Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1213:

Tể Tể ngủ rồi, vả lại còn ngủ rất sâu, kêu như thế nào cũng không tỉnh.

Bởi vì Tể Tể không tỉnh lại, nên mặc dù bạn nhỏ Tương Tư Hoành đã dậy nhưng vì lo lắng cho Tể Tể mà kiên quyết không đến nhà trẻ.

Họ cũng lo lắng không thôi.

Dù sao đêm qua vụ việc đó cũng khá ầm ĩ.

Không đi thì không đi, dù gì cũng mới lớp mầm thôi, bỏ lỡ một ngày cũng không là gì.

Kế Nguyên Tu cũng ở lại.

Sau đó thì ông bà cụ Hoắc tới.

Con trai cả và con trai thứ ba trong phút chốc đã nói rõ tình hình.

Liên tục đảm bảo rằng Tể Tể không sao, chỉ đang ngủ thôi.

Bà cụ Hoắc mới không thèm tin lời nói dối của hai đứa con trai, trực tiếp phóng lên lầu.

Đến khi bà ấy chạm vào bàn tay mũm mĩm lạnh lẽo của Tể Tể, lại phát hiện bé không còn thở, bà ấy lập tức bùng nổ.

Bà ấy đá vào mông của hai đứa con trai mỗi người một cái, đánh hai người họ một trận tơi bời, sau đó mới phát hiện trong phòng vẫn còn hai đứa nhỏ.

Có vẻ như Tiểu Tương và Nguyên Tu đều khá sợ hãi trước sự thô bạo của bà ấy, hai nhóc mở to mắt nhìn chằm chằm bà ấy.

Bà ấy có hơi ngượng ngùng, ho khan một tiếng, che giấu vẻ nghiêm nghị đi, hiền từ dỗ dành hai cậu bé.

Bà ấy dỗ hai cậu bé ra khỏi phòng ngủ rồi lại gọi ông cụ Hoắc vào.

Nhìn thấy tình trạng của cháu gái mình, khóe miệng của ông cụ Hoắc trở nên co giật.

Sau đó giải thích đủ kiểu.

Tể Tể không có hơi thở, toàn thân lạnh ngắt, cơ thể gần như cứng đờ.

Bà cụ Hoắc tức giận đến mức véo vào phần thịt mềm trên eo của ông cụ Hoắc.

Đây cũng là lần đầu tiên ông cụ Hoắc nhìn thấy cháu gái của mình trong tình trạng này, nhất thời cũng không biết làm sao nên đành chịu đựng để vợ trút giận.

Nhưng thật sự là đau chết mất!

Ông ấy ngại ngùng không dám kêu ra tiếng, chỉ có thể nhẫn nhịn.

Thay đổi lớn nhất là khi vợ véo phần thịt mềm trên eo thì khóe miệng của ông ấy không ngừng co giật.

Ông cụ Hoắc im lặng gào thét trong lòng.

Tể Tể à, cháu mau tỉnh lại đi, cái eo của ông nội sắp bị bà nội vặn nát rồi!

Đúng vào lúc này, Tể Tể tỉnh dậy.

Nhìn động tác của bà nội rồi lại nhìn sang ông nội, trong nháy mắt bé lập tức từ trên giường ngồi dậy.

“Ông nội, bà nội, hai người đang làm gì vậy ạ?”

Ông cụ Hoắc thở phào nhẹ nhõm.

Cả người bà cụ Hoắc cứng đờ.

Tiếp đó bà ấy rút bàn tay vẫn đang nhéo phần thịt mềm của ông cụ Hoắc về như thể không có chuyện gì xảy ra, rồi nhanh chóng bế bé trên giường lên.

Đầu tiên, bà ấy hôn lên mặt bé một cái, sau đó hiền từ nhéo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đặn của cháu gái mình.

“Khi nãy eo của ông nội con bị ngứa nên nhờ bà nội gãi giùm…”

Nói đến đây, bà cụ Hoắc chợt mở to hai mắt.

Lúc này mới nhận ra dường như không chỉ khuôn mặt, mà ngay cả cơ thể có hơi cứng ngắc của cháu gái khi nãy cũng trở nên mềm mại và ấm áp.

Bà cụ Hoắc: “...”

Tể Tể cũng thơm lên má bà nội một cái.

“Bà nội ơi, Tể Tể nhớ bà lắm~”

Nói xong, bé lại nhìn sang ông cụ Hoắc, cất giọng non nớt nhõng nhẽo.

“Ông nội ơi, Tể Tể cũng rất nhớ rất nhớ ông nữa~”

Bà cụ Hoắc đã hoàn hồn lại, nghiêng đầu nhìn về phía ông cụ Hoắc.

Ông cụ Hoắc bước lại gần, hiền từ sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cháu gái cưng.

Khi chạm phải làn da mềm mại và âm ấm của bé, hai mắt của ông ấy mở to không kém.

Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó ông ấy mở miệng hỏi.

“Tể Tể à, sao lúc ngủ cơ thể của cháu lại lạnh ngắt rồi còn có hơi căng cứng nữa? Ông nội nhớ lúc trước cháu ngủ, cơ thể của cháu vẫn ấm áp và mềm mại mà.”

Tể Tể: “...”

Toang rồi!

Có phải mình đã làm lộ bí mật trước mặt ông bà rồi hay không?

Ông bà nội đã lớn tuổi rồi, nếu biết chuyện này thì có sợ không?

Thấy cháu gái nhỏ của mình có vẻ không tập trung, khuôn mặt tròn trịa trở nên ngờ nghệch, ông cụ Hoắc khẽ ho một tiếng.

“Tể Tể?”

Tể Tể há chiếc miệng nhỏ nhắn của mình ra, nhưng lại không phát ra được chữ nào.

Nói không biết ư?

Cơ mà như vậy là lừa người?

Có thể lừa người xấu, nhưng ông bà nội là người thân của Tể Tể, Tể Tể không thể lừa dối người thân của mình được.

Thế nhưng Tể Tể cũng không muốn làm ông bà sợ hãi!

Tể Tể gấp đến độ vầng trán gần như sắp đổ mồ hôi.

Dường như bà cụ Hoắc nghĩ đến điều gì đó, ôm lấy bé vào lòng, mỉm cười an ủi.

“Tể Tể yên tâm, cho dù cháu cũng giống như Tiểu Tương và Nguyên Tu, đều không phải là con người thì tình yêu thương của ông bà nội dành cho cháu vẫn sẽ không thay đổi.”

Tể Tể mở to hai mắt, biểu cảm trên khuôn mặt mập mạp nhỏ nhắn vô cùng sống động.

Thiếu điều muốn viết lên mặt rằng “Xong rồi, ông bà nội đã biết cô bé không phải là người rồi”.

Sau đó Tể Tể lại trở nên vui vẻ.

“A! Ông bà nội biết cháu không phải người, nhưng không hề sợ hãi đến mức hồn phách bay ra khỏi cơ thể sao?”

Cho nên... Tể Tể có thể nói cho ông bà nội nghe lý do tại sao cơ thể của bé lại lạnh ngắt và cứng đờ như đã nói với cha nuôi bọn họ rồi phải không?

Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc vô cùng vui mừng khi thấy bé có suy nghĩ gì thì đều hiện rõ trên mặt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free