Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1355:
Hoàng Á Lan: "..."
Lý Đạo Thanh: "..."
Hoàng Á Lan nhìn về phía Lý Đạo Thanh như thể đang cầu cứu.
Tim Lý Đạo Thanh đập loạn xạ, ông ta không thể đến đồn cảnh sát được.
Nếu đến đồn cảnh sát thì những chuyện nhẫn tâm không có tính người mà ông ta từng làm trước đây chắc chắn không thể che giấu được.
Thế là Lý Đạo Thanh cắn răng và lấy một tấm bùa nữa từ trong túi ra, ông ta nhanh chóng sử dụng nó.
Tể Tể ở trong kết giới vẫn luôn quan sát tình hình thấy hành động của ông ta thì bàn tay nhỏ giơ lên, dễ dàng hóa giải bùa súc địa của ông ta.
Vừa đúng lúc Lý Đạo Thanh nói: "Đi!"
Một giây sau, ông ta nhắm mắt lại, yên lặng chờ đến khi đã cách xa ngàn dặm mới mở mắt.
Gương mặt của cảnh sát trở nên xanh mét khi ông ta đột nhiên vứt ra một tấm bùa màu vàng.
"Lý Đạo Thanh, đến lúc nào rồi mà ông vẫn còn làm trò này?"
Lý Đạo Thanh mở mắt ra, thấy bản thân vẫn còn đứng tại chỗ thì cả người như đang trên bờ vực sụp đổ.
"Không thể nào!"
"Nhất định là quỷ nhỏ kia vẫn còn ở đây!"
Ông ta nhanh chóng nhìn bốn phía, vẻ mặt cực kỳ hoảng sợ.
"Đồng chí cảnh sát, nó còn ở đây! Nó vẫn còn ở trong phòng bí mật, nó vẫn luôn ở đây! Nó sẽ giết chúng ta!"
Hoàng Á Lan thấy thế thì cũng gật đầu lia lịa theo.
"Đúng! Đồng chí cảnh sát, tôi không muốn chết! Van xin các anh tìm hãy thầy pháp lợi hại hơn đến, thật sự có quỷ đó!"
...
Trong kết giới, Tương Tư Hoành chớp mắt một cái.
"Chú ba, chú nói các chú cảnh sát có tin lời bọn họ không?"
Hoắc Trầm Vân lắc đầu.
"Sẽ không đâu. Bây giờ là xã hội pháp trị, quan điểm phát triển khoa học!"
Tể Tể: "..."
Công chúa nhỏ của địa phủ là cô bé nói gì đây?
Lúc đồng chí cảnh sát muốn đưa Hoàng Á Lan và Lý Đạo Thanh đi, đồng chí cảnh sát bước vào sau đó đã tìm thấy hai chiếc quan tài vỡ nát trong phòng bí mật.
"Chờ một chút."
Hai người đằng trước quay đầu lại.
"Sao thế?"
"Thứ vỡ trên đất này... Giống như là quan tài."
Ba người cảnh sát còn lại đều kinh sợ.
"Cái gì? Quan tài?"
Đồng chí cảnh sát kia chắc chắn là quan tài mới gật đầu đồng ý.
"Đúng, là quan tài."
Lý Đạo Thanh thấy thế nhanh chóng lên tiếng.
"Là quan tài, hơn nữa vốn dĩ trong quan tài còn có hai xác cương thi nhà Thanh!"
Đồng chí cảnh sát đang giữ ông ta chẳng nghe lọt gì nữa.
"Cương thi? Trên đời này làm sao có thể có cương thi? Nếu như có cương thi thật thì e là xã hội này đã sớm loạn lạc rồi!"
Hai người cảnh sát còn lại cũng hùa theo.
"Đúng rồi!"
Lý Đạo Thanh: "..."
Trong kết giới Tương Tư Hoành cúi đầu nhìn lại chính mình.
Cậu ấy chính là một cương thi!
Tể Tể cũng nhìn cậu ấy.
Sau đó cười lên.
"Anh Tiểu Tương không sao cả, vừa nãy bọn họ cũng bảo quỷ không tồn tại, Tể Tể là con gái của cha Minh Vương, thật sự là quỷ mà!"
Hai đứa nhỏ anh nhìn em, em nhìn anh rồi cùng nhau bật cười.
Hoắc Trầm Vân thấy thế cũng không nhịn được nở nụ cười.
Tương Tư Hoành nghe Hoàng Á Lan và Lý Đạo Thanh vẫn đang nói "Có quỷ có cương thi", đột nhiên hỏi Tể Tể: "Tể Tể, em có muốn dọa hai người đó một chút không?"
Tể Tể còn chưa lên tiếng, Hoắc Trầm Vân đã lắc đầu.
"Không thể dọa."
Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời nhìn về phía anh ấy.
"Chú ba, tại sao vậy?"
Hoắc Trầm Vân cười giải thích.
"Bởi vì nếu như hai đứa lại dọa, lỡ như dọa sợ bọn họ, đến lúc các chú cảnh sát đưa bọn họ đến bệnh viện làm giám định, có kết quả họ mắc bệnh tâm thần thì bọn họ có thể thoát khỏi chế tài của pháp luật."
Tể Tể vội vàng gật đầu.
"Chuyện đó không được! Tuyệt đối không được! Nhất định bọn họ phải chịu chế tài của pháp luật trần gian, trả giá đắt cho những hành động của mình!"
Tương Tư Hoành nặng nề gật đầu.
"Đúng! Không thể để tai họa kéo dài ngàn năm! Nếu không sẽ có nhiều người chết oan hơn nữa."
Hoắc Trầm Vân nghe thế thì xoa đầu hai đứa nhỏ, cười một tiếng tỏ vẻ đã hiểu ý.
Mà bên ngoài kết giới, Hoàng Á Lan đang bị đưa ra bên ngoài đột nhiên nhận ra được điều gì đó, trong mắt lóe lên rồi điên điên khùng khùng quát tháo.
"Chính là có quỷ, rất nhiều quỷ! Tất cả các người đều là quỷ!"
"Cứu mạng! Quỷ muốn ăn thịt người!"
Nói xong, cô ta hất mạnh tay cảnh sát đang giữ mình ra, chạy như điên ra bên ngoài.
Hoắc Trầm Vân, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời trừng to mắt.
Đây là giả bộ điên loạn định bỏ chạy!
****
Tể Tể chuẩn bị ra tay thì bên ngoài phòng bí mật truyền tới tiếng còi báo động ù hu ù hu.
Cùng lúc đó, Bách Minh Tư dẫn theo Kế Nguyên Tu và các đồng chí cảnh sát khác nhanh chóng chạy tới, vừa đúng lúc đụng phải Hoàng Á Lan đang chạy ra ngoài.
Hoàng Á Lan không để ý tới mọi người, cô ta giống như kẻ điên chạy thẳng về phía trước, đâm sầm về hướng Kế Nguyên Tu.
Bất kể là các đồng chí cảnh sát đã tới trước cửa phòng bí mật hay là Bách Minh Tu và Kế Nguyên Tu đang đi theo sau các đồng chí cảnh sát, sắc mặt bọn họ đều nhanh chóng thay đổi.
“Nhanh tránh ra!”
“Tránh ra!”
Bách Minh Tư nhanh nhẹn kéo tay Kế Nguyên Tu, còn Kế Nguyên Tu thì kéo ống tay áo cậu ấy một chút.
Bách Minh Tư cúi đầu, trừng mắt nhìn Kế Nguyên Tu.
Mặc dù cậu ấy lo lắng nhưng vẫn rút tay về.