Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1499:
Cô bé khoanh tay đứng tại chỗ, chớp đôi mắt to long lanh vô tội nhìn bà ba Hoắc đau đến sắc mặt trắng bệch.
“Bà ba, bà không nghe lời Tể Tể nói thì trăm đường thiệt thòi thôi!”
Bà ba Hoắc đau đến quần áo sau lưng ướt đẫm, cả người run rẩy, không biết là đau hay là giận.
“Minh Tể Tể, rốt cuộc chuyện này là sao vậy?”
Tể Tể còn chưa kịp giải thích thì bà cụ Hoắc ho khan rồi cười ha hả giải thích.
“Tể Tể nhà tôi đã mời thầy đến xem qua rồi, con bé có mệnh các kỳ lạ, đặc biệt là giữa trán đầy đặn, những người tâm không tốt không được đụng vào trán của con bé, nếu không thì sẽ bị cơn đau thấu tim như chị dâu ba cứ cố tình muốn chạm vào vừa nãy vậy!”
****
Căn bản là bà ba Hoắc không chịu tin.
Nhảy qua nhảy lại giữa cảm xúc muốn bùng nổ cùng với nhẫn nhịn, cuối cùng bà ta vẫn lựa chọn nhịn xuống.
“Hóa ra là như thế. Bảo sao… Mới nãy bà ba chỉ chạm nhẹ vào trán của Tể Tể thôi mà cảm giác lạnh lẽo đi thẳng vào trái tim, tê buốt làm cho bà ba…”
Tể Tể cất lời: “Bà ba, bà mà không nghe theo lời Tể Tể, hại ngay trước mắt đó nha!”
Bà ba Hoắc: “…”
Tể Tể nói tiếp: “À còn nữa, bà ba à, giờ bà ba đừng kiếm Tể Tể để mà vay tiền nữa. Tìm Tể Tể vay tiền, ừm… cái đó… cái đó…”
Kế Nguyên Tu và bà cụ Hoắc đồng thời mở miệng: “Lấy lãi cực cao, bà trả không nổi đâu.”
Bà ba Hoắc thầm nghĩ bà ta mượn tiền đâu có ý định trả lại đâu.
Lãi cao à?
Lãi cao hơn nữa thì bà ta cũng đâu có sợ?
Thế là bà ba Hoắc lại cười ha hả.
“Không sao, không sao, lãi cao một chút cũng không sao? Chờ chú Chí Dũng của Tể Tể thành công phát đạt thì đảm bảo còn nguyên cả vốn lẫn lời!”
Tể Tể khoanh tay đứng ở cửa, nghĩ đáng ra trước đó nên nói là mình hết tiền rồi.
Cái đầu nhỏ nghĩ mãi bỗng nhiên nảy ra chủ ý: “Nhưng mà bà ơi, Tể Tể thật sự không còn tiền đâu ạ.”
Bà ba Hoắc ứ thèm tin Tể Tể!
Tể Tể mà không có tiền thì ai có tiền?
Nhà họ Hoắc này cũng không biết nghĩ ngợi như thế nào. Con trai mới là người truyền thừa hương khói, kéo dài huyết mạch của nhà họ Hoắc, kết quả vào nhà họ thì con trai chỉ là cây cỏ còn con bé nhận nuôi này thì lại là cục cưng luôn rồi.
Đúng là lấy dao chọt mông, quả nhiên để cho bà già này được mở mang tầm mắt.
Nghe thấy Tể Tể nói như thế, tuy sắc mặt bà ba Hoắc trắng bệch nhưng vẫn cố nở nụ cười từ ái.
“Tể Tể à, giờ cháu không có tiền không có nghĩa là sau này cháu không có tiền. Tập đoàn nhà họ Hoắc của cha cháu chính là ngày ngày hốt bạc, cho dù cháu có tiêu hết tiền ngày trước rồi thì kiểu gì sau này cũng có được rất nhiều tiền thưởng mà.
”
Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ, hơi chần chừ nhìn bà ba Hoắc.
Tại vì vẫn không chắc chắn nên Tể Tể chỉ chờ một lát rồi chậm rì rì dò hỏi: “Bà ba Hoắc, giờ Tể Tể chỉ có mỗi thông bảo Địa phủ thôi, không còn loại nào khác đâu ạ, không biết bà còn cần nữa không?”
Khóe miệng bà ba Hoắc khẽ nhếch lên: “Là cái gì thế hả?”
Tể Tể lặp lại: “Là thông bảo địa phủ ạ.”
Bà ba Hoắc: “…”
Cái con nhỏ này, đáng ghét thật đấy!
Không chờ bà ba Hoắc kịp nổi giận, Tể Tể moi mãi trong túi quần ra mới thấy có thông bảo địa phủ.
Tể Tể cũng ngạc nhiên vô cùng.
Nhiều ghê á!
Sao cô bé không nhớ ra mình có nhiều thông bảo Địa phủ như thế nhỉ?
Nhưng cũng không sao, dù sao cũng là có tiền.
“Bà ba Hoắc, đây là thông bảo địa phủ. Một thông bảo địa phủ này tương đương với một trăm triệu nhân dân tệ. Bà ba Hoắc mượn của Tể Tể một thông bảo địa phủ tương đương với mượn Tể Tể tận một trăm triệu nhân dân tệ.”
Bà ba Hoắc nghe thấy vậy vẻ mặt không thể tin tưởng.
Cảm thấy chắc chắn ranh con này đang trêu đùa mình.
Nhưng quan sát cẩn thận thứ tiền sáng lấp lánh kia, trong đầu bà ta nhớ tới có một người chuyên kiểm đồ cổ từng đi qua chỗ nhà họ Hoắc.
Kiểu tiền cổ này vô cùng đáng giá.
Có càng sớm thì lại càng đáng giá.
Cái mà bà ta biết đến cũng chỉ có mỗi thông bảo của Càn Long thôi.
Còn đây lại là thông bảo của địa phủ cơ á?
Hoàng đế nào luẩn quẩn trong lòng mà lấy luôn niên hiệu là địa phủ thế hả?
Tể Tể nhìn bà ba Hoắc đnag tò mò thì đặt thông bảo địa phủ kia vào trong tay bà ta, để cho bà ta được nhìn kỹ.
“Bà ba Hoắc, bà có muốn mượn không ạ? Giờ Tể Tể chỉ có tiền này thôi ạ.”
Xúc cảm lành lạnh nhưng tính ra cũng chân thật phết.
Bà ba Hoắc không biết chữ, chà xát mãi xong quay qua hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, thông bảo địa phủ này được làm từ cái gì thế?”
Tể Tể lắc đầu nói: “Tể Tể không biết ạ.”
Kế Nguyên Tu ho khan, tầm mắt nhìn ra thật xa, hiếm khi nói dối: “Dù sao thì cũng đáng tiền lắm.”
Tể Tể gật đầu thật mạnh: “Đúng! Một thông bảo địa phủ tương đương với một trăm triệu nhân dân tệ trên nhân gian! Bà ba Hoắc, bà có muốn mượn tiền không ạ?”
Bà ba Hoắc cố gắng cắn thông bảo Địa Phủ một cái, có hơi mềm nhưng ngoại trừ lớp đen bóng bên ngoài, hóa ra bên trong lại là lớp vàng kim.
Bà ba Hoắc trừng lớn mắt, cảm giác như sắp phát tài thật rồi.
Vàng!
Cái này chắc hẳn là vàng thật rồi.