Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1211:
“Phong…”
Khi nhìn thấy đám quỷ quan nước ngoài, Cửu Phượng đã bình tĩnh chỉnh lại quần áo và tóc tai, thầm chửi thề trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra cung kính khiêm tốn.
“Thưa Vương, tôi đã mang hơn mười ba ngàn linh hồn nước ngoài đến ngoài cổng, ngài thấy nên xử lý như thế nào?”
****
Minh Vương ngước mắt lên nhìn Cửu Phượng bằng ánh mắt thâm sâu khó lường.
Cửu Phượng thấy vậy thì lại thầm mắng thêm một câu tinh hoa đất nước.
Mẹ kiếp nhanh lên một chút có được không nào!
Tuy nó muốn giết chết thằng chó Phong Đô này để lên làm người cầm quyền của địa phủ, nhưng nếu có quỷ nước ngoài đến tận cửa thách thức thì nó đương nhiên sẽ nhất trí đối phó với bên ngoài!
Đối với Cửu Phượng mà nói, nó có thể âm mưu tính kế Phong Đô, có thể đấu với Phong Đô đến một mất một còn, nhưng nó tuyệt đối chỉ xung đột nội bộ của địa phủ Hoa Quốc!
Nó là lão chim hàng vạn năm tuổi đấy!
Tam quan của nó tuyệt đối rất ổn!
Minh Vương nhìn nó và chợt cười khẽ.
Cửu Phượng: “…”
Đệt!
Cười cái quần!
Minh Vương cứ tiếp tục nhìn nó bằng ánh mắt lạnh lùng, bởi vì mỗi khi thằng chó Phong Đô này nhìn nó cười, bàn tính trong lòng thằng chó này sẽ gõ rất vang và nó chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
Cửu Phượng hít sâu một hơi, dùng ánh mắt ra hiệu cho Minh Vương phải chú ý đến tình hình!
Minh Vương nhìn nó, nếu không phải tình hình hiện giờ không đúng thì ông ấy đã phì cười từ lâu rồi.
Thật hiếm có!
Biết bao nhiêu năm rồi, không ngờ lão chim Cửu Phượng này còn có thể gọi ông ấy một tiếng Vương!
Buồn cười chết đi được!
Ánh mắt của Minh Vương thâm sâu khó lường, nhưng khóe miệng của ông ấy mãi nhếch lên, tâm trạng rõ ràng đang rất tốt.
Cửu Phượng càng nhìn càng cáu!
Nó cáu đến mức sắp không thể kiểm soát được thớ cơ nơi khóe miệng rồi.
Tể Tể thấy vậy thì ngây ngô lên tiếng.
“Đúng đúng đúng! Cha ơi, Tể Tể đã nhờ Cửu…”
Minh Vương uể oải nói: “Chú Cửu Phượng.”
Tể Tể: “…”
Tể Tể đảo đôi mắt to tròn, tuy cô bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cô bé vẫn rất nghe lời và ngoan ngoãn làm theo ý của cha Minh Vương.
“Chú Cửu Phượng đã mang đám quỷ trên trần gian về, số lượng quá nhiều và chúng cũng không phải quỷ của nước ta!”
“Điều quan trọng nhất là phần lớn trong số đó đều không dính máu, cho nên Tể Tể không tiện nuốt chửng tất cả.”
Khi nói đến đây, giọng điệu ngây ngô của Tể Tể có chút tiếc nuối.
Tất cả các con quỷ quan nước T: “…”
Hãy nghe xem những lời độc ác này kìa!
Nuốt chửng tất cả!
Điều này cũng quá tàn nhẫn đi!
May mắn thay cho phần lớn đám quỷ kia không có nhuốm máu, nếu không…
Nếu để trữ quân địa phủ Hoa Quốc này nuốt chửng nhiều quỷ đến vậy, chẳng phải sức mạnh sẽ tăng lên rất nhiều sao?
Đến lúc đó, có phải địa phủ Hoa Quốc không thể thỏa mãn được cô bé nữa và cô bé sẽ muốn mở rộng lãnh thổ sang các nước lân cận không?
Nước T của chúng chỉ cách Hoa Quốc một quốc gia nhỏ khác, xét theo sự tàn nhẫn của trữ quân Hoa Quốc này, nếu cô bé thực sự muốn bắt đầu thôn tính lãnh thổ của các nước láng giềng thì đoán chừng đó chỉ là vấn đề về thời gian thôi!
Tất cả các con quỷ quan nước T đều run lẩy bẩy!
Thậm chí có phần lớn đã âm thầm hối hận vì đã đến đây!
Nhìn bọn chúng xem, sợ đến mức… đều quỳ xuống!
Minh Vương đang ngồi trên ghế chính ôm con gái cưng của mình liếc nhìn đám quỷ nước ngoài có sắc mặt khác nhau, rồi lại chậm rãi nhìn sang Cửu Phượng như thể đang choáng váng bởi câu nói “Chú Cửu Phượng” của con gái cưng, khóe miệng của ông ấy nhếch lên cao hơn.
Gà!
Chỉ là một câu chú Cửu Phượng thôi mà con ngươi của nó đã rung lên rồi à?
Nếu Cửu Phượng không phải luôn có ý đồ khác thì ông ấy quả thật có thể bảo Tể Tể gọi nó một tiếng chú.
Minh Vương dừng suy nghĩ của mình lại và ung dung nói.
“Cậu đã vất vả rồi.”
Cửu Phượng chưa kịp lên tiếng thì Minh Vương lại nhìn sang Thập Điện Diêm Quân, sắc mặt của ông ấy đột nhiên trở nên u ám khó đoán, khí thế mạnh mẽ lan rộng khắp điện Minh Vương.
“Thập Điện Diêm Quân nghe lệnh!”
Thập Điện Diêm Quân vội vàng bước lên và chắp tay chờ đợi.
“Xin Vương ra lệnh!”
Minh Vương ra lệnh một cách lạnh nhạt vô tình.
“Hơn mười ba ngàn linh hồn của nước T có quê quán ở đâu, nguyên nhân tử vong, thời gian chết và những vấn đề liên quan, các người hãy chia ra và hợp tác với nhau theo trách nhiệm từng điện của mình, nhất định phải xử lý hết trong vòng nửa tháng!”
Thập Điện Diêm Quân đều nghiến răng: “… Vâng!”
Mẹ kiếp!
Xử lý hết trong vòng nửa tháng sao?
Tưởng đây chỉ có một ngàn thôi à!
Mẹ kiếp tận mười ba ngàn con đó!
Hơn nữa, việc ước tính thời gian chết có thể sẽ kéo dài cả thế kỷ!
Minh Vương liếc nhìn họ.
“Khó khăn sao?”
Thập Điện Diêm Quân lắc đầu không chút do dự.
“Thưa Vương, không có vấn đề gì cả, chúng tôi xin hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Đùa!
Đám khốn nạn của nước T kia vẫn còn ở đây, Hoa Quốc hùng mạnh của họ sao có thể làm trò cười cho đám khốn nạn kia được chứ?
Không phải chỉ là tăng ca và làm thêm chút việc thôi sao?
Họ chắc chắn sẽ làm được!
Minh Vương hài lòng gật đầu.
“Bổn tọa đợi tin tốt của các người.”
Thập Điện Diêm Quân: “…”
E rằng Vương sẽ không muốn sử dụng họ như máy móc đâu nhỉ!