Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1121:
Toàn thân Giang Lâm run rẩy, không rảnh để ý tới chuyện cửa nẻo nữa, vội vàng vọt tới ghế sô pha kiểm tra tình hình của Trần Thuật.
“Anh ta…”
Tể Tể lại tiếp tục ngây thơ giải thích: “Cha cháu bảo chú ấy dạy thành ngữ và điển tích cho chúng cháu.”
Tương Tư Hoành sau khi mở khoá cửa đã quay trở lại, nói tiếp lời.
“Chú ấy không biết cách biểu đạt từ “đầu mình hai ngả” và “ngũ mã phanh thay”, vì thế Tể Tể đã biểu đạt thay, chú ấy vừa nhìn thấy liền ngã ngửa.”
Kế Nguyên Tu ho khan một tiếng: “Bị dọa ngất đi!”
Sợ Giang Lâm lo lắng, Kế Nguyên Tu lại bổ sung thêm một câu.
“Tiểu Giang yên tâm đi, cậu ta không chết được đâu, tôi chưa thấy sứ giả dẫn hồn của Địa Phủ tới câu hồn.”
Giang Lâm: “…”
Anh ta không khỏi bối rối khi bị bạn nhỏ Kế Nguyên Tu gọi một tiếng “Tiểu Giang”.
Trần Thuật ngất đi đã bắt đầu tỉnh lại, anh ta vẫn còn mơ hồn, Tể Tể nhìn thấy anh ta tỉnh lại thì lập tức kêu lên.
“Chú Giang nhìn đi, chú Trần không có việc gì, chú ấy tỉnh rồi.”
Trần Thuật nhìn thấy Tể Tể, lập tức hoảng sợ và hét ầm lên.
“A a a! Quỷ… ôi ôi ôi!”
Giang Lâm là người đầu tiên bịt miệng của Trần Thuật lại.
“Kêu la cái gì? Bình tĩnh một chút! Cậu không biết câu “phú quý hiểm trung cầu” à? Tháng này cậu đã hoàn thành công việc chưa? Trở thành nhiên viên ưu tú của công ty chưa? Cậu chắc chắn sau 2 năm có thể thăng chức tăng lương, cưới được bạch phú mỹ và bước lên đỉnh cao cuộc đời không?”
“Nếu đều không có, vậy thì đừng có la hét nữa! Nếu cậu còn lại hét nữa, tiền thưởng cuối năm gấp ba của cậu sẽ không còn đâu!”
Trần Thuật gần như là tự kỷ.
Nhưng anh ta cũng là một người to gan từ nhỏ.
Mà bây giờ anh ta vẫn còn sống, lại có thêm chiếc bánh nướng lớn do Giang Lâm vẽ ra, Trần Thuật bèn hít một hơi thật sâu rồi khẽ cắn môi.
“Tiền thưởng gấp ba ư?”
Giang Lâm gật đầu thật mạnh: “Đúng! Tôi sẽ xin tổng giám đốc Hoắc giúp cậu!”
Trần Thuật: “Nhưng mà… nhưng mà…”
Giang Lâm bình tĩnh nói tiếp: “Khoản thế chấp nhà và xe của cậu…”
Trần Thuật nhìn Tể Tể vẫn nguyên vẹn và tung tăng nhảy nhót, anh ta nhắm mắt lại.
“Tiền thưởng gấp ba, trợ lý Giang, anh nói rồi, tôi… tôi có…”
Kế Nguyên Tu nhẹ nhàng gật đầu: “Chúng tôi là nhân chứng!”
Tương Tư Hoành: “Đúng!”
Tể Tể lại chú ý tới điều khác: “Chú Giang, vì sao chú phải xin cha cháu chứ? Tể Tể có tiền, Tể Tể có thể cho chú.”
Vừa khéo tổng giám đốc Hoắc bận rộn lúc này lại đẩy cửa bước vào và nghe thấy câu này.
“Tiền gì cơ?”
[Tổng giám đốc Hoắc: Nào, xem ai muốn lấy tiền từ túi của tôi? ]
****
Trần Thuật cảm thấy mình sắp xong đời rồi.
Nếu để ông chủ nghe được chuyện này, vậy thì anh ta chết đi còn được xem là nhẹ nhàng chán!
Trần Thuật dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Giang Lâm, Giang Lâm vừa định giải thích, Tể Tể đã cướp mất lời.
“Cha ơi, là chú Giang và chú Trần nói muốn cầu phú quý trong chốn hiểm nguy.”
Tương Tư Hoành cũng bổ sung thêm: “Chúng cháu chơi trò biểu đạt thành ngữ “đầu mình hai ngả” và “ngũ mã phanh thây”, chú Trần không biết làm, Tể Tể liền biểu diễn, chú Trần ngã xuống luôn.”
Kế Nguyên Tu nhéo sống mũi, bổ sung thêm một câu tiếp theo.
“Trợ lý Giang bước vào thấy Tiểu Trần tỉnh lại, vừa hay Tiểu Trần hoảng sợ la lên thì bị cậu ta bịt miệng lại, còn hỏi kêu la cái gì? Tháng này cậu đã hoàn thành công việc chưa? Trở thành nhiên viên ưu tú của công ty chưa? Cậu chắc chắn sau 2 năm có thể thăng chức tăng lương, cưới được bạch phú mỹ và bước lên đỉnh cao cuộc đời không?”
“Nếu đều không có, vậy thì đừng có la hét nữa! Nếu cậu còn la hét nữa, tiền thưởng cuối năm gấp ba của cậu sẽ không còn đâu!”
Trần Thuật: “…”
Trí nhớ của trẻ con bây giờ đều tốt như vậy sao?
Giang Lâm: “…”
Ông chủ nhất định sẽ không ngờ rằng một mình anh ấy biết quá nhiều đến mức phát hoảng, hiếm khi Trần Thuật chủ động như vậy, anh ấy cũng phải tìm người cùng nhau chia sẻ “niềm vui” này với mình, đúng không?”
Thế này không hề quá đáng, phải không?
Tổng giám đốc Hoắc nghe xong, khuôn mặt lạnh lùng không hề thay đổi, mà chậm rãi nghiêng đầu nhìn về phía trợ lý Giang Lâm.
“Khá tốt!”
Giang Lâm: “Ông chủ, tôi…”
Tổng giám đốc Hoắc bỗng nhiên nhếch môi cười nhạt, giọng nói đặc biệt dễ nghe.
“Nhớ rõ, cuối năm chuyển khoản tiền thưởng gấp ba của Trần Thuật sẽ trừ vào tài khoản ngân hàng của cậu! Đây là thỏa thuận miệng của các cậu, hiện tại cậu có hối hận cũng đã muộn rồi.”
Trần Thuật há hốc mồm: “Sao? Tổng giám đốc Hoắc, khoản tiền thưởng cuối năm không phải do công ty phát sao?”
Tổng giám đốc Hoắc nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng thế! Nhưng cho đến nay tôi vẫn chưa ký tên vào bất cứ hợp đồng nào đồng ý tăng tiền thưởng lên gấp ba, cho nên đây là việc tư của trợ lý Giang, công ty tất nhiên sẽ không chi trả.”
Trần Thuật: “…”
Bỗng nhiên anh ta cảm thấy mình lại sắp ngất đi lần nữa!
Tiền thưởng tăng gấp ba tức là có tới 7 con số đấy!
Thấy vẻ mặt chú Trần có chút thất vọng, Tể Tể nhanh chóng dùng giọng ngọt ngào nói với Giang Lâm.
“Chú Giang, Tể Tể có tiền, Tể Tể cho chú nhé.”
Giang Lâm và tổng giám đốc Hoắc cùng bật cười thành tiếng.
“Không cần!”
“Không cần!”
Tể Tể ngẩn ngơ: “Chú Giang, cha, Tể Tể thật sự có tiền mà, Tể Tể có giữ cũng không dùng hết được.”