Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1452:
“Đến bên nhà cũ này, trái lại hai người cho bọn tôi vào cổng chính rồi, nhưng cửa sổ trong nhà khóa chặt, chính là để bà già này ở trong vườn cả một đêm!”
“Hoắc Ân! Lương tâm của ông bị chó ăn rồi à!”
Hoắc Khánh Từ đúng ở bên cạnh, giả nhân giả nghĩa trấn an bà ta.
“Bà ba, anh hai tôi không phải người như vậy.”
Bà ba Hoắc nghe vậy, mặt đầy trào phúng.
“Đúng! Ông ta không phải người như vậy! Chỉ là lấy được một người vợ lợi hại! Sinh ra một đám con trai không có giáo dục, lại thêm một đám cháu trai trong mắt không có người lớn!”
Hoắc Trầm Vân vừa định cãi lại, Hoắc Trầm Huy vội kéo anh ấy một cái, lắc đầu với anh ấy.
Hoắc Trầm Vân khó hiểu.
“Anh cả?”
Hoắc Trầm Huy nháy mắt với anh ấy, tỏ ý anh ấy nhìn về phía mẹ.
Hoắc Trầm Vân vội nhìn sang.
Bà cụ Hoắc mặt mũi hiền lành cùng với ông cụ Hoắc đi từ phía phòng bếp ra, bỗng nhiên cười lên.
“Chị dâu ba nói có lý!”
Bà ba Hoắc có hơi sợ bà cụ Hoắc.
Nhưng bây giờ bà ta không một mình, khi bà ta đến đây cũng nói với cháu trai trong nhà rồi, đến chỗ ông cụ Hoắc ở thủ đô chơi.
Đám con trai đứa này có tiền đồ hơn đứa kia, đám con dâu cũng đều không phải đèn dầu đã cạn.
Nếu như bà cụ Hoắc thật sự dám làm gì bà ta, đám con trai con dâu của bà ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho bọn họ.
Thế là bà ba Hoắc cười lạnh, nói.
“Đương nhiên là tôi có lý! Dù sao có lý đi khắp thiên hạ, vô lý nửa bước khó đi!”
Bà cụ Hoắc vẫn mỉm cười.
“Không sai! Chị dâu ba cũng biết có lý đi khắp thiên hạ, vô lý nửa bước khó đi rồi! Xem ra những năm qua, không ít lần dạy kèm cháu trai, cháu gái học!”
Nhắc đến chuyện này, mặt bà ba Hoắc trở nên cực kỳ khó coi.
Bà ta có ba thằng con trai, bốn cháu trai, năm cháu gái.
Công việc của con trai, con dâu đều bận, từ sau khi các con trai kết hôn sinh con, bà ta gần như chưa từng nghỉ một ngày!
Lại nhìn bà cụ Hoắc, tuy rằng cũng đã có tuổi, nhưng khắp nơi đều lộ ra vẻ xinh đẹp.
Hơn nữa gò mà đỏ hồng, đôi mắt sáng ngời có thần.
Cùng là có ba thằng con trai, một đống cháu, nhưng không cản được bà cụ Hoắc giàu có hơn nhà bà ta.
Có tiền dễ làm việc mà!
Một đám người giúp việc!
Lại nhớ đến bản thân một đống tuổi không những nuôi chín đứa cháu trai cháu gái, còn thường xuyên bị con dâu oán giận không công bằng.
Sự khác biệt giữa người với người…
Bà ba Hoắc càng nghĩ càng tức!
Cảm thấy hai vợ chồng Hoắc Ân quá không có lương tâm!
Kiếm được nhiều tiền như vậy, cho bọn họ thêm một chút tiền thì làm sao?
Nếu như khi đó không phải ông nhà bà ta cho Hoắc Ân nửa cái bánh ngô, Hoắc Ân đã chết đói từ lâu rồi!
Ông nhà bà ta là ân nhân cứu mạng của Hoắc Ân, là cha mẹ tái sinh!
Hai vợ chồng Hoắc Ân hiếu kính với cha mẹ tái sinh như vậy đấy à?
Bà ba Hoắc tức đến mức hai mắt đỏ lên.
“Đúng! Nếu như Vệ Cẩm Lan bà biết chị dâu ba của bà là tôi đây ngày đêm trông cháu, kèm bài tập, tại sao không thể đưa mấy người giúp việc trong nhà đến nhà tôi?”
“Không cho thì thôi đi! Trầm Huy nhà bà còn sa thải Chí Dũng nhà tôi! Đây là việc mà con người làm sao?”
Nhắc đến việc này, Hoắc Trầm Huy có lời muốn nói.
“Bác ba, tôi sa thải Chí Dũng là bởi vì trong dự án khai phá vịnh Lan Kỳ tay chân gã không sạch sẽ, hơn nữa quan hệ nam nữ còn bừa bãi!”
Bà bà Hoắc không cho là đúng.
Hoắc Chí Dũng là con trai út của bà ta.
Đều nói con trai út, cháu trai trưởng là gốc rễ của người già!
Quả thực Hoắc Chí Dũng là đứa con trai bà ba Hoắc cưng chiều nhất.
“Cái gì mà quan hệ nam nữa bừa bãi? Đều là bởi vì đám đàn bà kia không biết liêm sỉ! Chí Dũng nhà bọn tôi ra ngoài làm việc đều đeo nhẫn cưới, đám đàn bà không biết xấu hổ kia lại bởi vì Chí Dũng nhà tôi trông cao ráo đẹp trai lại có tiền có bản lĩnh các kiểu mà nhào vào!”
“Chí Dũng nhà bọn tôi là đàn ông trẻ trung mạnh mẽ đấy! Một lần hai lần còn được, ba lần bốn lần, đổi lại là Trầm Huy cậu, cậu có chịu được không?”
Hoắc Trầm Huy trực tiếp cạn lời.
Tuy rằng biết bà ba Hoắc trước nay vô lý, nhưng nghe thấy mấy lời bà ta bảo vệ Hoắc Chí Dũng, tam quan của Hoắc Trầm Huy vẫn vỡ nát rồi.
Cũng đừng lấy ông ấy ra so với tên háo sắc Hoắc Chí Dũng nữa!
Ông ấy đường đường là giám đốc của Tập đoàn Hoắc thị, phụ nữ lao về phía ông ấy không nhiều hơn lao về phía Hoắc Chí Dũng sao?
Trái lại là Tể Tể nghe thấy bác cả nhắc đến dự án vịnh Lan Kỳ, lúc này mới nhớ đến Cự Sâm Nhiêm bị cô bé đuổi qua bên đó rồi, bây giờ vẫn chưa trở về.
Lẽ nào bên phía vịnh Lan Kỳ vẫn chưa ổn?
Vậy thì hiệu suất làm việc của Cự Sâm Nhiêm cũng quá kém rồi!
Cự Sâm Nhiêm ở trong đường sông Lam Loan của vịnh Lan Kỳ cố gắng lấp cát, bù bùn, chuyển gạch vào trong móng nhà bị ăn bớt nguyên liệu bỗng rùng mình một cái.
Nhìn trái nhìn phải, phát hiện xung quanh không hề có khác thường, nó cũng không hề bị người bình thường phát hiện.
Cự Sâm Nhiêm lặng lẽ ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẩm!
Tạo nghiệp mà!
Nó đường đường là một đại yêu quái, gặp phải Minh Tể Tể, sa vào đường làm công nhân chuyển gạch!