Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1522:
Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện thì lãnh đạo nhà trường và bốn mươi tám giáo viên đều thở phào nhẹ nhõm trước.
Họ cảm thấy vui mừng của việc sống sót sau tai nạn.
Sau khi niềm vui mừng trôi qua, tập thể lại trở nên yên lặng.
Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm nhưng không để ý đến tình trạng tâm lý của một số học sinh trong lớp, đây là trách nhiệm của họ.
Hoàn cảnh gia đình của mỗi đứa trẻ đều khác nhau nên tính cách đương nhiên cũng sẽ khác nhau.
Mỗi một lớp ít nhiều sẽ có một hai đứa trẻ ở trong hoàn cảnh khác nhau.
Họ cũng từng nói chuyện riêng với những đứa trẻ và cũng nhiều lần nhấn mạnh với các học sinh trong lớp trong các buổi họp phụ huynh rằng họ là một lớp tập thể, một lớp tập thể cũng chính là một gia đình lớn.
Nhưng học sinh khối một, hai và ba còn nhỏ, dẫn đến việc những đứa trẻ cao lớn hơn các bạn cùng lứa lại hướng nội nhút nhát như Chu Uẩn sẽ bị xa lánh.
Khối bốn, năm và sáu, hoặc thậm chí đến cấp hai và cấp ba, nhiều trường học đã từng xảy ra tình trạng bắt nạt.
Nghĩ đến vấn đề bắt nạt, trong đầu Chu Tùng lập tức hiện lên bản tin “cậu chủ nhà họ Hoắc, gia tộc số một Hoa Quốc bắt nạt bạn học” mà mình đã nhìn thấy hôm qua, ánh mắt của thầy ấy nhanh chóng rơi vào người Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Trương Dương.
Nhìn thấy Trương Dương thỉnh thoảng sẽ nói chuyện với Hoắc Tư Thần và Lục Hoài mà vẻ mặt lại vô cùng tự nhiên.
Chu Tùng ước gì có thể tóm được kẻ khởi xướng đặt điều gây chuyện ở đằng sau ra để đánh một trận tơi bời.
Lòng dạ xấu xa biết nhường nào!
Hơn nữa còn lấy những bông hoa của đất nước ra tung tin đồn!
Miệng đỏ răng trắng đặt điều các kiểu không sợ bị sét đánh à?
Các lãnh đạo nhà trường hai chân mềm nhũn, phải vịn vào bàn mới miễn cưỡng đứng vững được.
Đặc biệt là hiệu trưởng.
Chỉ còn chưa đầy một năm nữa là ông ấy sẽ nghỉ hưu, đầu tóc của ông ấy đã bạc phơ.
Nhìn những học sinh ai nấy đều khóc đến sưng mắt, ông ấy không khỏi bật cười sau khi thần kinh căng thẳng được thả lỏng.
May ghê, may ghê!
Ông ấy biết ở trường của mình, cho dù việc bắt nạt có xảy ra vào lúc ông ấy không biết nhưng cũng sẽ được xử lý ngay lập tức, sao có thể để ầm ĩ như ngày hôm nay chứ?
Hóa ra mọi người đều bị cảm động!
Ánh mắt của hiệu trưởng rơi vào người Minh Tể Tể, Tể Tể cũng nhận ra điều đó, cô bé ngẩng cái đầu nhỏ lên chớp đôi mắt to nhìn ông ấy cách hơn mười người.
Hiệu trưởng mỉm cười trìu mến.
Ông ấy giơ ngón tay cái lên với Tể Tể.
Tể Tể nhếch miệng lên, nở ra nụ cười toe toét với hai mắt ngấn lệ.
Thế là làn sóng khóc lóc chấn động cả trường đã kết thúc.
Nhưng di chứng vẫn chưa biến mất.
Bất kể là trường mẫu giáo, khoa cấp hai hay là khoa cấp ba, thỉnh thoảng sẽ có giáo viên hoặc lãnh đạo nhà trường gọi đến hỏi thăm tình hình.
Đôi khi thậm chí còn có người sẽ đến thẳng đây để hỏi thăm.
Các lãnh đạo nhà trường của khoa tiểu học vẫn đang họp để nghiên cứu cách giải quyết vấn đề tâm lý của bọn trẻ nên không ai trả lời điện thoại hay gặp được ai khi đến đây.
Một giáo viên đi ngang qua lớp học, nhìn vào trong lớp thì phát hiện mắt bọn trẻ đều đỏ hoe, thậm chí có một số còn sưng tấy, khiến cho giáo viên đó không khỏi nảy ra những suy nghĩ khác.
Còn tin tức “cậu chủ nhà họ Hoắc, gia tộc số một Hoa Quốc bắt nạt bạn học” vẫn đang nằm trên hot search nên ai mà lại không nghĩ nhiều chứ.
Bởi vì tin tức “cậu chủ nhà họ Hoắc, gia tộc số một Hoa Quốc bắt nạt bạn học” nên có rất nhiều phóng viên ngồi xổm chờ đợi ở bên ngoài trường học.
Cho dù họ không có được tin tức gì nhưng điều đó cũng không ngăn được họ nghe thấy tiếng khóc của các học sinh.
Họ thậm chí còn nhìn thấy hàng trăm giáo viên và lãnh đạo nhà trường của khoa tiểu học đổ xô chạy đến căn tin, thế là tin tức lan tràn khắp nơi.
Tất cả đều liên quan đến nhà họ Hoắc.
“Cậu chủ nhà họ Hoắc, gia tộc số một Hoa Quốc không chỉ bắt nạt bạn học mà còn bắt nạt kẻ yếu của toàn trường!”
“Đây là đã mất sạch nhân tính hay là đã suy thoái đạo đức vậy! Không ngờ người cầm quyền của gia tộc số một lại dạy dỗ con cái như vậy!”
“Tin sốc! Toàn bộ thầy trò của trường *** trong thành phố đều khóc lóc thảm thiết, nguyên nhân hóa ra có liên quan đến việc cậu chủ nhà họ Hoắc bắt nạt trong trường học!”
…
Trong phút chốc, vô số phương tiện truyền thông đều hướng ống kính về phía nhà họ Hoắc và tag @ tập đoàn nhà họ Hoắc trên weibo.
Tập đoàn nhà họ Hoắc bị đưa lên nướng.
Giang Lâm vô cùng hoảng loạn do giá cổ phiếu của tập đoàn nhà họ Hoắc bắt đầu giảm xuống.
“Ông chủ, công ty hiện…”
Hoắc Trầm Lệnh không hề lo lắng chút nào.
“Không sao, cứ để họ ầm ĩ đi!”
Giang Lâm ngơ ngác.
“Ông chủ, thị trường chứng khoán đã…”
Hoắc Trầm Huy cười tít mắt.
“Không sao, dù có giảm nhanh đến cỡ nào thì cũng có chúng tôi gánh mà, cậu sợ cái gì chứ? Yên tâm đi, tiền lương của cậu sẽ không bị thiếu đâu!”
Giang Lâm: “…”
Bộ anh ta đang lo lắng về tiền lương của mình sao?
Đây rõ ràng là một sự bôi nhọ!
“Ông chủ, các cậu chủ của chúng ta ai nấy đều chính trực, sao có thể bắt nạt bạn học của mình chứ?”