Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1137:
Cố Thích Phong: “…”
Mẹ kiếp!
Làm thế nào mà anh ta có thể nói lại được tổng giám đốc Hoắc?
Rõ ràng là đang cầu cứu, mà mẹ kiếp, đuôi của anh lại phất lên tận trời!
Tuy nhiên Cố Thích Phong cũng tự mình giác ngộ!
Thôi!
Ai bảo đây là sếp lớn chứ!
Cố Thích Phong nhanh chóng đeo găng tay y tế và kiểm tra cho Hoắc Trầm Lệnh một lượt, cuối cùng, thông qua việc lấy máu và thăm hỏi để xác định chất gây dị ứng.
“Quả xoài!”
Lúc này, Hoắc Trầm Lệnh đã nằm trên giường trong phòng VIP và được truyền nước, Cố Thích Phong vừa ngáp vừa giải thích, vừa chuẩn bị phần nước thuốc còn lại cho ông.
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày: “Tôi chưa bao giờ bị dị ứng với xoài.”
Khóe miệng Cố Thích Phong giật giật: :Vậy trước đây cậu có từng bị nước xoài dính lên mặt không??”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Thấy dáng vẻ nghẹn lời của Hoắc Trầm Lệnh, Cố Thích Phong lập tức cảm thấy vui sướng.
“Không phải chứ tổng giám đốc Hoắc, việc mua lại bệnh viện Thái Hoà khiến anh đau đầu đến mức phải uống nước xoài để tỉnh táo à?”
Hoắc Trầm Lệnh cạn lời!
Thôi!
Ông không thể so đo với tên 250 (tên ngốc) đang cười hớn hở này!
“Đừng nói cho Tể Tể và bọn nhỏ biết.”
Cố Thích Phong vẫn còn cười: “Vậy… Nếu đám Tể Tể hỏi tới thì sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Chỉ cần nói là tôi tới bệnh viện thăm cha cậu thôi!”
Khóe miệng Cố Thích Phong lại co giật điên cuồng: “Cha tôi đã xuất viện một tuần trước rồi!”
Mặt mũi Hoắc Trầm Lệnh vẫn lạnh tanh: “Sau đó ông ấy lại không cẩn thận bị trật eo, nên tiếp tục tới bệnh viện!”
Cố Thích Phong: “…”
“Có tin nếu để cha tôi nghe thấy lời này, ông ấy sẽ đánh chết anh không!”
Hoắc Trầm Lệnh đã nhắm mắt lại, dù vừa được truyền dịch, nhưng toàn thân ông vẫn ngứa ngáy như cũ, ông phải cố gắng để không gãi, tránh cho càng ngày càng thấy ngứa hơn.
“Chú Cố năm nay đã bảy, tám chục tuổi, thật sự không thích hợp vận động mạnh, nếu không rất có thể sẽ bị gãy xương và phải nhập viện lần nữa.”
Cố Thích Phong nhìn chằm chằm vào Hoắc Trầm Lệnh, rồi nói một câu khịa, sau đó quay người đi xử lý công việc tồn đọng trước mắt!
Chờ tổng giám đốc Hoắc truyền dịch xong quay lại trang viên, vừa mới bước chân vào cửa biệt thự, ông đã nhìn thấy Minh Vương đang lười nhắc dựa vào cửa, cúi đầu chơi game trên điện thoại di động.
Nghe thấy động tĩnh, Minh Vương ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Trầm Lệnh một cái.
Dường như chắc chắn điều gì đó, Minh Vương khẽ cười một tiếng.
“Khôi phục hình người rồi à!”
Hoắc Trầm Lệnh sắp bị tên khốn này chọc tức chết rồi!
Có phải tình cảnh đêm qua, khi ông ấy mặt đỏ tía tai lao ra khỏi nhà đều đã bị Minh Vương nhìn thấy rồi không?
Dáng vẻ người không ra người, ngợm không ra ngợm kia!
Hoắc Trầm Lệnh nghĩ lại mà thấy xấu hổ.
Nhưng ông vẫn phải nhịn xuống.
Hoắc Trầm Lệnh mím môi, nghiến răng, tỏ vẻ chán ghét.
“Cách tôi xa một chút!”
Minh Vương cười ha hả: “Nếu không phải sợ Tể Tể lại phải bận rộn tìm kiếm cha nuôi ở nhân gian, bổn toạ quan tâm tới sống chết của cậu làm gì?”
Không chờ Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, Minh Vương lại nở nụ cười lười nhác.
“Tuy nhiên trăm năm sau, cậu vẫn phải chủ động tới cửa nhà bổn tọa thôi!”
Nói xong, Minh Vương đút một tay vào túi quần, một tay cầm điện thoại di động, hất cằm về phía Hoắc Trầm Lệnh.
“Ngẫm lại đi, trăm năm sau cậu đến cửa nhà bổn toạ, cậu xác định còn dám nói những lời cay nghiệt với bổn tọa nữa không? Đến lúc đó, người xấu hổ không phải là cậu sao?”
Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh không chút cảm xúc, nhưng trong mắt lại lóe ánh lửa.
“Địa Phủ cũng là nhà của Tể Tể, cha tới nhà của con gái, có gì mà phải xấu hổ?”
Minh Vương nói một câu đánh thẳng vào tim của Hoắc Trầm Lệnh: “Cậu sinh ra con bé sao?”
Hoắc Trầm Lệnh đâm vào tim Minh Vương: “Ngài nuôi nấng kiểu gì mà bảo con bé phải chạy tới nhân gian tìm cha chứ!”
Minh Vương dần dần nổi nóng.
“Còn không phải do mỗi ngày trên nhân gian đều có rất nhiều người chết đi, đặc biệt là do tai nạn giao thông, có những lúc phải tới 10 – 20 người xuống Địa Phủ báo tên.
Mỗi một linh hồn khi xuống đến Địa Phủ đều phải xác minh lại những việc đã làm lúc sinh thời trước mặt bổn tọa, rồi mới căn cứ vào đó để xác định kiếp sau có được tiếp tục làm người hay phải làm súc sinh!
Sau khi đầu thai thành người, lại còn phải xem người này có thể làm người giàu, kẻ nghèo, hay là người bình thường, nhưng người bình thường cũng phải chia ra là người lành lặn hay tàn tật, còn cả thời gian đầu thai,v.v…”
Mỗi một khâu trong quá trình này đều không được phép diễn ra một chút sai sót nào, dù sao thì Địa Phủ cũng là cánh cửa giữa sự sống và cái chết.
Là chủ nhân của Địa Phủ, mỗi một linh hồn đi qua Địa Phủ, ông đều phải chịu trách nhiệm với họ.
Lời qua tiếng lại một hồi, Minh Vương lộ rõ vẻ buồn bực.
“Bổn tọa chỉ có một đứa con gái này, nếu không phải thực sự không có cách nào khác, dù bổn tọa có phải chết, cũng không thể nào đành lòng ném nó tới nhân gian này?”
“Mọi chuyện ở nhân gian cũng không phải do con bé làm chủ, nhưng dù con bé có làm ra chuyện gì đi nữa, bổn tọa cũng sẽ giúp nó giải quyết mọi chuyện.”
Hoắc Trầm Lệnh phản bác lại: “Tể Tể sẽ không gây chuyện tại nhân gian!”
Minh Vương lập tức trở nên kiêu ngạo, thân hình uể oải đứng thẳng, trong đôi mắt đen như mực hiện lên ánh cười của người cha hiền.