Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1424:

“Tư Thần, câu nói bỏ lửng này của cháu dùng không đúng rồi, chúng ta đều là người một nhà, người một nhà giúp đỡ lẫn nhau, nào có cái gì mà lấy lòng, đều là việc nên làm!”

Sợ Hoắc Tư Thần phản bác lại anh ta, Thiệu Cảnh cũng không trông mong có thể ăn được bữa cơm này, vội kéo lấy ống tay áo của Hoắc Khánh Từ đi ra bên ngoài phòng ăn.

Bà cụ Hoắc liếc một cái, ánh mắt phải gọi là khinh thường.

Sau đó hung hăng liếc ông cụ Hoắc ngồi ở bên cạnh.

“Nhìn chuyện tốt mà ông làm!”

Ồng cụ Hoắc vô tình cho người vào: “...”

Ông cụ Hoắc cúi đầu bưng cốc trà lên, thong thả uống, chân dài dưới bàn lớn đã nghiền nhẹ một cái lên giày da của con trai lớn Hoắc Trầm Huy.

“Đi hỏi em hai của con, gọi được điện thoại chưa? Người có thể đến không?”

Vẻ mặt của Hoắc Trầm Huy bị “lựu đạn” kích thương phải gọi là bình tĩnh tự nhiên: “Ầy.”

Cha mẹ “đánh nhau”, từ nhỏ ông ấy đã bị ngộ thương vô số lần.

Quen là được!

Chính là cái nghiền chân hôm nay của cha ruột có hơi nặng.

Đau cả đầu ngón chân rồi!

Hoắc Trầm Huy nhanh chóng đứng lên đi tìm Hoắc Trầm Lệnh.

Hoắc Trầm Lệnh đang gọi điện thoại cho Tương Uyên, cuộc gọi vừa kết nối.

“Anh Tương, là tôi, Hoắc Trầm Lệnh.”

Tương Uyên trả lời đơn giản thô bạo.

“Muốn tiền thì không có, muốn mạng anh tự đến lấy!”

Hoắc Trầm Lệnh cười nhạt một tiếng: “Anh Tương, bà nội Tiểu Tương mời anh và Cửu Phượng cùng đến nhà cũ ăn cơm, một phút sau bắt đầu ăn, anh tự suy nghĩ, hẹn gặp lại! Tút tút tút…”

Tương Uyên đầu kia điện thoại: “....”

Đệt!

Không đi là đồ ngốc!

Chỉ cần nói với con trai răng không đau nữa, không cần nhổ.

Đương nhiên, quan trọng nhất là đưa Cửu Phượng đi cùng, nếu bị gài cũng không chỉ có một mình anh ấy!

****

Tương Uyên cất điện thoại đi, chạy thẳng đến âm trạch sau núi của trang viên nhà họ Hoắc tìm Cửu Phượng.

Khi anh ấy đi vào, vẻ mặt Cửu Phượng có vẻ hoảng loạn.

Tương Uyên nhíu mày, nhanh chóng nhìn xung quanh một cái.

Bản thể của âm trạch hình như… có hơi kỳ lạ, hình như bị cái gì đó buộc lại rồi.

Ấn đường của Tương Uyên càng nhíu chặt hơn, lại nhìn kỹ một lần.

Cửu Phượng chỉnh trang quần áo, nhàn nhã đi tới, đáy mắt không vui.

“Tương Uyên, anh đến đây là có chuyện gì?”

Tương Uyên gật đầu: “Đúng! Dẫn anh đến nhà cũ nhà họ Hoắc ăn cơm!”

Cửu Phượng: “?”

Cửu Phượng tưởng rằng đầu Tương Uyên xuất hiện vấn đề rồi, trong ánh mắt nhìn anh ấy đều lộ ra vẻ trào phúng.

“Nhà cũ nhà họ Hoắc, chúng ta đi ăn cơm?”

Tương Uyên lại một lần nữa gật đầu, đi lên kéo áo Cửu Phượng.

“Đúng! Chỉ có thời gian một phút! Bây giờ đã qua hai mươi giây rồi! Đi! Nhanh chút, không thì…”

Cửu Phượng nhanh chóng tránh né.

“Muốn đi anh tự mình đi! Tôi không đi!”

Tương Uyên lắc đầu, con ngươi xoay một cái, bỗng có ý tưởng.

“Anh không đi, cũng được! Đợi chút nữa Tể Tể mà hỏi, tôi liền nói anh một mực từ chối, tôi cũng hết cách! Tạm biệt!”

Cửu Phượng nghe đến hai chữ “Tể Tể”, da đầu bỗng tê rần.

“Ý của Minh Tể Tể?”

Tương Uyên ha một tiếng: “Không thì sao? Tôi lại không thân với hai người lớn nhà họ Hoắc, cho dù mời anh đến ăn cơm, vậy cũng là đến nhà tôi, sao có thể là nhà cũ của nhà họ Hoắc?”

Ấn đường của Cửu Phượng từ từ nhíu lại.

Tương Uyên nhìn chung quanh một cái: “Vẻ mặt anh khi nãy…”

Cửu Phượng đã nhanh chóng đi ra ngoài rồi.

“Chỉ còn mười giây thôi!”

Tương Uyên: “...”

Đệt!

Đừng tưởng rằng cố ý chuyển chủ đề thì anh ấy không chú ý đến chỗ bất ổn của âm trạch bên này.

Tuy bây giờ bản thể của âm trạch khôi phục vẻ tự nhiên, nhưng sự không thường lúc trước anh ấy không hề bỏ qua.

Con chim già Cửu Phượng lại đang suy nghĩ cái gì?

Lẽ nào vẫn chưa từ bỏ suy nghĩ đánh chủ ý lên địa phủ?

Tùy đi!

Tóm lại người bị đánh không phải anh ấy!

Chỉ cần con trai ruột hết thảy tốt đẹp, anh ta mới ước gì tên chó Phong Đô kia và con chim già Cửu Phượng này anh sống tôi chết!”

Đánh nhau!

Đánh nhau!

Bỗng nhiên tâm trạng của Tương Uyên cực kỳ tốt, cơ thể lóe lên một cái đuổi theo Cửu Phượng.

Trong nháy mắt hai người xuất hiện trong bóng tối bên ngoài cửa lớn nhà cũ nhà họ Hoắc, lại thong dong đi ra khỏi bóng tối, lịch sự ấn chuông cửa nhà cũ nhà họ Hoắc.

Thiệu Cảnh đang đứng hút thuốc trong sân trước nhà cũ nhà họ Hoắc.

Nghe thấy động tĩnh liền nhanh chóng nhìn sang, giành đi mở cửa trước dì giúp việc trong nhà.

“Hai vị là khách quý của cậu hai mợ hai tôi nhỉ, mau vào đi, mau vào đi.”

Khi Thiệu Cảnh nhìn thấy mặt của Tương Uyên, con ngươi không khỏi trợn to hơn một chút.

“Thầy…thầy Tương?”

Tương Uyên không hề quen biết đối phương, Cửu Phượng trực tiếp lười nhìn thêm một cái.

Hai người đều vô cảm, hơi gật đầu coi như chào hỏi, sải bước đi vào bên trong.

Còn thiếu năm giây là tròn một phút.

Thiệu Cảnh chào hỏi bị ngó lơ: “...”

Nhìn thấy hai người đi vào, anh ta vội vàng móc điện thoại ra, tạch tạch chụp mấy tấm bóng lưng của hai người.

Không quan tâm kiểm tra hiệu quả ảnh chụp, lại nhanh chóng đi theo.

Tương Uyên thế mà là khách quý cậu hai anh ta mời đến lần này, thằng bé trong nhà cũng họ Tương, thế nên trước khi về nước bọn họ nhìn thấy tin tức con trai ruột của Tương Uyên được nhà họ Hoắc nhận nuôi là thật!

Đáy mắt Thiệu Cảnh thoáng qua các loại cảm xúc, sờ điện thoại, khóe miệng không tự chủ được mà vểnh lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free