(Đã dịch) Marvel: Khai Cục Thức Tỉnh Tiểu Vũ Trụ (Mạn Uy: Khai Cục Giác Tỉnh Tiểu Vũ Trụ) - Chương 43: thằn lằn tiến sĩ ra đời mở màn
Hawke và Cách Ôn hỏi đáp qua lại, ngữ khí tự nhiên, thần thái nhẹ nhàng. Hai người vừa trò chuyện, vừa sóng bước về phía hành lang nghỉ ngơi.
Phía sau... Mary Jane há hốc mồm hết cỡ. Ôi trời đất ơi! Cái kỳ nghỉ hè này rốt cuộc tôi đã bỏ lỡ chuyện gì thế này?
Bỉ Đạt lúc này cũng cảm thấy ngơ ngác. Cậu ta cảm giác mình hình như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng đồng thời lại chẳng hiểu gì cả.
Riêng Harry đứng cạnh, nhìn Mary Jane, định bụng chào hỏi. Mary Jane là hàng xóm của Bỉ Đạt, nên vào khoảng thời gian cậu ta chưa đến Anh, có đôi khi đến tìm Bỉ Đạt, Mary Jane cũng thường có mặt ở đó. Thành ra Harry cũng quen biết Mary Jane.
Harry ngẫm nghĩ một lát, rồi vỗ vai Mary Jane: “Này Mary, lâu quá không gặp!”
“... Này Harry.” Mary Jane quay đầu, thoáng nhìn Harry rồi hờ hững chào một tiếng, sau đó lại quay phắt sang nhìn Bỉ Đạt bên cạnh: “Bỉ Đạt, cậu có biết chuyện này không?”
Harry sững sờ. Khoan đã, phản ứng này lạ quá. Đây là thái độ mà người ta dành cho bạn cũ lâu ngày không gặp sao? Hời hợt quá thể.
Bỉ Đạt cũng không kém cạnh gì, ngây người ra. Cậu ta đón lấy ánh mắt rực sáng mà Mary Jane vừa phóng tới, rồi ngẩn ngơ. “Chuyện gì cơ?”
“Là Cách Ôn với Hawke ấy!” Mary Jane cố hết sức kiềm chế cái giọng điệu buôn chuyện của mình, nén lại sự thôi thúc muốn hét toáng lên, hối hả hỏi Bỉ Đạt: “Cậu không phải là người bạn duy nhất của Hawke ở trường sao, cậu phải biết chứ, chuyện này là từ khi nào vậy?”
Bỉ Đạt hoàn toàn đần mặt ra. “Tôi làm bạn duy nhất của Hawke từ khi nào cơ...”
“Thôi, lười hỏi cậu.” Mary Jane nhìn Bỉ Đạt trả lời lấp lửng như vậy, trong lòng sự tò mò đã hoàn toàn lấn át lý trí. Cô nàng nói xong một câu, liền nhấc chân đuổi theo Cách Ôn, người đã đi trước một đoạn. Nàng định bụng đến gần nghe ngóng tin tức.
Đúng lúc này, Mary Jane bỗng nhiên dừng bước, như chợt nhớ ra điều gì đó. Cô quay đầu lại, và thấy Harry, người lúc này cũng đang ngơ ngác, cảm thấy mình như vô hình.
Giây tiếp theo, “A!” Mary Jane nhận ra cậu ta, hét lên một tiếng rồi nhanh chóng chạy tới trước mặt Harry, ôm chầm lấy cậu đang còn ngơ ngác: “Harry, Harry, cậu về từ bao giờ thế?”
Harry vui vẻ ra mặt. Cậu nhìn Mary Jane buông mình ra, mỉm cười, vừa định tiếp tục câu chuyện thì Mary Jane đã lại ôm cậu ta một cái: “Tớ đang có việc rồi, không nói chuyện với cậu nữa đâu, tạm biệt!”
Rõ ràng là, tại khoảnh khắc này, chuyện bạn thân từ Anh quốc trở về chẳng thể sánh bằng mong muốn hóng chuyện bạn thân và anh chàng mặt lạnh số một của trường ngay lúc này của Mary.
Bởi vậy, Mary Jane nói xong liền một lần nữa xoay người, nhìn Cách Ôn ở đằng xa đã sắp vào hành lang nghỉ ngơi, vội vàng chạy một mạch đuổi theo.
Mary rõ ràng không thể nào đuổi theo Hawke mà dò hỏi chuyện buôn. Thế nên...
Suốt một buổi sáng, Mary cứ bám riết theo Cách Ôn, v�� mặt cầu xin. Nội dung cốt lõi chỉ có một: “Làm ơn, kể thêm một chút đi, thêm nhiều chi tiết hơn nữa, làm ơn đi Cách Ôn!”
“...”
Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên của học kỳ mới, nên mọi thứ khá thoải mái, thậm chí hôm nay cũng chẳng có tiết học nào được sắp xếp. Mọi người đều bận rộn với công việc của riêng mình: nhận thời khóa biểu, hoặc tìm giáo viên cố vấn để xin thêm lời khuyên cho học kỳ vừa qua, đại loại vậy.
Bởi vậy, Cách Ôn bị Mary làm phiền không ngớt suốt cả buổi sáng.
Cuối cùng thì, khi hai người đi đến nhà ăn, Cách Ôn nhìn Mary, người vẫn đáng thương bám riết lấy bên cạnh, khao khát được nghe thêm nhiều chuyện riêng tư về mối quan hệ giữa mình và Hawke, cô không nhịn được nữa.
Cách Ôn thở dài một hơi: “Này, tôi với Hawke ở bên nhau thì lạ lắm sao?”
“Ừ ừ!”
“Có gì mà lạ chứ? Từ năm lớp chín, tôi với cậu ta đã là bạn cùng bàn môn Vật lý rồi. Hơn nữa, chúng tôi còn chung một giáo viên cố vấn nữa.”
“Làm ơn đi Cách Ôn, đó là Hawke đấy!”
“Thì sao chứ?”
“Cậu thật sự không biết mọi người nói về Hawke như thế nào à?”
“Cái gì cơ?”
Đến lúc này thì Cách Ôn mới thấy tò mò. Mary liếc nhìn xung quanh, hạ giọng xuống: “Mọi người đều đang đồn, hoặc là Hawke là chuẩn một gã trai thẳng thép, hoặc là cậu ta là gay.”
Cách Ôn trợn trắng mắt: “Làm gì có chuyện đó.”
Nàng đột nhiên nhớ tới lúc ở thác nước Maryland, Hawke chỉ mặc độc chiếc quần đùi đứng trong nước. Gay ư? Hawke thẳng tuột! Thẳng như cây cột vậy. Không đúng rồi! Mình đang nghĩ cái gì thế này?
Cách Ôn lắc đầu quầy quậy, theo bản năng gạt bỏ hình ảnh cây cột trong đầu, rồi nghiêm mặt nói với Mary: “Hawke không phải gay.”
Mary ngớ người ra, sau đó hình như nghĩ tới điều gì, cô nàng chớp mắt với Cách Ôn. Nụ cười của nàng trở nên có chút ám muội.
“Đã thử rồi à?”
“...”
Cách Ôn lập tức đơ ra, rồi nhìn nụ cười ám muội trên mặt Mary, hít một hơi thật sâu.
Giây tiếp theo, nàng không nói một lời, quay người bỏ đi ngay. Đúng là dân học nhảy có khác. Ôi. Bẩn quá!
Mary nhìn Cách Ôn bỏ đi mà không nói một lời nào, cũng vội vàng đuổi theo. “Tớ xin lỗi, Cách Ôn, tha lỗi cho tớ đi.”
“...”
Khi Hawke bước vào nhà ăn thì Mary vẫn đang cố moi tin tức từ Cách Ôn. Nhưng Cách Ôn làm ngơ. Mary nhận thấy Cách Ôn đã miễn nhiễm với mọi lời cầu xin của mình, bèn thở dài một hơi. Sau đó, nàng thấy Harry đang được Bỉ Đạt dẫn vào nhà ăn, mắt sáng bừng lên, nói ngay với Cách Ôn bên cạnh: “Cậu không nói, tớ sẽ đi tìm Bỉ Đạt moi tin đấy!”
Vừa nói xong, Mary Jane đã đứng dậy, chẳng đợi Cách Ôn kịp phản ứng, liền ôm đĩa đồ ăn chạy biến đến chỗ Bỉ Đạt và Harry.
Khi Hawke cầm đĩa đồ ăn ngồi xuống đối diện Cách Ôn thì Mary Jane đã rời đi.
“Mary ăn xong rồi à?”
“Rõ ràng là không moi được chuyện hay ho gì ở chỗ tôi, nên cô ta chạy đi tìm Bỉ Đạt rồi.” Cách Ôn liếc nhìn Mary đã kéo Bỉ Đạt ngồi xuống, có chút bất lực lắc đầu.
Hawke nghe vậy, có chút khó hiểu hỏi: “Cái này thì liên quan gì đến Bỉ Đạt chứ?”
Cách Ôn nhún vai. “Có lẽ là vì học kỳ trước cậu với Bỉ Đạt ở sân vận động cũ với nhau, nên học kỳ này mọi người mới nghĩ Bỉ Đạt là bạn của cậu.”
“... Được rồi.” Hawke nghe xong cũng bật cười thành tiếng, nhưng cũng chẳng buồn phản bác gì, cầm lấy chiếc hamburger trên đĩa ăn ngon lành.
Vì đến nhà ăn sớm hơn nên lúc này Cách Ôn đã ăn xong. Cô khoanh hai tay tựa lên bàn, nhìn Hawke đang ăn hamburger.
“Đúng rồi, cậu đã gọi điện cảm ơn Tiến sĩ Connors chưa?”
“Ừ, gọi rồi.” Hawke gật đầu, nuốt miếng hamburger xuống rồi nhớ ra một chuyện liền nói với Cách Ôn: “Lúc tôi gọi điện, Tiến sĩ Connors nói hình như thí nghiệm của ông ấy có tiến triển mang tính đột phá, nghe giọng ông ấy vui vẻ lắm.”
Cách Ôn chớp chớp mắt. “Tiến triển ư?” “Không thể nào.”
Tất cả nỗ lực biên tập cho đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra.