Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1182:
“Đúng vậy!”
Thế là bão bình luận bay khắp giao diện màn hình phát sóng trực tiếp trong thoáng chốc trở nên vô cùng sạch sẽ. Camera có độ phân giải cao chĩa thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Bàng Lê Chi, ghi lại những cảm xúc bàng hoàng, sợ hãi, bất an... trong mắt của cô ta một cách rõ nét.
Cư dân mạng xem đến đây thì thay phiên nhau gào thét.
“Này này này...”
“Đây rõ ràng là có cái gì đó!”
“Tui quá quen với cái ánh mắt này luôn! Là chột dạ đó!”
“Đúng! Chột dạ! Con mẹ nó, chột dạ!”
“Cho nên cậu ba Hoắc bị oan sao?”
“Cậu ba Hoắc nói rồi đó, là bởi vì từng bị mắc mưa cho nên anh ấy muốn đưa dù cho cô ta che. Kết quả thì sao, cô ta thì tốt rồi, không những muốn có dù che mà còn muốn trở thành chủ nhân của cây dù luôn! Có thực tế không?”
…
Dư luận mạng thay đổi chiều hướng một cách chóng mặt, từ lúc trước thiên vị Bàng Lê Chi cho đến bây giờ đổi sang bênh vực Hoắc Trầm Vân.
Nhóm seeding thấy thế gấp rút nhảy cẫng lên, làm việc không ngừng nghỉ, nhưng vẫn không ngăn được những cặp mắt sắc bén của cư dân mạng.
Hầu hết cư dân mạng chỉ là bởi vì trước đó bị seeding dẫn dắt nên mới theo sai chiều hướng. Nhưng một khi đã hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, đa số cư dân mạng vẫn rất lý trí.
Thậm chí có không ít cư dân mạng trực tiếp xin lỗi ngay trên màn ảnh.
“Cậu ba Hoắc, thật xin lỗi!”
“Người ta nói nhà họ Hoắc có nền giáo dục cực kỳ nghiêm khắc. Bao nhiêu năm qua có đủ loại tin tức liên quan đến những người giàu có ở thủ đô, hôm nay người này có chồng ngoại tình, ngày mai cậu chủ nọ bị tung tin có con ngoài giá thú, nhưng dường như chưa từng có tin nào dính dáng đến nhà họ Hoắc.”
“Nghĩ kỹ lại, đúng là vậy thật!”
“À phải rồi, nghe nói cậu cả nhà họ Hoắc đã bị cắm sừng đấy!”
“Đúng, đúng! Nghe nói vợ của ông ấy ngoại tình với con trai cả của nhà họ Cốc - Cốc Hưng Bác, mà hình như hai người họ đều không còn nữa.”
“Đúng vậy đó! Hơn nữa đứa con gái mà bà ta sinh không phải là của cậu cả nhà họ Hoắc mà là của Cốc Hưng Bác!”
…
Trong phòng bên cạnh, một cô bé khoảng bảy tám tuổi dán chặt hai mắt vào màn hình phát sóng trực tiếp, cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân.
Bách Minh Tư vô tình nhìn thoáng qua màn hình điện thoại của cô bé một cái, tầm mắt dừng lại trên người của Hoắc Trầm Vân, Tể Tể và Tiểu Tương trong màn hình.
Cô bé thấy cậu ấy nhìn qua thì lập tức thoát ra.
“Anh Minh Tư, xong rồi sao?”
Bách Minh Tư cau mày: “Tôi tên Bách Minh Tư! Bé cứ gọi tên tôi hoặc kêu tôi là cậu Bách là được!”
Cô bé cụp mắt, hàng mi mảnh mai trên khuôn mặt ốm yếu nhẹ nhàng rũ xuống, những ngón tay gầy gò xanh xao khẽ run rẩy, trông vô cùng tội nghiệp.
Giọng nói cũng nhỏ đến đáng thương.
“Em hiểu rồi, cậu Bách.”
Bách Minh Tư giống như không nhận ra vẻ đáng thương mềm yếu của cô bé, cậu ấy sử dụng lá bùa trừ tà cuối cùng, sau khi xác nhận trong phòng không còn tà khí nào nữa, cậu ấy mới rụt tay về, căn phòng bệnh vốn đang tăm tối bỗng chốc sáng sủa trở lại.
Làm xong tất cả, Bách Minh Tư nhàn nhạt nói.
“Được rồi! Trong một tháng này nhớ phơi nắng nhiều hơn, đừng thức khuya, dậy sớm và ngủ sớm là được!”
Cô bé vẫn cụp mi giữ nguyên tư thế yếu đuối đáng thương, nhẹ nhàng "dạ" một tiếng.
Bách Minh Tư gật đầu, xoay người đi ra ngoài.
Vào khoảnh khắc cửa phòng bệnh đóng lại, cô bé từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt chậm rãi quét qua cánh cửa đã đóng kín từ ngoài vào trong, vẻ yếu ớt và điềm đạm lập tức biến mất, trong đôi mắt đen láy tràn ngập thù hận.
Cô bé lại một lần nữa bật điện thoại lên, nhìn ba người nhà họ Hoắc trong video phát sóng trực tiếp, không khỏi nghiến răng nghiến lợi.
“Hoắc Trầm Vân, Minh Tể Tể, Tương Tư Hoành! Tôi muốn các người... không được chết tử tế!”
Trong video, Tể Tể đột nhiên hắt hơi, không nhịn được mà xoa mũi.
Tương Tư Hoành nhìn về phía bé rồi cũng hắt hơi theo.
Hai đứa nhóc anh nhìn em, em nhìn anh, đồng thời cười phá lên.
Một nhóm cư dân mạng lại tiếp tục spam màn hình, còn một số khác thì không ngừng hò hét.
“Đừng spam nữa! Đừng spam nữa! Không thấy gì hết! Mau xem! Người đàn ông mới vào sau mở miệng nói chuyện rồi kìa. Ối! Lại có thêm một cậu bé cực kỳ có khí chất vào nữa!”
“Suỵt! Im lặng nào!”
Cư dân mạng dần dần dừng spam lại, bởi vì người đàn ông vào sau kia quả thật đã lên tiếng.
Trong phòng bệnh mà Hoắc Trầm Vân đang đứng, Bách Minh Tư đẩy cửa vào thì nhìn thấy lượng âm khí còn quanh quẩn bên trong.
Không chỉ vậy, cậu ấy còn nhìn thấy một mảng kết giới nhỏ do Tể Tể lập ra.
Mà lúc này, Mặc Thiếu Huy dường như phải mất một lúc mới có thể bình tĩnh, sau đó mở miệng hỏi.
“Lê Chi, em và cậu ba Hoắc có quan hệ gì hả?”
Bàng Lê Chi: “...”
Giờ phút này Bàng Lê Chi có cảm giác như mình đang bị nướng trên lửa, bởi cô ta đang lén lút qua lại với Mặc Thiếu Huy, mà Mặc Thiếu Huy thì lại không hiền lành và dễ nói chuyện như Hoắc Trầm Vân.
“Anh Mặc, tôi...”
Trong phút chốc Hoắc Trầm Vân gần như đã nhìn thấu mối quan hệ giữa Bàng Lê Chi và Mặc Thiếu Huy, rất sợ bản thân sẽ rước rắc rối vào người.
“Tôi không có quan hệ gì với cô ta cả!”
Mặc Thiếu Huy nghe xong, khuôn mặt vốn đang căng thẳng trông không được tốt của ông ta cuối cùng cũng lộ ra nụ cười.