Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1420:

“Hai hôm trước tai của Tể Tể bị thương một chút, thính lực mấy ngày nay không tốt lắm ạ.”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, bối rối.

Giáo viên Tôn quan tâm nhìn Tể Tể.

“Tể Tể, thật vậy sao?”

Tể Tể nuốt nước bọt, vội cúi thấp đầu xoa mắt, giọng ngây ngô không đủ sức lực.

“Vâng…”

Giáo viên Tôn tưởng rằng mắt của cô bé không thoải mái, cộng thêm biểu hiện khi trước của hai đứa nhỏ quá tốt, hoàn toàn không nghĩ tới hai đứa nhỏ sẽ nói dối.

“Hóa ra là như vậy, Tể Tể, vậy cha của em đưa em đến bệnh viện chưa?”

Tể Tể: “...”

Tương Tư Hoành: “Vẫn chưa ạ, giáo viên Tôn, Tể Tể nghĩ rằng nghỉ phép mấy ngày rồi, thế nên vừa quay về liền lập tức đi học ngay.”

Giáo viên Tôn kinh ngạc.

Vội xoa đầu nhỏ của Tể Tể, cảm thấy đứa nhỏ này ngoan quá, hiểu chuyện quá.

“Tể Tể ngoan quá, nhưng mà sau này phải nhớ sức khỏe mãi mãi xếp ở vị trí thứ nhất nhé.”

Ánh mắt Tể Tể lay động.

“Vâng, giáo viên Tôn ~”

Giáo viên Tôn lại căn dặn vài câu, lúc này mới tiếp tục giảng bài.

Tể Tể thở phào, cơ thể nhỏ mập mạp trực tiếp ngồi ườn ra ghế.

Giọng nói của Kế Nguyên Tu truyền vào tai hai người.

“Tiểu Tương, Tể Tể, hai cháu đang nói dối, việc này là không đúng.”

Tương Tư Hoành giải thích trong thức hải.

“Chú nhỏ, bọn cháu không có nói dối mỗi ngày, chỉ là thỉnh thoảng mới nói.”

Kế Nguyên Tu vẫn cảm thấy không được.

“Vậy cũng không được. Trẻ con phải thành thật.”

Tể Tể cảm thấy anh Tiểu Tương nói đúng, cô bé cảm thấy thỉnh thoảng nói dối cũng được, cha nuôi nhân gian cũng từng nói dối mà.

“Chú nhỏ, Tể Tể cảm thấy anh Tiểu Tương nói đúng.”

Kế Nguyên Tu uốn nắn hai đứa: “Nói dối không đúng.”

Tể Tể: “Thỉnh thoảng có thể.”

Tương Tư Hoành hiểu nhiều hơn.

“Chú nhỏ, nói dối thiện chí được mà.”

Tể Tể: “Đúng!”

Kế Nguyên Tu: “...”

Bạn nhỏ Bạc Niên ngồi ở bên cạnh, nhìn Tể Tể, lại nhìn Tương Tư Hoành, rồi lại nhìn Kế Nguyên Tu, cảm thấy hình như ba người bọn họ đang nói gì đó.

Bởi vì trông Kế Nguyên Tu nhíu mày giống y hệt khi cha cậu bé nhíu mày trước máy tính. vẻ mặt cũng cực kỳ nghiêm túc.

Cậu bé có hơi sợ hãi.

Bạn nhỏ Bạc Niên nhẹ nhàng nhích về phía Tể Tể.

“Tể Tể, bọn em đang nói gì thế?”

Tể Tể: “Anh Bạc Niên, bọn em đang nói với chú nhỏ, nói dối thiện chí có thể tồn tại.”

Việc này thì bạn nhỏ Bạc Niên có quyền phát ngôn.

“Có thể tồn tại, anh rất sợ tiêm, lúc trước cảm mạo phát sốt, vì để đưa anh đến bệnh viện tiêm, mẹ anh đã lừa anh nói rằng dẫn anh đi ăn hamburger, dỗ anh ngủ rồi, khi tỉnh dậy thì đến bệnh viện rồi, anh còn chưa kịp phản ứng lại đã bị tiêm rồi.”

Khóe miệng Kế Nguyên Tu giật giật.

Tể Tể và Tương Tư Hoành nghe vậy đồng thời cười lên, đồng thời nhìn về phía Kế Nguyên Tu.

“Chú nhỏ! Chú xem!”

Kế Nguyên Tu: “...”

Bỏ đi!

Tạm thời nói không rõ, sau này cậu ấy sẽquan sát nhiều hơn, chắc là sẽ không nói dối gì to tát.

Khi tan học, quả nhiên Tể Tể nhìn thấy các anh trai rồi.

Tất cả anh trai đều có mặt, cả anh hai còn phải tự học buổi tối cũng đến rồi.

“Tể Tể! Tiểu Tương! Chú nhỏ! Tiểu Niên!

Các cậu chủ nhỏ nhà họ Hoắc đều có một gương mặt tinh xảo, đẹp trai, vô cùng phong độ.

Từ Hoắc Tư Lâm đến Hoắc Tư Thần nhỏ nhất, khi xuất hiện ở cổng trường mẫu giáo đã dẫn đến rối loạn không nhỏ.

“Wow! Gen nhà họ Hoắc tốt thật!”

“Đúng thế! Anh trai toàn là người chân dài!”

“Người này còn đẹp trai hơn người kia!”

“Sinh con trai thì phải dựa theo đám nhỏ nhà họ Hoắc mà sinh!”

Biết được sẽ dẫn đến động tĩnh không nhỏ, thế nên khi các anh em Hoắc Tư Lâm đến đã đặc biệt dẫn theo bảo vệ.

Bảo vệ tách đám người ra, sau khi các anh trai nhóm Hoắc Tư Lâm đón được em trai, em gái và chú nhỏ, chào tạm biệt với bạn nhỏ Bạc Niên, sau đó nhanh chóng lên xe rời đi, các bảo vệ thì cản ở phía sau.

Vừa lên xe, giọng nói ngây ngô của Tể Tể vang lên.

“Anh Tư Lâm, đến trung tâm thương mại, Tể Tể kiếm được tiền rồi, mời các anh đi ăn tiệc, rồi mua quà cho ông nội, bà nội.”

Tương Tư Hoành vội vàng bổ sung.

“Cả em nữa!”

Kế Nguyên Tu: “Chú nữa!”

Hoắc Tư Lâm lái xe, gật đầu.

“Được!”

Hoắc Tư Thần tò mò nhìn Tể Tể đang được cậu bế.

“Tể Tể, em kiếm được bao nhiêu tiền?”

Tể Tể móc ra một chiếc thẻ ngân hàng.

“Tể Tể cũng không biết, đều ở trong thẻ.”

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu ai nấy đều đồng thời móc ra một tấm thẻ ngân hàng.

“Em (chú) cũng có, đều ở trong thẻ.”

Hoắc Tư Thần: “...”

Ngưỡng mộ!

Cậu nói với Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Lục Hoài: “Anh Tư Lâm, anh cả, anh hai, Lục Hoài, đợi đến khi nghỉ đông rồi, chúng ta cũng đi đóng phim đi.”

Dựa vào khuôn mặt này của bọn họ, dựa vào mặt ăn cơm chắc không có vấn đề nhỉ?

Hoắc Tư Cẩn cười: “Nếu muốn ăn măng xào thịt do cha nấu, sau khi quay về em có thể xin cha!”

Hoắc Tư Tước cũng cười lên: “Có lẽ cha sẽ nói, xem cuối kỳ con thi được bao nhiêu điểm.”

Hoắc Tư Thần bỗng sốc rồi.

Cậu là học sinh dốt!

Thi giữa kì đã ăn gian rồi, thi cuối kỳ lại ăn gian, cha ruột phải đánh gãy chân cậu!

Hoắc Tư Thần lắc lắc đầu: “Bỏ đi, bỏ đi!”

Tể Tể nhét thẻ ngân hàng vào trong tay Hoắc Tư Thần.

“Không sao đâu anh ba, Tể Tể kiếm được tiền rồi cho anh ba hết.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free