Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1351:
Mặt đất phía không xa, Lý thiên sư đã bị gió lạnh quật ngã xuống đất không bò được lên.
Các loại chai lọ hộp nhỏ trên người ông ta bị gió lạnh thổi hết ra ngoài, rơi trên mặt đất.
Có hộp nhỏ bị mở ra, bên trong trống rỗng.
Hoàng Á Lan hoàng toàn không biết, mỗi một chiếc hộp rơi xuống từ trên người Lý thiên sư, con quỷ trong đó còn chưa có động tác gì đã bị Tể Tể trong kết giới một hơi hút sạch.
Tể Tể ăn ngon lành.
Không ngờ rằng trên người Lý thiên sư lại có nhiều con quỷ từng thấy máu như vậy.
Đại bổ!
Mà Hoàng Á Lan đứng ở cửa hơi cong người che phần bụng đau đớn không dứt, trong đáy mắt nhìn chằm chằm vào Lý thiên sư dần dần lộ ra sát ý.
Hoắc Trầm Vân lập tức phát hiện ra ánh mắt của Hoàng Á Lan thay đổi, nhanh chóng kéo cái tay đang thò ra khỏi kết giới của Tương Tư Hoành lại, nhắc nhở hai đứa nhóc.
“Hoàng Á Lan muốn nhân cơ hội này giết ngược lại Lý thiên sư.”
****
Tương Tư Hoành lập tức tiếp lời.
“Trên tay dì ta đã có mười ba mạng người rồi, không để ý có nhiều thêm một Lý thiên sư.”
Tể Tể điên cuồng ăn quỷ, rút chút thời nhìn liếc một cái.
“Dì ta giết ngược không nổi đâu.”
Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành kinh ngạc.
“Tại sao?”
Tể Tể ăn quỷ, giọng sữa hàm hồ không rõ.
“Ởi ì (bởi vì) trú (chú) cảnh sát ở bên ngoài đó~”
Lúc này Hoắc Trầm Vân với Tương Tư Hoành mới nhớ ra, bọn họ đi theo hai đồng chí cảnh sát qua đây.
Tể Tể vừa dứt lời, Hoàng Á Lan đã che bụng, lảo đảo đi về phía Lý thiên sư.
Lúc này, vẻ mặt của cô ta đã thay đổi rồi.
Vô cùng kiếp đảm, sợ hãi.
“Thầy… thầy ơi.. thầy sao thế?”
Lý thiên sư bị gió lạnh thổi ngã hoàn toàn không có cách nào bò dậy.
Hoắc Trầm Vân nhìn mà nghi hoặc.
“Tại sao Hoàng Á Lan không ngã xuống?”
Giọng nói của Tương Tư Hoành non nớt, giải thích.
“Chú ba, bởi vì Lý thiên sư là người huyền môn, trên người lại mang theo không ít quỷ, chịu ảnh hưởng lớn hơn so với người bình thường.”
Hoắc Trầm Vân không hề nghĩ tới vậy mà sẽ như vậy.
Hoàng Á Lan đã đi đến trước mặt Lý thiên sư, cô ta không hề lập tức giơ tay kéo Lý thiên sư, mà là đứng ở bên cạnh ôm bụng, vừa lảo đảo nghiêng ngả cơ thể.
“Lý thiên sư… sao bỗng nhiên lại nổi gió to?”
Lý thiên sư cũng không biết.
Ông ta nằm bò trên mặt đất, muốn cố định cơ thể, gió lạnh ngầm thét, trực tiếp cuốn ông ta đến bên cạnh chiếc quan tài rách mới miễn cưỡng dừng lại.
Hai con cương thi trong kết giới: “...”
Cho dù bọn chúng không có ý thức, nhưng quan tài của bản thân bỗng nhiên bị tan thành bốn năm mảnh, hai con cương thi vẫn bắt đầu nóng nảy.
“Khè khè khè!”
Mất nhà cũ rồi!
Tương Tư Hoành tát cho một cái.
Hai con cương thi sợ co ro, bịch bịch hai tiếng trực tiếp ngã xuống đất.
Hoắc Trầm Vân: “...”
“Anh Tiểu Tương, không thể đánh tiếp nữa, đánh nữa là bọn chúng nát rồi.”
Dù sao đã bị cuốn chặt như vậy, xương khắp sắp vỡ hết rồi.
Lại đánh bốp bốp mấy cái…
“Đến lúc đó bọn chúng vỡ thành mảnh vụn, Tể Tể không thể chắc chắn liệu các bác chú dì bác sĩ ở địa phủ có thể ghép bọn nó lại đâu.”
Tương Tư Hoành: “...”
Tương Tư Hoành ho khan một tiếng, thu tay nhỏ lại.
“Nếu như bọn chúng vỡ thành mảnh vụn, thì sức mạnh hiện tại của bọn chúng hết hoàn toàn rồi, có ghép lại cũng không sống nổi.”
Tể Tể căn dặn.
“Vậy anh Tiểu Tương càng không thể đánh bọn nó nữa.”
Tương Tư Hoành cười híp mắt đáp lại.
Tầm mắt rời khỏi người hai con cương thi, ánh mắt tràn đầy ghét bỏ.
Đúng là da giòn quá mà!
Thật sự không đủ cho đầu ngón tay của cậu ấy đánh!
Cậu ấy mới dùng một phần một trăm sức mạnh ấy!
Hai con con cương thi bị con trai của vua cương thi đánh giá: “...”
Hai con cương thi hoàn toàn không thể đứng vững, vẫn luôn tôi dựa cậu, cậu dựa tôi để ổn đinh thân thể cho đối phương.
Bị con trai của vua cương thi đánh giá như vậy, bộp bộp hai cái, lại ngã xuống đất.
Tể Tể: “...”
Tương Tư Hoành nhíu mày.
“Tể Tể, hay là trực tiếp đập chết bọn chúng là được rồi! Vô dụng quá đi mất!”
Tể Tể: “Anh Tiểu Tương, cha cương thi của anh có đồng ý không?”
Tương Tư Hoành chớp chớp đôi mắt to.
“Không biết.”
Tiếp đó cậu ấy lại nói thêm một câu.
“Nhưng mà không quan trọng.”
Cha cương thi ở thủ đô xa xôi, chẳng hề quen biết hai con cương thi này, đưa về thì có thể làm gì?
Dựng ở cửa lớn trong nhà làm môn thần sao?
Nếu không phải nhìn trước mắt hai con cương thi này vẫn chưa dính máu, cậu ấy sớm đã trực tiếp nhấc chân đạp bọn chúng thành bụi rồi.
Tể Tể đang định nói gì đó, Hoàng Á Lan bên kia đã đỡ Lý thiên sư lên.
“Lý thiên sư, ông thấy thế nào rồi?”
Lý thiên sư trợn tròn mắt, hoàn toàn không dám tin tưởng.
Để ý thấy đám chai lọ hộp nhỏ ở trên người rơi xuống đất, ông ta hoàn toàn không để ý tới Hoàng Á Lan nói cái gì.
“Bảo bối của tôi!”
“Bảo bối của tôi đâu?”
“Đi đâu cả rồi?”
Tể Tể vỗ chiếc bụng nhỏ.
“Đều ở trong bụng Tể Tể nè.”
Nhưng mà bởi vì kết giới, Lý thiên sư hoàn toàn không nghe thấy.
Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, cho dù Lý thiên sư là người huyền môn, căn bản không thể phát hiện trong phòng bí mật có kết giới.
Hai con cương thi to của ông ta không thấy đâu rồi.
Các con quỷ bảo bối ông ta giấu trên người không thấy đâu hết.