Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1359:
Sau đó lập tức nhìn sang Hoắc Trầm Vân.
“Xin hỏi anh là Hoắc Trầm Vân đúng không?”
Hoắc Trầm Vân hoàn hồn.
“Phải, tôi là Hoắc Trầm Vân.”
Đồng chí cảnh sát gật đầu cười.
“Chào anh Hoắc, bạn nhỏ Nguyên Tu nói anh là anh ba của bé. Từ khi Nguyên Tu bị đụng ngã, chúng tôi đã gọi điện cho anh suốt, nhưng không liên lạc được với anh nên chúng tôi đành phải đưa bạn nhỏ Nguyên Tu đến bệnh viện trước.”
“Không bảo vệ được bé, là sự tắc trách của chúng tôi, thành thật xin lỗi.”
Nói xong, đồng chí cảnh sát định cúi người xin lỗi Hoắc Trầm Vân.
Hoắc Trầm Vân vội vàng ngăn cản.
Anh ấy rất xấu hổ.
Dù sao anh ấy cũng có mặt tại hiện trường, hơn nữa Nguyên Tu không hề bị Hoàng Á Lan đụng bị thương.
Lừa dối chú cảnh sát, Hoắc Trầm Vân cảm thấy áy náy trong lòng.
Ánh mắt của anh ấy có hơi né tránh, trò chuyện với các đồng chí cảnh sát vài câu ngoài lề.
Hỏi han xong, đồng chí cảnh sát nhanh chóng đi vào chủ đề chính.
“Anh Hoắc, là như vầy. Chúng tôi tìm thấy đồ vật khả nghi trong xe ở sân sau khách sạn nơi anh ở, cho nên muốn tìm anh để hỏi rõ tình hình cụ thể.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Tể Tể: “...”
Tương Tư Hoành: “...”
Không lẽ là hai cương thi nhỏ đã bị phát hiện rồi sao?
****
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, nhân lúc chú cảnh sát vẫn chưa nhìn thấy mình, cô bé vội kéo tay của Tương Tư Hoành.
Tương Tư Hoành nghiêng đầu nhìn cô bé.
Cô bé giơ bàn tay nhỏ bé lên chỉ vào tường.
Tương Tư Hoành hiểu ý ngay.
Hai bạn nhỏ lặng lẽ lui về phía sau cùng, sau đó biến mất không dấu vết.
Bách Minh Tư chứng kiến toàn bộ quá trình, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Kế Nguyên Tu muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn “yếu ớt“ ngậm miệng lại.
Tim của Hoắc Trầm Vân đập thình thịch, mắt thì lén nhìn về bên phía Tể Tể.
Hoắc Trầm Vân vừa nhìn qua thì không khỏi sửng sốt.
Cô cháu gái của anh ấy đâu rồi?
Anh ấy lại nhìn sang phía còn lại, thằng cháu trai của anh ấy cũng đâu mất rồi?
Đều không thấy bóng dáng.
Đồng chí cảnh sát cũng nhìn xung quanh chỗ anh ấy đứng, cứ cảm thấy có gì đó sai sai.
“Anh Hoắc, vừa rồi... có phải là có ai đó đứng bên cạnh anh hay không?”
Hoắc Trầm Vân vội vàng lắc đầu.
“Không có.”
Đồng chí cảnh sát cau mày.
Vẫn cảm thấy không đúng lắm.
“Kỳ vậy, vừa rồi bên cạnh anh…”
Bách Minh Tư nghi hoặc nói.
“Cháu đứng cạnh chú Trầm Vân đấy ạ, có chuyện gì sao chú cảnh sát?”
Đồng chí cảnh sát: “…”
Là vậy sao?
Vì để xác nhận, đồng chí cảnh sát nhanh chóng đi lên trước mặt Hoắc Trầm Vân vài bước, sau đó đi đến bên cạnh Hoắc Trầm Vân rồi nhìn về phía sau lưng của anh ấy.
Phía sau chỉ cách hai bước là đụng tường, kế bên ngoại trừ Bách Minh Tư ra thì không còn ai khác.
Đồng chí cảnh sát gãi đầu, không nhịn được mà dụi mắt.
“Không lẽ là do tôi nhìn nhầm?”
Anh ấy nhớ na ná… hình như có một đứa bé mà ta.
Kế Nguyên Tu nằm trên giường bệnh "đau đớn" ho khan một tiếng, tiếp đó lại vô cùng xấu hổ lấy tay ôm bụng.
“Anh ba ơi, bụng em đau quá.”
Hoắc Trầm Vân lập tức quay người nhấn chuông gọi đầu giường, đồng chí cảnh sát cũng hoảng sợ không kém.
Đứa bé này không thể xảy ra chuyện được.
Thế là trong nháy mắt sự chú ý của đồng chí cảnh sát đã bị chuyển hướng, anh ấy vội vã chạy ra ngoài gọi quầy lễ tân của bệnh viện.
“Bác sĩ!”
“Bác sĩ!”
Bách Minh Tư cúi đầu nhịn cười.
Hoắc Trầm Vân giơ ngón tay cái với Kế Nguyên Tu.
Bé rồng Kế Nguyên Tu: “...“
Xấu hổ chết đi được!
Kể từ khi vào sổ hộ khẩu của con người, ngày nào cậu bé cũng đang trên con đường “lừa lọc”.
Trong trường mẫu giáo giả vờ như mới năm tuổi!
So kỹ năng diễn xuất trước mặt Hoàng Á Lan!
Thật sự là...
Nghe thấy đồng chí cảnh sát đứng bên ngoài hét lên ”Bác sĩ đến rồi“, bạn nhỏ Kế Nguyên Tu lập tức nhìn lên trần nhà bày ra vẻ đầu óc trống rỗng, nhập vai bé đáng thương “mong manh yếu đuối”.
Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư thấy vậy, vẻ mặt của hai người cũng trông như vô cùng lo lắng và bất an.
Nhưng đáy mắt thì...
Không được rồi!
Buồn cười quá đi mất!
Cơ mà phải ráng nhịn!
Bé rồng Kế Nguyên Tu cảm nhận được cảm xúc của hai người họ: “...”
Bạn nhỏ Kế Nguyên Tu khẽ nghiêng đầu nhìn qua, thấy Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư đang cố gắng nhịn cười, khóe miệng của cậu ấy không khỏi co giật.
Cậu ấy siết chặt đôi tay nhỏ bé thành nắm đấm, nhanh chóng nhắm mắt lại.
Không nhìn thấy!
Cậu ấy không nhìn thấy gì hết á!
Bác sĩ nhanh chóng đến khám cho bạn nhỏ Kế Nguyên Tu, mà Tể Tể và Tương Tư Hoành xuyên tường chuồn đi đã sớm đến sân sau của khách sạn nơi họ đang ở.
Ngay lúc hai bé định trực tiếp đi đến gần xe để kiểm tra tình hình thì phát hiện phía bên kia xe không chỉ có hai chú chó cảnh sát mà còn có hai chú cảnh sát.
Tể Tể: “Nếu trực tiếp qua đó thì quá đột ngột rồi.”
Tương Tư Hoành gật đầu.
“Đúng vậy! Nếu dịch chuyển tức thời bất thình lình xuất hiện sẽ khiến các chú cảnh sát sợ hãi đấy.”
Tể Tể nghiêng đầu.
“Vậy bây giờ chúng ta đi qua đó sao?”
Tương Tư Hoành cảm thấy khả thi.
Camera giám sát bên này đã bị hai bé chặn lại, không ai biết hai bé đến đây khi nào.
“Đi thôi!”
Tương Tư Hoành nói xong, nắm lấy bàn tay mũm mĩm của Tể Tể, hai bé con loạng choạng bước ra khỏi góc tường, lạch bạch chạy về phía xe bằng đôi chân ngắn ngủn của mình.