Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1170:

Kế Nguyên Tu nói: “Đúng thế, chỉ cần cố gắng hết sức mình, có công mài sắt, có ngày nên kim.”

Tương Tư Hoành: “Khi em còn sống, từ ba tuổi là em đã phải cầm bút luyện chữ, học thuộc thơ cổ, đây là những thứ cơ bản nhất phải học.”

Hoắc Tư Thần: “… Ba tuổi?”

Tể Tể lắc lư người mình: “Tể Tể sớm hơn, từ lúc Tể Tể biết chạy là cha Minh Vương đã bắt Tể Tể viết chữ rồi.”

Hoắc Tư Thần: "..."

Không!

Cậu chỉ là một đứa học sinh dốt thôi mà!

Ước mơ của cậu không phải là trở thành một học sinh giỏi, càng không phải là sau này sẽ thừa kế công ty của cha mình.

Sau này, công ty còn có anh Tư Lâm, anh cả, anh hai mà, không cần tới lượt cậu.

Cậu không muốn quản.

Giọng nói non nớt của Kế Nguyên Tu vang lên.

“Tư Thần, hãy cố gắng lên, sự nỗ lực của cháu sau này sẽ có được kết quả tốt đẹp trong tương lai.”

Hoắc Tư Thần: "..."

Không, không, không!

Cháu sợ lắm, cháu không muốn đâu.

Lục Hoài nhìn Hoắc Tư Thần cười ha hả, vỗ vai cậu một cái.

“Không sao, không sao, còn có tớ nữa mà, chúng ta sẽ cùng luyện chữ.”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn: “Anh ba, có phải là anh thấy luyện chữ quá buồn chán không? Vậy sau này anh tan học về thì Tể Tể và anh Lục Hoài sẽ luyện chữ cùng anh nhé.”

Tương Tư Hoành lập tức bổ sung: “Em cũng sẽ luyện cùng mọi người.”

Kế Nguyên Tu: “Chú cũng luyện cùng mọi người.”

Hoắc Tư Thần: "..."

Bốn ngày sau, Hoắc Trầm Huy đi khảo sát ở Vịnh Lan Kỳ đã quay về.

Lúc về tới nhà thì đã là bảy, tám giờ tối rồi. Giờ này thì mấy đứa nhỏ nhất trong nhà sẽ thường tụ tập tới đây chơi, Tư Thần và Lục Hoài cũng đã làm xong bài tập về nhà.

Có điều, hôm nay vừa về tới nhà thì Hoắc Trầm Huy không thấy đứa nào ở trong phòng khách lớn cả, phòng khách nhỏ cũng không có ai, làm cho ông ấy rất ngạc nhiên.

Hoắc Trầm Vân biết vì sao, anh ấy đi ra từ trong phòng bếp, cười tủm tỉm chỉ chỉ lên trên lầu.

“Nguyên Tu dắt mấy đứa cháu trai cháu gái luyện chữ ở trên lầu ấy.”

Hoắc Trầm Huy khiếp sợ: “Luyện chữ?”

Hoắc Trầm Vân cười kể chuyện ở buổi họp phụ huynh cho Hoắc Trầm Huy nghe, còn đưa tờ ghi chép nội dung cuộc họp mà Kế Nguyên Tu, Tể Tể và Tương Tư Hoành ghi lại cho ông ấy xem.

Hoắc Trầm Huy xem xong thì gật nhẹ đầu.

“Chữ viết của Tư Lâm và Tư Cẩn đều khá ổn, chữ của Tư Tước cũng không tồi, còn chữ viết của Tư Thần và Lục Hoài thì… đúng là nên rèn luyện thêm nhiều.”

Chữ viết của Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu đều và đẹp cứ như được in từ máy tính ra vậy, ai xem cũng đều thấy rất đã con mắt.

“Sau này mà còn có họp phụ huynh nữa thì cứ để cho Nguyên Tu, Tể Tể và Tiểu Tương đi, có hiệu quả tốt đấy chứ.”

Khóe miệng của Hoắc Trầm Vân khẽ giật một cái: “Thế thì sau này anh cả phụ trách đón mấy đứa nhỏ tan học nhé, em chỉ phụ trách đưa đến trường thôi.”

Hoắc Trầm Huy khó hiểu: "Vì sao?"

Hoắc Trầm Vân: “Bởi vì mấy bữa nay, chủ nhiệm lớp của Tư Thần và Lục Hoài đã tìm em nói chuyện rất nhiều, nói là không thể chỉ biết chuyện công việc không được, phải luôn luôn ưu tiên mấy đứa nhỏ lên hàng đầu. Mặc dù Nguyên Tu là chú nhỏ nhưng mà thằng bé chỉ mới có năm tuổi thôi.”

Hoắc Trầm Huy cãi lại: “Nhưng nó có phải năm tuổi thật đâu.”

Hoắc Trầm Vân cười ha hả nói: “Đúng là thế, nhưng mà mấy thầy giáo đâu có biết chuyện đó.”

Hoắc Trầm Huy bật cười, quản gia La đột nhiên vội vã chạy từ ngoài vào trong.

“Cậu ba, cô Bàng lại tới nữa rồi.”

Hoắc Trầm Vân nghe thế thì xụ mặt xuống.

“Sao cô ta lại tới nữa?”

Quản gia La: “Chuyện này thì… chắc là cậu ba phải tự hỏi cô ấy đi thôi, chứ tôi không biết được.”

Hoắc Trầm Vân: "..."

Hoắc Trầm Huy nhíu mày nhìn về phía Hoắc Trầm Vân: “Sao em vẫn còn chưa chịu cắt đứt với cô ta?”

Hoắc Trầm Vân im lặng nhìn lên cái đèn thủy tinh lớn treo trong phòng khách.

“Sao lại không chứ? Em đâu có khờ như vậy, nếu đã biết cô ta không phải là người hiền lành thì sao em còn có thể qua lại với cô ta được chứ, em còn ước là cả đời sẽ không gặp cô ta nữa kia kìa.”

Lần trước gặp Bàng Lê Chi thì anh ấy đã bỏ chạy.

Có điều cả hai đều làm trong ngành giải trí, không thể muốn không gặp là không gặp được, trừ phi nhà họ Hoắc bọn họ dùng sức mạnh của đồng tiền trục xuất cô ta ra khỏi ngành này.

Nhưng bởi vì cô ta còn chưa chạm vào điểm giới hạn của họ nên nhà họ không có ý định đuổi cùng giết tận như vậy.

Hoắc Trầm Vân quay đầu nhìn về phía quản gia La còn đang đứng ở một bên chờ lấy ý kiến: “Nói cho cô ta là tôi sẽ không gặp cô ta nữa, bảo cô ta ở đâu thì về đó đi.”

Quản gia La vừa mới gật đầu thì tiếng chuông điện thoại của ông ấy vang lên.

“Quản gia La, cô gái ở ngoài cửa đột nhiên ngất xỉu rồi.”

Quản gia La mở loa ngoài cho nên Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đều có thể nghe được.

Hoắc Trầm Vân cũng cạn lời, không ngờ Bàng Lê Chi lại lì lợm đến vậy.

“Gọi xe cứu thương tới chở đi bệnh viện đi.”

“Vâng!”

Tể Tể vừa mới luyện chữ xong thì lắc lư đi xuống lầu, vừa nhìn sang thì thấy xung quanh người chú ba nhà mình có một luồng khí đen bao vây, trên đó còn có một chút màu hồng nhạt lơ lửng.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free