Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1520:
Dứt lời, Tể Tể chạy nhanh hơn, vượt qua Chu Uân và chạy thêm mấy bước nữa, sau đó chợt quay người lại, dang cánh tay nhỏ bé ra chặn ở trước mặt Chu Uân.
Chu Uân chạy như điên giật mình, nhanh chóng thắng gấp.
Khi suýt nữa thì đụng phải Tể Tể thì cậu ấy mới kịp thời dừng lại.
Tể Tể thấy vậy thì cười khúc khích.
“Anh ơi, tại sao anh lại bỏ chạy vậy?”
Chu Uân cả người toát mồ hôi, vẻ mặt trông dữ tợn trở nên căng thẳng, cúi đầu xuống nhìn bé con chỉ cao hơn đầu gối của mình không bao nhiêu.
“Anh… anh… em…”
Tể Tể ngắt lời của cậu ấy.
“Anh ơi, anh không giỏi nói chuyện lắm đúng không?”
Chu Uân lắc đầu nguầy nguậy.
“Không phải.”
Tể Tể hai mắt sáng lên.
“Vậy vừa nãy anh nói anh, em là gì thế?”
Chu Uân không ngừng nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm vào bé con trước mặt.
“Em… không sợ anh… sao?”
Tể Tể rất kinh ngạc.
“Tại sao Tể Tể phải sợ anh?”
Đôi mắt nhỏ trên khuôn mặt dữ tợn của Chu Uân hiện lên vài phần bối rối.
“Bởi vì… anh trông rất đáng sợ.”
Tể Tể bất ngờ.
Sau đó theo bản năng phản bác lại.
“Anh vừa cao lớn mạnh mẽ, lại cực kỳ đẹp trai, đáng sợ chỗ nào chứ?”
Chu Uân: “Gì cơ?”
Tể Tể lặp lại lần nữa.
“Tể Tể nói anh vừa cao lớn mạnh mẽ, lại cực kỳ đẹp trai nên không đáng sợ chút nào! Hơn nữa, vừa nãy anh định lau mặt cho Tể Tể đúng không? Chỉ vì quá căng thẳng nên anh mới vô tình nhét khăn giấy vào miệng Tể Tể.”
Chu Uân cúi đầu xuống, không thể tin được nhìn bé con trước mặt, cổ họng chuyển động vài cái rồi khẽ gật đầu.
“Đúng vậy.”
Cậu ấy muốn lau miệng và lau mặt cho Tể Tể.
Nhưng mà… các bạn cùng lớp bỗng nhiên lại rất lo lắng nhìn cậu ấy nên cậu ấy mới luống cuống.
Cậu ấy muốn đưa khăn giấy cho Tể Tể, nào ngờ thành ra nhét khăn giấy vào miệng Tể Tể.
Tể Tể tiến lên trước hai bước, ôm chặt lấy chân của Chu Uân bằng đôi tay nhỏ bé mập mạp của mình.
“Anh thật tốt bụng, cảm ơn anh.”
Chu Uân: “…”
Đầu óc của Chu Uân trở nên trống rỗng.
Đám người Hoắc Tư Thần ở cách đó không xa cũng nhìn đến ngây người.
Tể Tể ngẩng cái đầu nhỏ lên và chớp mắt nhìn Chu Uân bằng đôi mắt to long lanh.
“Anh ơi, anh đã ăn no chưa?”
Chu Uân theo bản năng cúi đầu xuống nhìn hộp cơm trong tay mình, vừa nãy cậu ấy chỉ ăn có vài miếng trong hộp cơm nên nó gần như vẫn còn đầy ắp.
“Chưa.”
Tể Tể cười, buông đôi tay đang ôm lấy chân của Chu Uân ra rồi nắm lấy tay của cậu ấy.
“Vậy thì anh ơi, chúng ta đi về cùng nhau ăn cơm nhé.”
Chu Uân: “Ờ.”
Thế là Chu Uân được Tể Tể dắt về, một lớn một nhỏ ngồi bên nhau ăn cơm.
Đám người Hoắc Tư Thần: “…”
Mọi người đều rất xấu hổ do đã hiểu lầm Chu Uân.
Trương Dương là người đầu tiên nói lời xin lỗi.
“Chu Uân, xin lỗi cậu, vừa nãy tớ đã hiểu lầm cậu rồi.”
Chu Uân giật mình rồi vội vàng lắc đầu.
“Đó… là do lỗi của tớ.”
Hoắc Tư Thần lập tức chiếm lấy chỗ ngồi bên Tể Tể, sau đó thì Lục Hoài ngồi sát bên cạnh Hoắc Tư Thần.
Hai anh em cùng lúc nói.
“Chu Uân, xin lỗi cậu.”
Chu Uân sắp không thể ngẩng đầu lên được rồi.
“Đó… là do lỗi của tớ.”
Các bạn cùng lớp cũng nói lời xin lỗi.
“Chu Uân, xin lỗi, vừa nãy bọn tớ đã hiểu lầm cậu rồi, xin lỗi cậu.”
“Cậu ăn thử món cá khô mà tớ gọi này, nó ngon lắm.”
“Cậu ăn thử món thịt kho của tớ đi, thật tuyệt vời!”
“Đùi gà của tớ cũng ngon lắm đấy!”
…
Bầu không khí lập tức trở nên vô cùng hài hòa và ấm áp, Chu Uân nhìn hộp cơm chất cao thành ngọn núi nhỏ trước mặt, thế là cậu học sinh tiểu học mạnh mẽ cao một mét tám bắt đầu khóc thút thít.
Các bạn cùng lớp: “…”
Tể Tể vội vàng lấy khăn giấy từ trong túi ra lau nước mắt cho cậu ấy.
Cô bé dỗ dành cậu ấy bằng giọng nói ngây ngô.
“Anh Chu Uân đừng khóc mà, các anh chị cũng là có ý tốt, nếu anh không muốn ăn thì có thể không ăn, Tể Tể có thể ăn giúp anh.”
Chu Uân vừa rơi nước mắt vừa lắc đầu.
Giọng nói mơ hồ nghẹn ngào.
“Không phải… anh… chỉ là anh không ngờ mọi người sẽ nói chuyện với anh… hu hu hu…”
Cậu ấy đã bật khóc đến mức không thể kiểm soát được rồi.
“Hu hu hu… oa oa oa… hức hức hức…”
Các bạn cùng lớp càng cảm thấy tội lỗi hơn khi nhìn cậu ấy như vậy.
Chắc hẳn mọi người đều biết tại sao Chu Uân lại khóc.
Bởi vì trước giờ họ gần như là không chơi với Chu Uân.
Do Chu Uân trông rất hung dữ, kiệm lời lại vô cùng cao lớn mạnh mẽ nên trông rất đáng sợ.
Họ đều là học sinh tiểu học mà!
Nên họ sợ!
Nhưng nào ngờ…
Có một số bạn nam tinh tế cũng không khỏi đỏ mắt.
Các bạn nữ trong lớp ban đầu chỉ là đỏ mắt, dần dần cũng cũng bắt đầu bật khóc.
“Chu Uân, xin lỗi cậu, tớ không phải muốn cô lập cậu đâu, tớ… chỉ là tớ có chút sợ cậu.”
“Tớ cũng vậy, tớ thậm chí còn nói với Tiểu Vân rằng cậu trông hung dữ như vậy nên chắc chắn cậu sẽ đánh người!”
“Bọn tớ đã nói rằng phải tránh xa cậu ra, nếu không bọn tớ bị bắt nạt thì chắc chắn không thể đánh thắng được cậu!”
…
Trong lúc đang nói thì mọi người đều khóc như mưa.
Nhiều bạn ở các lớp khác nhìn thấy và nghe thấy vậy thì ai nấy cũng lộ vẻ hơi xúc động.
Đặc biệt là những bạn học có hoàn cảnh tương tự như Chu Uân, nhìn Chu Uân thì lập tức nghĩ đến mình, họ không ăn cơm nữa, ỷ mình vẫn còn là học sinh tiểu học mà giờ cũng đâu chỉ có riêng mình khóc, thế là họ cũng gia nhập và đội quân khóc lóc!
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ