Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1341:

An Tấn Vân bỗng nhiên mở miệng.

“Tôi quen bọn nhỏ, để bọn nhỏ ở đây trước.”

Bác sĩ ngẩn người.

An Tấn Vân nhìn thẳng vào bác sĩ, bác sĩ bất đắc dĩ, chỉ đành gật đầu.

“Được, nhưng cục trưởng An, vết thương của ông rất nặng, đặc biệt là phần ngực…”

Theo lời nói của bác sĩ, Tể Tể nhìn sang, nhìn kỹ vào mới phát hiện trên ngực của An Tấn Vân còn có một miếng sắt nhỏ.

“Cục trưởng An, ngực của bác…”

An Tấn Vân đau đến mức gần như không nói thành lời.

Bác sĩ nghe mà nhíu mày, lên tiếng.

“Bị người ta đánh lén từ phía sau, thọc xuyên một lỗ.”

Tể Tể: “...”

Tể Tể bỗng nhiên nhớ đến bác Trần, Trần Kiến Đào.

Khi đó tình hình của bác Trần còn nguy hiểm hơn cục trưởng An, gần như đã sắp đến địa phủ rồi, nhưng đã bị cô bé cướp về.

Sở dĩ lúc này cục trưởng An vẫn còn sống, là bởi vì hai lá bùa bình an trước đó anh Minh Tư đưa cho ông ấy.

Tể Tể đè thấp giọng hỏi bác sĩ.

“Còn một vết thương trí mạng nữa nằm ở đâu?”

Bác sĩ kinh ngạc: “Sao cháu biết còn có một vết thương trí mạng nữa?”

Tể Tể: “Bởi vì có hai lá bùa bình an đó.”

Bác sĩ: “...”

Câu phía trước nghe không có vấn đề gì, câu sau thì…. bác sĩ có hơi cạn lời, chỉ coi như trẻ con thuận miệng nói linh tinh.

Cục trưởng An không nói gì, vẫn là bác sĩ lên tiếng.

“Ở sau ót.”

Tể Tể ồ một tiếng.

“Thế mới đúng!”

Hai lá bùa bình an cao cấp, hai vết thương trí mạng.

Tương Tư Hoành nhìn trái nhìn phải, không nhìn thấy nhân viên của Địa phủ.

Cậu ấy ghé lại gần Tể Tể, đè giọng cực thấp.

“Tể Tể, không chết được đúng không?”

Tể Tể gật đầu.

“Bùa bình an của anh Minh Tư rất lợi hại, nếu bùa đỡ được mạng, thì đã thoát chết rồi.”

Tể Tể nói xong, nhíu đôi mày nhỏ nhìn An Tấn Vân vẻ mặt tái nhợt.

“Cục trưởng An, bác không nghe lời Tể Tể nói nhé.”

An Tấn Vân: “...”

Ông ấy muộn màng nhớ ra, khi rời khỏi thôn Vô Nhai đến thôn Quỷ Khóc, cô bé này đã dùng giọng nói non nớt hét lên với ông ấy, bảo ông ấy trong vòng ba ngày đừng đi làm, nếu không sẽ có tai nạn đổ máu.

Thân là cục trưởng một phương, sao ông ấy có thể không đi làm ba ngày?

Có xứng với tiền lương quốc gia trả cho ông ấy không?

Kết quả hai ngày qua, mọi việc không thuận lợi.

Không phải là trước khi ra cửa suýt chút nữa bị chậu hoa tầng trên đập vào đầu, chính là qua đường suýt chút nữa bị tài xế say rượu đâm phải.

May là cơ thể của ông ấy nhanh nhẹn, phản ứng nhanh.

Hôm nay đúng là ngày thứ ba ông ấy trở về từ thôn Vô Nhai.

Nghĩ đến đây, ánh mắt nhìn Tể Tể của An Tấn Vân thay đổi rồi.

Bác sĩ làm xong xử lý cấp cứu, gọi y tá đi theo xe cứu thương qua đây đẩy An Tấn Vân lên xe.

An Tấn Vân bỗng nhiên nhìn Tể Tể.

“Tể Tể, hung thủ tổng cộng có hai người, bắt được một người, còn một người… chạy rồi. Nếu như có thể…”

Tể Tể không đợi An Tấn Vân nói xong, bé cười híp mắt gật đầu.

“Có thể!”

An Tấn Vân sửng sốt

Bác sĩ nghi hoặc.

“Có thể cái gì?”

Tể Tể cười híp mắt giải thích.

“Giúp đỡ bắt tên xấu xa còn lại.”

Nói rồi Tể Tể nhìn bốn xung quanh, ánh mắt từ từ rơi trên chính giữa nhà chính toàn là máu tưới, sau đó tiếp tục di chuyển vào bên trong.

Bên kia là bích họa, là vách tường.

Tể Tể mím môi, ánh mắt xuyên qua tường đá.

Cô bé vội đừng lên, kiễng chân ghé vào bên tai cục trưởng An.

“Cục trưởng An, trong chiếc giếng ở phía sau vườn có đồ.”

An Tấn Vân sắp đau đến mức hôn mê đột nhiên mở to mắt, suy nghĩ lóe lên, cũng không biết nghĩ thế nào, bỗng nhiên dùng sức lực cuối cùng hét lên với viên cảnh sát ở cửa.

“Nhanh! Đến sau vườn… tìm trong giếng! Mau!”

****

Trong giếng ở sau vườn có thứ gì?

Bác sĩ và y tá hợp lực đưa An Tấn Vân lên xe cứu thương, hai đồng chí cảnh sát nhanh chóng chạy ra sau vườn.

Một người phụ nữ bỗng nhiên xông ra từ trong đám người, nhanh chóng túm lấy đồng chí cảnh sát chạy ra sau vườn.

“Đồng chí cảnh sát, con gái Minh Khê của tôi không thấy đâu nữa rồi, các anh mau tìm giúp tôi đi, cầu xin các anh, chú nhỏ của con bé điên rồi! Không những chém giết cha ruột mẹ ruột, lỡ như con gái Minh Khê của tôi gặp phải chú nhỏ đang chạy trốn của con bé, thì con bé hết đường sống rồi! Đồng chí cảnh sát! Cầu xin hai anh!”

Hai vị đồng chí cảnh sát nhíu mày, một người tránh khỏi người phụ nữ đó, tiếp tục chạy ra sau vườn, một người ở lại hỏi rõ tình hình.

Nhưng người phụ nữ lại một lần nữa nhào về phía đồng chí cảnh sát chạy ra sau vườn, khóc đến mức chảy đầy nước mắt nước mũi.

“Đồng chí cảnh sát, con gái Minh Khê của tôi mười lăm tuổi rồi, hôm nay con bé cũng ở bên này, nhưng tôi vẫn luôn không tìm thấy nó, hai người cùng nhau đi tìm giúp tôi đi, cùng nhau giúp đỡ đi!”

Đàm Ba cho xong lời khai đi đến, nhìn thấy vợ Hoàng Á Lan giữ cảnh sát lại, nói con gái nhỏ không thấy đâu, hai chân mềm nhũn suýt ngã xuống đất.

Hoắc Trâm Vân ở bên cạnh, nhanh chóng đỡ lấy ông ấy.

“Ông chủ Đàm, cẩn thận.”

Vẻ mặt Đàm Ba hoảng hốt gật đầu, nhanh chóng đi về phía Hoàng Á Lan.

“Á Lan, hôm nay Minh Khê cũng về bên này à?”

Hoàng Á Lan gật đầu.

“Đúng thế, nửa tiếng trước em nhận được điện thoại của con bé, con bé nói nhớ ông bà nội rồi mang một ít bánh ngọt bên chỗ nhà bếp liền quay lại rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free