Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1339:
Cậu ấy sắp gần hai nghìn tuổi rồi, giả làm đứa nhỏ năm tuổi chơi diều hâu bắt gà con, làm cho cậu ấy xấu hổ lắm…
Tương Tư Hoành cười ha ha.
“Vậy nghỉ đông anh và Tể Tể quay tiếp.”
Nghĩ đến Quỷ Vực, Tương Tư Hoành lại cười híp mắt nhắc nhở đám đạo diễn Mạc.
“Chú Mạc, đến lúc đó lại tìm chỗ tốt giống như thôn Quỷ Khóc nhé.”
Đám người đạo diễn Mạc: “Hả.”
Tương Tư Hoành cười híp mắt.
“Tể Tể có thể ăn tiệc á.”
Đám người đạo diễn Mạc: “...”
Bọn họ cũng có thể bị đám quỷ ở thôn Quỷ Khóc coi thành tiệc lớn để ăn đó!
Hoắc Trầm Vân nhìn đám người đạo diễn Mạc, bỗng thấy vui lên.
“Đúng! Lần sau quay tiếp, nhất định phải để đám đạo diễn Mạc tìm được chỗ tốt hơn thôn Quỷ Khóc, nếu không thì kiếm tiền dễ dàng quá rồi!”
Đám người đạo diễn Mạc: “...”
Hoắc Trầm Vân cái tên trâu bò này!
Chỉ sợ không dọa chết bọn họ à!
Quay xong chương trình, mọi người thu dọn hành lý, đạo diễn Mạc tìm trưởng thôn trả nhà.
Bởi vì đạo diễn Mạc tặng miễn phí cho trưởng thôn số tiền âm phủ Tể Tể cho phó đạo diễn, đúng lúc trong thôn nhiều người già, trưởng thôn vui đến mức không khép được miệng.
Không cần sắp xếp xe đi lên thị trấn mua sắm, tặng cho bọn họ cái này còn thích hợp hơn tặng nhân dân tệ.
Khi trả nhà, trưởng thôn chủ động miễn phí tiền điện nước, còn gọi người dân đến cùng nhau giúp đỡ thu dọn phòng ốc, cẩn thận khiêng dụng cụ quay chụp lên xe.
Rồi lại cho đạo diễn Mạc một tấm thẻ người tốt.
Đạo diễn Mạc dở khóc dở người.
Nếu mà muốn cảm ơn ấy, vậy thì phải cảm ơn sếp nhỏ.
Nhưng suy nghĩ đến vấn đề thân phận của sếp nhỏ, đạo diễn Mạc cũng không giải thích nhiều.
Dọn dẹp sạch sẽ, chắc chắn không bỏ sót thứ gì, đám đạo diễn Mạc mới lên xe rời đi.
Hoắc Trầm Vẫn dẫn theo bốn bạn nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư lên chiếc xe cuối cùng, anh ấy lái xe, Bách Minh Tư ngồi ghế phụ.
Ba bạn nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu ngồi ở hàng ghế sau.
Thầy Cát Mẫn vẫn được Tể Tể để trong túi.
“Chị bé đại, bao giờ thì tôi mới có thể ngồi như người bình thường?”
Hoắc Trầm Vân vừa lái xe, cũng không hề quay đầu mà trả lời.
“Sau khi về nhà họ Hoắc.”
Thầy Cát Mẫn: “...”
Được rồi!
Đó là chú ba của chị bé đại, ông ấy không tính toán.
Sau bốn tiếng đồng hồ, xe dừng ở cổng lớn khách sạn trên thị trấn Vân Thạch.
Theo kế hoạch, bọn họ ở trong khách sạn này một buổi tối, sáng sớm hôm sau xuất phát đến thành phố, từ thành phố ngồi máy bay về thủ đô.
Đám đạo diễn Mạc còn có việc, Hoắc Trầm Vân và bọn họ chia nhau hành động.
Trong lúc này, Hoắc Trầm Vân chỉ muốn nhanh chóng quay về thủ đô, sau đó hỏi anh hai của anh ấy, lần quay chụp này có phải là vì để gài anh ấy hay không.
Hơn nữa còn thật sự hào phóng!
Một người một trăm triệu!
Bữa tối trực tiếp bao nhà hàng, đạo diễn Mạc mời.
Có Tể Tể ở đây, cho dù đạo diễn Mạc lại căn dặn chuẩn bị bữa tối cho năm mươi người, nhưng đợi đến khi bữa tối kết thúc, trong phòng bếp đến một cọng rau cũng không còn rồi.
Ông chủ khách sạn đến nhà bếp lượn một vòng, nhìn mà ngơ ngác.
“Bọn họ… ăn được như vậy sao?”
Đầu bếp và nhân viên: “Nói là từ trong thôn Vô Nhai, đói ba ngày rồi, thế nên…”
Ông chủ khách sạn: “Tuy rằng thôn Vô Nhai có hơi lạc hậu, nhưng cũng không đến mức đói thành thế này chứ?”
Đầu bếp và nhân viên: “Cái này… nhưng mà lúc bọn tôi đưa món ăn lên, phát hiện quả thực bọn họ… ăn khỏe như vậy.”
Ông chủ khách sạn: “...’
Bỏ đi!
Ông ta chỉ cần kiếm tiềm, còn quan tâm khách người ta ăn như thế nào chắc?
Đám người của khách sạn không biết, thức ăn cho năm mươi người, một mình Tể Tể chiếm bốn mươi người, còn lại Tương Tư Hoành chiếm một phần.
Đám đạo diễn Mạc ấy à…. chỉ ăn hơi no.
Vì để che giấu giúp Tể Tể, cố ý ăn như hùm như gấu khi nhân viên bưng đồ ăn lên, dáng vẻ ba ngày chưa được ăn cơm.
Đám đạo diễn Mạc: “...”
Vì sếp nhỏ, bọn họ thực sự bỏ ra quá nhiều rồi.
Hình tượng gì đó mất sạch rồi.
Mọi người vừa ăn cơm tối xong, một chiếc xe hơi dừng ở cổng chính khách sạn.
Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, khuôn mặt dính máu, bước chân loạng choạng xông vào cửa chính.
Người gác cửa quen biết ngươi này, nhìn thấy mà giật mình.
“Chú Đổng, chú sao thế này?”
Đổng Triết vừa đi vào bên trong vừa nhanh chóng hỏi.
“Lão Đàm đâu? Bảo cậu ấy nhanh chóng về nhà, trong nhà cậu ấy…”
Người gác cửa vẫn chưa nói, Hoắc Trầm Vân dẫn Tể Tể, trong túi Tể Tể đựng thầy Cát Mẫn, cầm tay Tương Tư Hoành, Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu đi theo phía sau, cùng nhau ra khỏi nhà hàng.
Đổng Triết cũng nhìn thấy đám người Tể Tể, hít thở ngày càng dồn dập.
Ông ấy nắm chặt tay của người gác cửa.
“Mau bảo lão Đàm về nhà, nếu không… cậu ấy không thể nhìn mặt cha mẹ lần cuối rồi.”
Người gác cổng hoảng sợ, nhanh chóng gật đầu.
Tầm mắt Tể Tể lướt thoáng qua đầu ông ấy, con ngươi trợn hơi to.
“Ấy?”
Làn da của ông chú trước mắt đen thui, sinh cơ không ngừng biến mất, thần hồn sắp rời khỏi cơ thể.
Nhưng trên đỉnh đầu của ông ấy có ánh sáng công đức cực kỳ cực kỳ nhạt.
Bụng dưới của Đổng Triết bị côn đồ đâm một đao, nếu như không phải dựa vào một hơi thở chạy đến báo tin cho lão Đàm ông chủ khách sạn, thì căn bản không chống đỡ được đến bây giờ.