Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1158:

Minh Vương nhìn ông ấy như một kẻ ngốc vậy: “Tại sao lại phải đến tiệm cắt tóc?”

Hoắc Trầm Lệnh không thể nhịn được nữa, ông ấy lập tức lấy điện thoại ra, mở camera ra và chĩa vào mặt của Minh Vương.

“Nhìn đi!”

Minh Vương thấy vậy thì không khỏi đưa tay sờ vào mái tóc đen dài bị nổ đến xoăn xù như mì gói của mình, rồi lại nhìn áo choàng dài trên người mình, thế là ông ấy nhướng mày mỉm cười.

“Chỉ vì vậy nên phải đến tiệm cắt tóc à?”

Ông ấy giơ tay lên nhẹ nhàng chạm vào mái tóc của mình, mái tóc đen dài như mì gói ngay lập tức trở nên mềm mượt như thác nước đổ từ trên đỉnh đầu xuống.

Khi ông ấy quơ đầu ngón tay, cây trâm ngọc đen tự động buộc phần tóc dài trên đỉnh đầu lên.

Vương miện ngọc trắng trong suốt như pha lê cài vào búi tóc, cây trâm ngọc đen màu khói xanh biếc tự động cắm vào trong, biểu cảm trên khuôn mặt tuấn tú đến tột độ có phần sâu xa vô cảm, dưới đáy mắt đen láy là một khoảng trống rỗng lạnh lùng, áo choàng đen viền vàng tự tung bay dù không có gió, trông cao quý và mang theo cảm giác áp bức vốn có.

Đây là lần đầu tiên Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy Minh Vương mặc cổ phục, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó thờ ơ quay mặt đi chỗ khác và gửi trả lại lời mà Minh Vương đã nói với ông ấy trước đây.

“Trông giống con người rồi đấy!”

Minh Vương: “…”

Thôi kệ!

Nể tình tối nay thằng nhóc này đã làm lá chắn bảo vệ cho mình nên ông ấy không tính toán với thằng nhóc này.

Minh Vương như thể nghĩ đến điều gì đó, ông ấy đột nhiên nhìn chằm chằm vào Hoắc Trầm Lệnh.

Hoắc Trầm Lệnh theo bản năng cau mày lại: “Lại chuyện gì nữa?”

Minh Vương: “Eo của cậu lại bất ổn à?”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Minh Vương cảm thấy con người đúng là quá mong manh dễ vỡ.

Ông ấy khẽ ngoắc ngón tay, Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy cơ thể mình không kiểm soát được mà ngã về phía Minh Vương, ông ấy không khỏi lạnh lùng cảnh cáo.

“Anh thử bế tôi nữa xem!”

Khóe miệng của Minh Vương co giật: “Cậu tưởng mình là Tể Tể à!”

Dứt lời, Minh Vương lập tức vác Hoắc Trầm Lệnh lên vai mình rồi biến mất trong rừng đêm.

Bên kia, Tể Tể đã đánh Cự Sâm Nhiêm nằm sấp xuống như thể cảm nhận được điều gì đó, cô bé nhanh chóng nhìn lên bầu trời đêm.

“Cha!”

Minh Vương nghe thấy, nhẹ nhàng mỉm cười và dùng linh hồn giao tiếp với con gái cưng.

“Tể Tể tự chơi đi, cha đưa cha Hoắc của con đi nơi khác!”

Giọng nói của cha Minh Vương ngập tràn năng lượng nên Tể Tể thấy vô cùng yên tâm.

“Vậy cha và cha Hoắc hãy tự chăm sóc tốt bản thân nhé!”

“Được!”

Sau khi cắt đứt liên lạc, Minh Vương vác Hoắc Trầm Lệnh đang toàn thân run rẩy biến mất trong màn đêm mịt mờ.

Sau khi chắc chắn rằng cha Minh Vương đã đưa cha nuôi rời đi, thiên lôi cũng không còn động tĩnh gì nữa, thế là Tể Tể lập tức xóa bỏ kết giới.

Kế Nguyên Tu dẫn Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đã tới từ sớm.

Chỉ vì Tể Tể đã lập kết giới nên họ mãi không thể vào được mà chỉ có thể đi loanh quanh.

Khi trời giáng sấm sét, Kế Nguyên Tu đã bảo vệ đám người Hoắc Trầm Vân ở bên mình nên thiên lôi tia lửa đều không bay về phía họ.

Ngay khi kết giới vừa biến mất thì bốn chú cháu Kế Nguyên Tu cuối cùng cũng nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành trong rừng cây.

“Tể Tể!”

“Tiểu Tương!”

“Hai đứa sao rồi?”

Hoắc Trầm Vân là người chạy nhanh nhất nên anh ấy là người đầu tiên lao tới trước mặt hai đứa nhỏ.

Tương Tư Hoành ngoài việc răng nanh mọc ra và đôi mắt đỏ ngầu thì mọi thứ còn lại đều ổn.

Còn Tể Tể…

Hoắc Trầm Vân lập tức tê dại khi nhìn Tể Tể đen thùi lùi nhưng mang theo ý cười vui vẻ trong đôi mắt to đen láy.

“Tể Tể, cháu…”

Tể Tể cười khúc khích.

“Chú ba, chú nhỏ, anh Tư Thần, anh Lục Hoài, mọi người đến rồi à.”

Khi nhìn thấy diện mạo mới của Tể Tể, Kế Nguyên Tu, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “…”

Một lúc sau, Hoắc Tư Thần lấy tay chạm vào kiểu tóc nổ xù ra như kẹo bông gòn của Tể Tể, khóe miệng của cậu nhóc co giật dữ dội.

“Tể Tể, em lại bị thiên lôi đánh à?”

Tể Tể lắc lư cái đầu, mọi người chỉ thấy một cây nấm bông đen to lớn lắc qua lắc lại, sau đó là giọng nói ngây ngô mềm mại của Tể Tể.

“Đúng vậy! Nhưng tiếc là cuối cùng thiên lôi đó không có giáng xuống!”

Trước đó, Kế Nguyên Tu từ đằng xa đã thấy rõ là vì Minh Vương giằng co với Thiên Đạo, cuối cùng Thiên Đạo buộc phải thu hồi vân lôi cấp chín đi.

“Tể Tể, cháu có biết tia thiên lôi cuối cùng đó mạnh cỡ nào không?”

Tể Tể lắc đầu rồi lại gật đầu.

“Chắc hẳn rất mạnh, Tể Tể cảm nhận được luồng sát khí mãnh liệt chưa từng có, Tể Tể đã sẵn sàng nghênh chiến nhưng cuối cùng tia thiên lôi đó lại tự mình tiêu tan!”

Nói đến đây, Tể Tể vô cùng thất vọng thở dài.

“Tể Tể còn chưa được thử sức mạnh của thiên lôi đó mà!”

Kế Nguyên Tu: “…”

Không biết Minh Vương sẽ có biểu cảm như thế nào khi biết được suy nghĩ của Tể Tể.

Dù sao thì cậu ấy biết tâm trạng hiện giờ của mình là gì!

Thật ngột ngạt!

Bởi vì khi cậu ấy nhìn thấy vân lôi cấp chín thì từ sâu thẳm linh hồn của cậu ấy cũng đang sợ hãi run lên.

Nhưng Tể Tể lại…

Cô bé lại mong đợi biết bao!

Trong khi đầu của Kế Nguyên Tu đang kêu lên ong ong thì Lục Hoài phát hiện trên bãi cỏ cách đó không xa có một con rắn khổng lồ dài gần hai mươi mét, và bên cạnh con rắn khổng lồ còn có một con chuột… nặng khoảng hai trăm cân?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free