Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1192:
Hoắc Trầm Vân: “Công việc là anh hai tôi sắp xếp cho anh, tôi không cần biết anh có làm được hay không. Thích thì chờ anh hai tôi từ nước ngoài trở về mà nói thẳng với anh ấy, không thì anh tự gọi điện bảo anh ấy là anh không muốn làm cũng được.”
Cửu Phượng nghiến răng: “Nếu anh ta đồng ý cho tôi nghỉ thì tôi cũng đâu cần phải đi cùng cậu tới cái trại huấn luyện khốn kiếp đó!”
Đúng lúc này, nó lại vô tình quét trúng bộ đồ thẳng thớm không chút nếp nhăn nào trên người, trong đầu hiện lên cảnh tên háo sắc kia ghé sát lại gần mình, thế là sắc mặt nó ngày càng thêm khó coi.
“Cậu đứng đây chờ, tôi thay quần áo cái đã… thay xong lại ra bàn tiếp!”
Hoắc Trầm Vân: “Nói được một nửa rồi, sao tự nhiên lại đòi đi thay đồ, nói xong rồi thay không được hả?”
Lúc này, bóng dáng của Cửu Phượng đã biến mất, chỉ còn giọng nói truyền tới từ phía ngoài cửa: “Không được! Bổn tọa thấy buồn nôn lắm!”
Hoắc Trầm Vân cúi đầu nhìn mình, quần áo sạch tinh tươm, anh ấy còn cẩn thận ghé sát mũi vào ngửi, rõ ràng chỉ có mùi sữa của hai đứa nhỏ thôi mà.
Mặt mày Hoắc Trầm Vân sa sầm: “Chẳng lẽ Cửu Phượng… chán ghét mùi sữa trên người Tể Tể và Tiểu Tương?”
Đúng lúc này, Minh Vương xuất quỷ nhập thần bỗng đi từ bên ngoài vào.
Còn chưa nhìn thấy con gái cưng thì đã nghe được mấy lời lẩm bẩm của Hoắc Trầm Vân, gương mặt đẹp trai ngời ngợi lập tức sa sầm, đôi mắt tăm tối cũng trở nên lạnh lẽo như băng: “Kẻ nào dám cả gan chê con gái và Tiểu Tương của bổn toạ?”
[Cửu Phượng: Rõ ràng tôi đã thảm tới thế rồi… A a a!!!]
****
Hai chú cháu Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Thần cùng lúc lên tiếng.
“Là Cửu Phượng!”
Minh Vương không nhìn thấy con gái cưng ở phòng khách, ông ấy đoán chừng con gái cưng đang ngủ nên ông ấy lập tức rời đi và chạy thẳng tới âm trạch Tiểu Tam ở sau núi.
Bên trong âm trạch Tiểu Tam, Cửu Phượng vừa thay xong quần áo, còn đầu tóc và khuy măng chưa chỉnh lại.
Bất thình lình sau lưng chợt thấy ớn lạnh, sau đó là một luồng khí lạnh đến thấu xương ập tới.
“Ai?”
Vừa dứt lời, Minh Vương đã đến sau lưng anh ta.
Cửu Phượng nhanh chóng tránh né rồi nhanh chóng lùi lại.
“Phong Đô, anh lại lên cơn điên gì nữa đây?”
Minh Vương đá trượt, thế là ông ấy lại tung ra một chưởng.
“Bổn tọa lên cơn ư? Chỉ e rằng cậu mới là người lên cơn điên đó, lại dám chê bai con gái của bổn tọa và Tiểu Tương!”
Cửu Phượng chả hiểu mô tê gì cả.
Trong lúc phân tâm, vai phải của nó đau nhức, cả người bị một chưởng của Minh Vương đánh bay.
Cơ thể đụng vào bức tường dày cộm của âm trạch, thế là bức tường lập tức bị móp.
Cả căn âm trạch Tiểu Tam rung chuyển, ngay lập tức khôi phục chỗ tường bị móp trở lại bằng phẳng như ban đầu.
Cửu Phượng mắng một câu tinh hoa dân tộc.
“Đệt!”
“Phong Đô, anh nói xằng bậy gì vậy?”
Nó đã nghĩ quẩn đến mức nào mà lại đi chê con bé Minh Tể Tể đó thế?
Bây giờ nó thèm muốn Minh Tể Tể còn không kịp nữa, suy cho cùng thì chỉ khi tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với Minh Tể Tể thì nó mới có thể từng bước một đi vào trái tim của con bé đó.
Giống như nước chảy đá mòn vậy, dựa vào tuổi thọ bất diệt của nó, một ngày nào đó nó cũng có thể cướp được Minh Tể Tể khỏi tay thằng chó Phong Đô này!
Nếu Quy tắc Địa phủ đứng về phía nó thì nó sẽ có hàng ngàn cách để giết chết Phong Đô!
Minh Vương lại đá một cước qua đó.
Cửu Phượng nổi giận, ngửa mặt lên nghênh đón.
“Anh muốn đánh nhau đúng không? Hai ngày trước, anh nổi điên lên đánh tôi mà chẳng nói một lời! Hôm nay anh lại lên cơn đánh tôi nữa, anh thật sự tưởng tôi không biết cáu phải không?”
Cửu Phượng vốn đã bực dọc khi bị đứa cháu rùa nhìn mình bằng ánh mắt đó ở trại huấn luyện.
Nếu không phải nó kiêng dè nhà họ Hoắc thì thằng cháu rùa đó đã tan thành mây khói rồi!
Nó trở về còn chưa kịp nói với Hoắc Trầm Vân về chuyện thằng cháu rùa, mà đến thời gian thay quần áo, thằng chó Phong Đô này cũng lại đến đánh nó!
Nó trông giống bao cát đến vậy sao?
Lúc hài lòng thì đánh nó một trận, lúc không vui vẫn muốn đánh nó một trận sao?
Bởi vì nó là Chim Chín Đầu bất tử, thế là phải chịu đủ mọi loại dày vò à!
Cửu Phượng tức giận, lập tức biến thành hình dạng ban đầu.
Âm trạch Tiểu Tam lại run lên, theo bản năng nâng nóc nhà lên cao để tránh lại chịu tội!
Minh Vương thấy vậy thì phì cười, ông ấy biến thành một luồng sương mù dày đặc và lao thẳng về phía chín cái đầu của anh ta.
Cửu Phượng: “…”
“Anh chỉ biết đánh đầu thôi à?”
“Có thể đổi chiêu khác không?”
Giọng nói vừa bực bội vừa hung bạo của Minh Vương vang lên từ mọi hướng trong âm trạch Tiểu Tam.
“Bộ bổn tọa cần cậu dạy phải làm như thế nào sao? Cậu đúng là ngứa đòn mà! Để cậu tà tâm chưa chừa, cậu đã đi biểu diễn rồi mà còn chê bai con gái của bổn tọa và Tiểu Tương. Đó là do gần đây cậu sống quá thoải mái, chiều riết dã tâm của cậu lại lớn hơn!”
Âm trạch Tiểu Tam run lẩy bẩy: “…”
Liệu nó có bị đưa về lò nấu lại do cuộc đánh nhau của hai ông lớn này không?
Khi trận chiến giữa Minh Vương và Cửu Phượng bắt đầu thì Tể Tể vẫn đang ngủ ngon lành.
Trong lúc mơ mơ màng màng, cô bé dường như cảm nhận được hơi thở của cha Minh Vương.