”
Một ông lão tuổi tác khá lớn đứng dậy, ông ấy nhìn khô gầy như củi, mặc dù sắc mặt trắng bệnh tới phát xanh, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng, nhưng khi ông ấy nhìn Tể Tể lại rất dịu dàng và cung kính.
“Công chúa điện hạ, chúng tôi chưa từng thấy nhân viên địa phủ nào tới đây dẫn chúng tôi đi. Sau này, chúng tôi gặp được ông lớn heo rồi thì đều ở đây với ông lớn heo.”
Tể Tể mím môi.
“Nhưng bổn Tể Tể muốn đi tìm cái đầu heo kia!”
Ông lão không dám chần chừ, lập tức dẫn đường.
Những con quỷ còn lại muốn chạy, Tể Tể đột nhiên quay đầu lại, hung dữ nhìn chằm chằm bọn nó.
“Không cho phép chạy! Bằng không bổn Tể Tể sẽ ăn hết các người!”
Nói xong cô bé còn há cái miệng nhỏ ra, tỏ vẻ bản thân là một tên trộm hung ác.
Còn làm ra âm thanh hù dọa: “Gừ!”
Đám quỷ: “…”
Vốn dĩ bọn nó đều sợ vỡ cả mật rồi, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ hung dữ của công chúa địa phủ, trong chớp mắt cả đám đều thả lỏng.
Hóa ra bé mập là công chúa địa phủ!
Tể Tể không biết suy nghĩ của đám quỷ, cô bé đi theo ông lão, rất nhanh đã tới trước một “căn phòng” rách rưới.
Gọi là phòng ở thì không đúng, gọi nó là chuồng heo thì đúng hơn.
Chuồng heo hở cả bốn phía, nóc nhà chỉ là hai cái ngói đen, bên trong chất đống củi khổ, nhìn loạn vô cùng.
Phía trong cùng của đám cỏ khô trông giống như một cái ổ, trên đó một con heo đen tầm hai trăm ký đang ngủ chổng vó, để lộ cả cái bụng, tiếng ngáy khò khè tới rung trời.
Tể Tể: “…”
Trong đầu Tể Tể lập tức hiện lên một trăm cách chế biến thịt heo đen.
Đầu heo kho!
Móng heo hầm nhừ!
Sườn heo quay!
Đại tràng heo xào lăn!
…
Nghĩ tới nghĩ lui, nước bọt của Tể Tể không tự giác mà tràn ra khóe miệng.
Chu Đại Phúc đang nằm mơ thấy bản thân được ăn một bữa tiệc lớn thì giật mình một cái, sột soạt vài tiếng, cơ thể trăm rưỡi hai trăm ký của nó xem như linh hoạt, xoay người một cái.
Heo Đen hình như chưa tỉnh giấc, hai mắt còn đang nhắm.
“Ông Lý, xe bị vây lại rồi à? Vậy có cản bé mập lại không?”
Ông Lý tằng hắng một tiếng.
“Ông Lý, ông chết mấy trăm năm rồi, bệnh ho khan này có thể sửa một chút không? Quỷ vốn dĩ không có mấy cái bệnh này đâu!”
Heo Đen nói xong thì chậm rãi mở đôi mắt tí hi còn đang buồn ngủ ra.
Đập vào mắt nó là một bàn chân nhỏ trắng nõn, mập mạp, trông rất ngon miêng.
Heo Đen cố gắng nuốt từng ngụm từng ngụm nước miếng, trong mắt lại không thể nhìn đi chỗ khác.
“Ông Lý, chỗ của chúng ta có yêu quái nhân sâm từ khi nào thế?”
Tể Tể nuốt một ngụm nước bọt.
“Bổn Tể Tể không phải yêu quái nhân sâm, bổn Tể Tể là công chúa địa phủ!”
Heo Đen: “…”
Heo Đen nhanh chóng ngẩng đầu, đôi mắt ti hí mở to hết cở, tầm mắt rốt cuộc cũng ngang bằng với Tể Tể.
Khi Heo Đen nhìn thấy âm khí cuồn cuộn nồng nặc trong đáy mắt Tể Tể, nó hét lên một tiếng éc thảm thiết rồi co cẳng chạy mất.
Nó vừa chạy vừa hét tiếng heo xen lẫn tiếng người!
“Muốn mạng của ông Chu sao! Yêu quái còn sống sao có thể gặp công chúa địa phủ được?”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ