Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1535:

Anh ấy lại được khen.

Nụ cười nơi khóe miệng của Tương Uyên càng sâu hơn.

Giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Bác Tương không chỉ biết chúng đến từ nước X, còn biết gia tộc quỷ hút máu đứng sau chúng có ý đồ xấu xa và không hề tự biết thân biết phận.”

Tể Tể hai mắt sáng ngời nhìn Tương Uyên, như thể đang đợi anh ấy nói tiếp.

Tương Uyên vốn nghĩ rằng mình chả có lời gì phải nói với con gái của tên chó Phong Đô kia nhưng khi Tể Tể nhìn mình bằng ánh mắt tôn sùng, vui vẻ lại mong đợi thì anh ấy dần lâng lâng.

“Trong những năm gần đây, gia tộc quỷ hút máu ở nước X luôn muốn mở rộng bản đồ của mình, không chỉ giở đủ trò ở trần gian mà thậm chí còn ngông cuồng muốn mở rộng sang địa phủ Hoa Quốc của chúng ta.”

Tể Tể nghe đến siết chặt nắm đấm.

“Chúng dám! Nếu chúng đến thì Tể Tể sẽ đập nát đầu chó của chúng!”

Tương Uyên thấy vậy thì bật cười ha hả.

“Chúng quả thật dám đấy, nhưng nghe nói trước đó thân vương Jesse mới nhậm chức của họ đã tự mình dẫn theo đám người bá tước đến địa phủ Hoa Quốc, bàn bạc với cha Minh Vương của cháu về cái gì đó gọi là hợp tác.”

Tể Tể kinh ngạc.

“Cha Minh Vương không có nhắc đến chuyện đó với Tể Tể.”

Tương Uyên nhìn cô bé và tự nhiên nói.

“Đó là chuyện của người lớn, liên quan gì đến một đứa nhóc như cháu chứ.”

Tương Tư Hoành không chịu.

“Cha, Tể Tể là Tể Tể chứ không phải là đứa nhóc!”

Tương Uyên: “… Được rồi, lỗi của cha, là Tể Tể mới đúng.”

Tể Tể không quan tâm đến điều này, cô bé không hề cảm nhận được sự bất mãn hay cảm xúc tiêu cực gì từ bác Tương.

Cô bé hỏi tiếp.

“Sau đó thì sao? Hợp tác gì vậy?”

Tương Uyên lắc đầu.

“Không biết, nhưng bất luận là bàn về chuyện gì thì mục đích cuối cùng của tộc quỷ hút máu là chuyển một phần thành viên trong gia tộc sang Hoa Quốc, cha Minh Vương của cháu không thể nào đồng ý với điều đó được.”

Tể Tể gật đầu.

“Hoa Quốc tuy lớn nhưng dân số Hoa Quốc của chúng ta không hề ít, địa phủ cũng tràn ngập rồi, nghe nói những quỷ hút máu không đủ mạnh sẽ tùy tiện cắn người, đến lúc đó nếu xảy ra chuyện thì cha Minh Vương sẽ càng bận hơn!”

Tương Uyên còn chưa kịp lên tiếng thì Tể Tể đã kiên quyết lắc đầu.

“Không được, không được! Tuyệt đối không được hợp tác với gia tộc quỷ hút máu!”

Tương Uyên không ngờ cô bé lại khá hiểu chuyện và rất có nguyên tắc.

Anh ấy không khỏi thăm dò cô bé.

“Nếu điều kiện mà đối phương đưa ra vô cùng hấp dẫn thì sao?”

Tể Tể chẳng thèm hỏi là điều kiện gì thì cô bé đã xua tay, trông thật uy nghiêm phóng khoáng.

“Nước X lớn cỡ nào và có lịch sử bao lâu chứ? Sao có thể sánh được với nền văn minh của Hoa Quốc chúng ta? Những gì họ có, chúng ta cũng có, ngay cả những gì họ không có mà chúng ta vẫn có!”

Cô bé lắc đầu và đưa ra một quyết định chắc nịch.

“Miễn bàn! Hoàn toàn không cần phải bàn bạc gì cả!”

Tương Uyên nghe thấy vậy thì bật cười ha hả.

Tuy tên chó Phong Đô kia dùng hết tâm can và ngập tràn ý đồ xấu xa nhưng anh ấy lại không hề dạy hư con gái.

“Đúng! Hoàn toàn không cần phải bàn bạc gì cả!”

Tương Tư Hoành ho khan một tiếng, thu hút sự chú ý của cha và Tể Tể.

“Cha, bây giờ trong nhà xuất hiện nhiều con quạ không thuộc Hoa Quốc đến vậy, điều đó có nghĩa là quỷ hút máu đã ở trên địa bàn Hoa Quốc chúng ta rồi phải không?”

Cuối cùng Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cũng chen lời vào.

“Nếu là thế thì chẳng phải người bình thường sẽ rất nguy hiểm sao?”

Kế Nguyên Tu cũng đang suy nghĩ về vấn đề này.

“Bình thường mà nói, nếu không có sự giúp đỡ của người trong Hoa Quốc thì quỷ hút máu nước X thông thường sẽ không xuất hiện ở ở Hoa Quốc.”

Tể Tể, Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Tương Tư Hoành đồng thanh nói.

“Vì vậy chúng ta phải bắt lấy kẻ xấu đã dẫn độ quỷ hút máu sang nước ta?”

Kế Nguyên Tu gật đầu.

“Tình hình chính là như vậy.”

Tể Tể lập tức nghĩ đến Cốc An An.

“Chú nhỏ, trước kia Tể Tể đã nhìn thấy hai đốm đỏ thoắt ẩn thoắt hiện trên cổ Cốc An An, đó chắc là dấu vết bị quỷ hút máu cắn rồi để lại.”

Tương Uyên cau mày.

“Cốc An An?”

Tể Tể gật đầu.

“Đúng vậy!”

Tương Uyên lẩm bẩm.

“Khi mình ở nhà cũ, Cốc An An đi bên cạnh bà ba Hoắc và thỉnh thoảng sẽ chạy đến nhà cũ của nhà họ Hoắc.”

Nếu Cốc An An đã trở thành quỷ hút máu và định làm cái gì đó…

Tương Uyên lập tức dừng suy nghĩ này lại, thầm nghĩa rằng tất cả đều là chuyện của nhà họ Hoắc, anh ấy không phải họ Hoắc thì để tâm làm gì chứ?

Nhưng vừa cúi đầu xuống thì khuôn mặt nhỏ của con trai nhíu lại đầy lo lắng, anh ấý không khỏi chửi thề.

Đệt!

Ai bảo con trai của mình đã vào hộ khẩu của nhà họ Hoắc!

“Tư Hoành, Tể Tể, mấy đứa ở lại đây đợi chút, bác có chuyện phải xử lý.”

Đám nhỏ còn chưa kịp lên tiếng thì bóng dáng của Tương Uyên đã biến mất trong màn đêm như một bóng ma vậy.

Tể Tể và ba bạn nhỏ khác: “…”

Mi tâm của Kế Nguyên Tu giật nảy.

Có nhiều bầy quạ như vậy.

Cốc An An lại trở thành quỷ hút máu.

Chuyện này quả thật có hiềm nghi của việc nhử hổ xa rừng.

Đây là những chuyện của người lớn, Kế Nguyên Tu cũng mượn cớ đột nhiên có việc và lập tức biến mất trong màn đêm như Tương Uyên vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free