Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1312:

Tuy rằng chuyến đi tới thôn Quỷ Khóc lần này vô cùng sợ hãi nhưng lại bất ngờ bắt được đám hung thủ giết người là Tống Hoan, Trương Thủy cùng với Nghiêm Đông cũng coi như không uổng chuyến này.

Bách Minh Tư nhớ lại cuộc nói chuyện giữa chú Trầm Lệnh và Tể Tể ở bãi đậu xe dưới hầm, sau đó chợt ngước mắt nhìn Hoắc Trầm Vân: “Chú Trầm Vân ơi, chú còn quay tiếp chương trình nữa không ạ?”

Hoắc Trầm Vân bật cười: “Tất nhiên là không rồi, hiện thôn Quỷ Khốc đã bị cảnh sát phong tỏa toàn diện, trong đó có rất nhiều thi thể không còn nguyên vẹn nên cảnh sát và pháp y vẫn đang ra sức tìm kiếm.”

Đạo diễn Mạc khó hiểu nhìn Bách Minh Tư: “Minh Tư, cháu có chuyện gì muốn nói với mọi người sao?”

Bách Minh Tư gật gật đầu: “Trong lúc cứu một nhà ba người Vương Hải Châu, đich thân chú Trầm Lệnh đã chạy tới đây để đón Tể Tể về, nhưng Tể Tể lại từ chối, bé bảo rằng muốn ở lại đây đóng phim.”

Nghe vậy, nhóm đạo diễn Mạc đám người lập tức để lộ nét mặt hoảng hốt.

Trời đất ơi! Chẳng lẽ ý của tổng giám đốc Hoắc là vụ đầu tư một trăm triệu để họ chơi cùng sếp nhỏ vẫn chưa kết thúc ư?

Nhất định phải cho ra thành phẩm quay chụp hả?

Khoé miệng Hoắc Trầm Vân giật giật: “Minh Tư này, đó là ý của Tể Tể hay là ý của chú Trầm Lệnh thế?”

Bách Minh Tư giải thích: “Là ý của Tể Tể ạ, nếu chú Trầm Vân không tin, đợi Tể Tể tỉnh lại rồi hỏi bé thử là biết ngay thôi mà.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Không! Anh ấy bỗng thấy đáp án này rất đáng tin! Bởi lần “tham gia chương trình giải trí” này là do Tể Tể nhất quyết đòi tới mà.

Tự dưng Hoắc Trầm Vân lại thấy đồ ăn trong miệng hết ngon rồi. Anh ấy từ tốn ngẩng đầu, nhìn nhóm đạo diễn Mạc.

Đám người đạo diễn Mạc và phó đạo diễn cũng nhìn lại anh ấy.

Cuối cùng vẫn là đạo diễn Mạc mở miệng trước: “Nếu là ý của Tể Tể, vậy phải quay tiếp chứ sao nữa!”

Hoắc Trầm Vân: “Đi đâu quay? Thôn Quỷ Khốc bị phong toả rồi còn gì!”

Lúc này, phó đạo diễn bỗng nhắc tới địa điểm số hai được họ chọn sẵn từ trước ra, chính là phương án dự bị: “Thôn Vô Nhai ở gần thôn Quỷ Khốc.”

Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư đồng thanh: “Thôn này có người sống không?”

Phó đạo diễn vội vàng gật đầu: “Có chứ! Yên tâm, tôi đã nằm suy nghĩ cả đêm qua rồi, tôi cảm thấy không thể lấy không số tiền này được, nên tính chờ khi nào Tể Tể tỉnh sẽ đổi sang quay theo phương án dự bị kia.

Hoắc Trầm Vân nhạy bén phát hiện từ khoá quan trọng trong lời của anh ta: “Không thể lấy không số tiền này?”

Phó đạo diễn sợ ngây người, nhà sản xuất vội cứu giá: “Ý là tiền lương của mấy người đó, mấy người không thể nhận khơi khơi vậy được! Làm gì có chuyện lặn lội đường xa tới đây lại chẳng quay được gì, cuối cùng còn phải thanh toán tiền công cho mấy người theo hợp đồng chứ?”

Hoắc Trầm Vân có cảm giác sự thật không phải như thế, bèn quay sang đạo diễn Mạc: “Đạo diễn Mạc, là như vậy hả?”

Đạo diễn Mạc bật cười gật mạnh đầu: “Đương nhiên rồi! Chúng tôi ai cũng nghèo rớt mồng tơi, cực khổ lắm mới kiếm được một số tiền, trong khi tiền công của mọi người chuyến này không hề thấp, nhất là Tể Tể… Có thể nói là chạm nóc cái giới này luôn đó.”

Mặc dù toàn bộ đều là tiền của tổng giám đốc Hoắc và Tương Uyên bỏ ra!

Nhưng đó vẫn là tiền mà!

Hoắc Trầm Vân: “...”

Trong lúc bọn họ ngồi dưới tầng ăn cơm, Tể Tể vốn đang say giấc nồng bỗng choàng tỉnh.

Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành là người đầu tiên nhận ra, vội vàng chạy tới: “Tể Tể, em tỉnh lại rồi.”

Thầy Cát Mẫn ngồi ở sofa đối diện cũng vội vàng đứng dậy, tiến lại gần: “Chị bé đại, ngủ đủ chưa?”

Tể Tể buồn ngủ lắc đầu. Vì mới ngủ dậy nên đầu tóc có hơi lộn xộn, đặc biệt là trên đỉnh đầu có vài lọn tóc cứ chỉa lung tung, còn khẽ lắc lư theo từng chuyển động của cô bé, trông cực kỳ đáng yêu.

Tể Tể dụi mắt, tròng mắt giăng vài tơ máu. Tương Tư Hoành thấy vậy thì xót lắm, định nói gì đó, lại bỗng dưng cùng nhìn về một góc tối tăm trong phòng theo Tể Tể.

Chỉ trong nháy mắt, Kế Nguyên Tu cảm nhận được âm khí dày đặc nổi lên khắp bốn phía, cánh tay nhỏ cũng theo đó nâng cao.

Thầy Cát Mẫn bị dọa sợ giật mình, chạy vội tới bên cạnh Tể Tể như bị chó đuổi, sau đó gào một tiếng nhảy bổ lên giường, dán sát lại gần Tể Tể đang xoay người lại: “Chị bé đại, thứ gì đang tới vậy? Sao âm khí dày thế?”

Một bóng người thon dài chầm chậm xuất hiện từ trong bóng tối, bởi vì âm khí dày đặc nên cả ba người không phải con người là Kế Nguyên Tu lẫn Tương Tư Hoành và thầy Cát Mẫn đều không nhìn rõ.

****

Hai mắt Tể Tể sáng lên, giọng nói non nớt thấm đẫm niềm vui sướng không cùng: “Chú Chuyển Luân Vương, là chú thật rồi.”

Kế Nguyên Tu, Tương Tư Hoành và thầy Cát Mẫn: “...”

“Thật rồi” là sao?

Chú Chuyển Luân Vương?

Diêm Quân của điện thứ mười dưới địa phủ ư?

Ba kẻ không phải con người lập tức quắc mắt nhìn về phía bóng dáng cao lớn đang ẩn mình trong bóng tối kia.

Chuyển Luân Vương - Diêm Quân của Thập Điện vẫn giấu mặt, không để họ nhìn thấy rõ, nhưng giọng nói cực kỳ dịu dàng, xen lẫn nuông chiều: “Tể Tể à, có nhớ chú Chuyển Luân Vương không?”

“Nhớ lắm ạ.” Vừa nói, Tể Tể vừa cười ha ha, đặng nhảy bổ vào người ông ta.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free