Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1537:
Cậu sắp thối cả ruột rồi.
Vào lúc một giờ rưỡi rạng sáng, trong chùa tĩnh lặng.
Tể Tể đã hack toàn bộ camera giám sát khi đang trèo tường, cho nên sau khi bốn đứa nhỏ đi vào, ngoài Hoắc Tư Thần cứ thỉnh thoảng xoa bắp chân đau nhức ra thì hai đứa nhỏ không phải người còn lại lưng eo vô cùng thẳng tắp.
Tương Tư Hoành liếc ngang liếc dọc nhưng không nhìn thấy hồ ước nguyện.
“Tể Tể ơi, có phải đã tìm nhầm chỗ rồi không?”
Tể Tể còn chưa kịp lên tiếng thì Kế Nguyên Tu đã nhanh chân dẫn đường.
“Hồ ước nguyện ở bên phía Đại Hùng Bảo Điện, chúng ta phải đi vòng qua mới có thể đến được đó.”
Tể Tể vội vàng gật đầu.
“Đúng.”
Tương Tư Hoành: “Vậy tại sao vừa nãy chúng ta không đi vào từ phía trước?”
Hoắc Tư Thần đã thở đều lại một hồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Cửa ở bên kia, đối diện với bãi đậu xe bên dưới. Tiểu Tương, em sợ chú tài xế không biết chúng ta đến đây làm gì à?”
Tương Tư Hoành vỗ nhẹ vào trán của mình.
“Ôi dào, anh Tư Thần ơi, em quên mất điều này.”
Hoắc Tư Thần sờ cái đầu nhỏ của cậu ấy.
“Không sao, anh Tư Thần nhớ mà!”
Bốn đứa nhỏ vừa thấp giọng nói chuyện vừa đi về phía Đại Hùng Bảo Điện.
Trước khi đến Đại Hùng Bảo Điện thì ba đứa nhỏ không phải người đã nghe thấy có ai đó đang nói chuyện ở phía trước.
“Thầy Rùa, thầy nói thật à?”
Quỷ trụi lông bực bội.
“Lão… Bần tăng có pháp danh là Đốn Ngộ! Xin thí chủ hãy gọi bần tăng là thầy Đốn Ngộ!”
Người phụ nữ bàng hoàng đổi lời.
“Vâng, thầy Đốn Ngộ. Thầy Đốn Ngộ ơi, nếu những gì thầy nói là thật thì tôi phải làm sao đây?”
Bút Tiên cũng nghe đến rất cáu kỉnh.
“Phải làm sao ư? Họ cũng đã ăn nằm đến có thai, thậm chí còn muốn lấy cái mạng chó của cô rồi, mà cô chỉ biết khóc sướt mướt tới chùa cầu thần lạy phật? Nghe lời của bổn Đại Tiên đi, lấy dao giết chết hai tên chó má đó đi!”
Người phụ nữ: “…”
Quỷ trụi lông bất mãn dùng cái chân ngắn của mình đá vào Bút Tiên ở bên cạnh.
Khiến Bút Tiên đang nằm trên mép đá té xuống hồ.
“Thí chủ, giết người là phạm pháp đó! Nếu chỉ vì hai tên chó má đó thì thật không đáng!”
Người phụ nữ trông hoảng hốt.
“Vậy tôi… đáng chết đến vậy sao?”
Quỷ trụi lông hít sâu một hơi nhưng vẫn cảm thấy không thể kìm nén được cơn bực bội của mình.
Nó lập tức thò đầu ra, nhấn đầu xuống hồ nước để bản thân tỉnh táo lại.
Người phụ nữ hoảng hốt và lẩm bẩm.
“Ủa? Rùa… thì sao có thể là một bậc thầy chứ? Lại còn biết nói chuyện nữa? Mình chắc chắn là đang nằm mơ, nằm mơ chắc luôn… ha ha ha… mình bệnh rồi, họ đều nói mình bệnh, mình bệnh thật rồi!”
Quỷ trụi lông không nhịn được nữa, ngẩng đầu lên khỏi hồ nước, hất nước vào mặt người phụ nữ.
“Cô bệnh cái rắm ấy! Rõ ràng là cô đã gặp phải người không tử tế, mà bản thân lại yêu đương mù quáng, bây giờ cha mẹ mất rồi, hai tên chó má kia còn coi trời bằng vung!”
Bút Tiên nhảy ra khỏi hồ.
“Thì đó! Cô nghe lời chúng tôi đi! Đến nhà họ Hoắc! Tìm một bé mập tên Minh Tể Tể, đảm bảo bé mập đó sẽ đập nát đầu của tên chó má kia!”
Ngay khi nghe thấy ba từ Minh Tể Tể thì người phụ nữ có cơ thể gầy gò lập tức cứng đờ.
“Minh Tể Tể? Đứa trẻ được người nắm quyền tập đoàn nhà họ Hoắc nhận nuôi sao?”
Chồng chưa cưới Hoắc Triệu Lâm của cô ấy đã nhiều lần nhắc đến cô bé.
****
Quỷ trụi lông và Bút Tiên không ngờ người phụ nữ hốt hoảng và yêu đương mù quáng này lại biết đến Minh Tể Tể.
Hai rùa con đưa mắt nhìn nhau như thể nhìn thấy vị cứu tinh vậy!
Trời ạ!
Cuối cùng cũng gặp được người quen biết Minh Tể Tể.
Có quỷ mới biết ngày tháng làm rùa của chúng khó khăn đến mức nào!
Tám chữ “lang bạt khắp nơi, gió thảm mưa sầu” hoàn toàn không thể diễn tả được sự khó khăn khốn khổ của chúng!
Đúng là cay đắng khổ sở biết nhường nào.
Kể ra chỉ toàn nước mắt!
Quỷ trụi lông gật đầu điên cuồng.
“Đúng đúng đúng! Chính là cô bé đó! Nữ thí chủ, cô biết cô bé đó sao?”
Người phụ nữ nước mắt rơi lã chã, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nghe được.
“Không quen.”
Quỷ trụi lông: “…”
Bút Tiên: “…”
Quỷ trụi lông muốn nhảy lên đá người phụ nữ này một phát.
Bút Tiên từ trong hồ bò dậy đá nó một phát trước, thậm chí còn đạp vào đầu của quỷ trụi lông.
Quỷ trụi lông: “Cậu… ộc ộc ộc…”
Bút Tiên ho khan một tiếng và nói với người phụ nữ bằng giọng điệu rất thạo đời.
“Vậy sao cô biết cô bé đó là đứa con được người nắm quyền tập đoàn nhà họ Hoắc nhận nuôi?”
Người phụ nữ vẫn đang lau nước mắt, khi nghĩ đến Hoắc Triệu Lâm thì cô ấy càng buồn và đau lòng hơn.
“Tôi không quen biết cô bé đó, nhưng Hoắc Triệu Lâm, chồng chưa cưới của tôi đến từ trang viên nhà họ Hoắc, ông nội của anh ấy từng có ơn với ông nội của Minh Tể Tể.”
Bút Tiên nổi đóa.
“Chính là cái tên chó má đó ư?”
Người phụ nữ vừa khóc vừa gật đầu.
Bút Tiên: “…”
Đệt!
Thật là một số phận cứt chó mà!
Không sao, chỉ cần biết là được.
Nhất định phải để người phụ nữ này đưa chúng về trang viên nhà họ Hoắc.
Nếu không thì cả đời này đúng là… đau khổ đến mức khó tả.
“Thí chủ ơi, nếu anh Hoắc Triệu Lâm, bạn trai của cô có quan hệ như vậy với nhà họ Hoắc, chỉ cần cô giúp bọn tôi trở về nhà họ Hoắc thì bọn tôi sẽ xử lý chồng chưa cưới và tiểu tam kia giúp cô!”