Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1417:

“Cô chủ nhỏ Tể Tể…tôi…có lẽ tôi…gãy xương đùi rồi.”

Tê Tể giật cả mình, vội vàng để cái kìm to sang một bên.

Khi cái kìm to để xuống rất phát ra âm thanh, khiến cho quản gia La cảm thấy kinh hồn bạt vía, thậm chí cảm thấy xương đùi đã vỡ không còn đau như vậy nữa.

Cái kìm kia nặng như vậy, cô chủ Tể Tể nhỏ như vậy, rốt cuộc làm thế nào mà cầm lên được vậy?

“Cái kìm…”

Tể Tể liếc nhìn cái kìm to cô bé để ở bên cạnh, lại nhìn quản gia La vẻ mặt lo lắng nhìn cô bé.

“Bác La yên tâm, Tể Tể khỏe lắm, cầm lên được, bỏ xuống được.”

Quản gia La: “...”

Đây là chuyện sức lực có thể giải thích được sao?

Cái kìm to kia cũng không biết là người làm nào trong vườn khiêng về, phải gọi là nặng.

Trước đó ông ấy định để chiếc kìm to kia vào trong phòng hoa, bởi vì quá nặng mà không vác được lên.

Sau đó lại bởi vì quá bận, quên mất rồi.

Sự chú ý của Tể Tể rơi trên người Thỏ Đen đang tê rần cả người vì tê chân.

Thỏ Đen chậm chạp hoàn hồn lại: “...”

Xong đời!

Quên chạy rồi!

Tể Tể nhìn nó chằm chằm, giọng sữa mang theo sự chất vấn.

“Thỏ Đen, mày làm à?”

Thỏ Đen: “...”

Nó thừa nhận hay không thừa nhận?

Nếu thừa nhận thì, nó hoàn toàn bại lộ trước mặt quản gia La rồi.

Bao nhiêu lâu nay trốn trốn tránh tránh, lén la lén lút lao tâm lao lực làm việc là vì cái gì?

Nếu không thừa nhận thì….

Nó không dám lừa cô chủ nhỏ!

Nó không muốn giống như quỷ không lông, đời sau trở thành con rùa trong hồ ước nguyện!

Thỏ Đen há miệng, còn chưa lên tiếng, quản gia La đã nói trước.

“Cô chủ nhỏ Tể Tể, con thỏ nào biết nói chuyện chứ?”

Tể Tể ngẩn người, lúc này mới nhớ ra quản gia La vẫn không biết Thỏ Đen là yêu quái.

Hoắc Trầm Lệnh đi đến, khom lưng, ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng chân của quản gia La.

Quản gia La giật mình.

“Cậu chủ, cậu…”

Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt liếc ông ấy một cái, quản gia La yên tĩnh như gà.

Sau khi kiểm tra, tầm mắt của Hoắc Trầm Lệnh liếc qua Thỏ Đen đã dựng hết cả lông lên.

“Quản gia La, có khả năng xương đùi của ông gãy rồi, tôi đã gọi điện rồi, xe cứu thương sẽ đến nhanh thôi, đến lúc đó bảo Thích Phong sắp xếp người kiểm tra toàn diện cho ông.”

Quản gia La muốn nói không cần.

Ông ấy chỉ là một quản gia, nào có thể làm phiền cậu chủ đích thân sắp xếp, còn để viện trưởng Cố ra tay.

Nhưng mà, va phải ánh mắt của cậu Trầm Lệnh, quản gia La biết điều ngậm miệng lại.

Không thể từ chối!

Chắc chắn từ chối vô hiệu!

Trong trang viên nhà họ Hoắc, cậu chủ có quyền nói chuyện tuyệt đối.

Tầm mắt của quản gia La rơi trên người Thỏ Đen.

“Cậu chủ, con thỏ này…”

Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng lên tiếng: “Không biết thỏ hoang chạy từ đâu ra! Còn không biết sống chết như vậy…”

Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh rơi trên chiếc bụng rõ ràng béo lên hai vòng của Thỏ Đen, giọng nói của ông lại lạnh hơn vài phần.

“Lần sau trực tiếp nướng lên ăn!”

Thỏ Đen sợ đến mức lảo đảo, trực tiếp nằm bò ra đất.

Quả gia La liếc thấy, phì cười thành tiếng.

“Cậu chủ, con thỏ đen này… hình như nghe hiểu tiếng người, hình như nó bị dọa đến mềm chân rồi.”

Thỏ Đen: “...”

Thỏ đại gia đây là yêu quái!

Yêu quái có thể nghe không hiểu tiếng người sao?

Chỉ là trước mặt cô chủ nhỏ và cha nuôi nhân gian của cô chủ, Thỏ Đen không dám nói nhiều thêm một chữ.

Nói nhiều sai nhiều, im lặng là vàng, trầm mặc giữ mạng.

Nó vẫn luôn nhớ cậu chủ nhỏ Hoắc Tư Cẩn của nhà họ Hoắc muốn biến nó thành đầu thỏ cay đấy!

Thỏ Đen im lặng rồi.

Nhưng không ngăn được Hổ Nhỏ lo lắng cho anh thỏ của nó bị nấu lên.

Dựa vào một phần nhiệt huyết từ phía sau xông ra.

Tiếng gầm của vua mãnh thú, từ trong miệng nó hét ra biến thành một tiếng ngây ngô.

“Ào ú~”

Quản gia La cúi đầu nhìn, sợ ngây người.

“Cậu chủ, đây là…”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn dáng vẻ ngu ngốc của con Hổ Nhỏ xông ra ngoài, khóe miệng co giật.

“Không biết mèo ngốc từ đâu chạy ra ngoài!”

Hổ Nhỏ: “...”

Con mẹ nó….

Đúng!

Bây giờ trông nó không phải giống một con mèo nhỏ sao!

Còn có tiếng kêu của nó…. tiếng gầm uy nghiêm hùng tráng như vậy, chấn động bốn phương như vậy…. biến thành giọng sữa lít nhít…

Hổ Nhỏ vừa tức vừa thẹn, nhe răng há miệng với Hoắc Trầm Lệnh.

Tể Tể trừng mắt nhìn nó.

“Mày làm gì?”

Hổ Nhỏ: “...”

Hổ Nhỏ vù một cái chạy ra sau lưng Thỏ Đen.

Rõ ràng nó còn to hơn Thỏ Đen một chút, nhưng trông thực sự hèn hèn đáng yêu!

Quản gia La nhìn thấy mà buồn cười.

Mà màu của con mèo con này… rất giống con hổ.

Cười mãi cười mãi, quản gia La bỗng nhiên không cười nổi nữa.

Trang viên đã được xây dựng lại.

Bởi vì chủ nhân không thích nuôi thú cưng, căn bản không hề có bất cứ lỗ chó nào.

Vậy thì thỏ hoang và mèo hoang này từ đâu đến?

Cho dù mèo hoang có thể vượt tường, nhưng thỏ con không trèo được nhỉ?

Vẻ mặt của quản gia La bỗng trở nên càng thêm trắng bệch.

“Cậu chủ, xin lỗi, là do tôi quản lý không nghiêm, tôi lập tức đi kiểm tra toàn bộ tường vây.”

Hoắc Trầm Huy vội vàng cười, đi đến giảng hòa.

“Không cần không cần, trong trang viên có thêm mấy con vật nhỏ cũng khá tốt, náo nhiệt.”

Hoắc Trầm Vân cũng biết lai lịch của mấy con yêu quái này, cười gật đầu.

“Đúng.”

Quản gia La: “...”

Trong lúc nói chuyện, xe cứu thương đến rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free