Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mang danh thận hư ta liền vô địch!" - Chương 1: Chapter 1: Chạy trốn.

“Hà… hà… hà…”

Trong con hẻm tối giữa đêm khuya, một thiếu niên dáng người gọn gàng, khuôn mặt tuấn mỹ như bước ra từ tranh, hắn có khuôn mặt như tiên nhân, đang cắm đầu lao đi.

Ánh đèn đường hắt lên gương mặt ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt hắn tràn ngập hoảng loạn. Nhìn qua, hắn chỉ chừng mười chín, hai mươi mốt tuổi, nhưng trong khoảnh khắc này, hắn chẳng khác gì con thú bị dồn vào đường cùng.

Tiếng bước chân nện dồn dập trên nền xi măng, hòa cùng nhịp thở nặng nhọc. Hắn đang chạy đang bị truy đuổi.

Sau lưng, tiếng giày cao gót vang lên đều đặn, thong thả mà bước đi, như một thợ săn nhàn nhã đang đùa vỡn con mồi trước mặt.

“Anh à… anh nghĩ trốn được em sao?”

Giọng nói phát ra thật mềm mại, trong trẻo, ngọt ngào như một cô bé đáng yêu. Nhưng với hắn, nó chẳng khác gì âm thanh đến từ địa ngục.

“C–cmm… tha cho tao!”

Hắn gào lên, giọng khàn đặc, hai chân như muốn gãy.

Đã bốn ngày rồi hắn không ăn, không uống, không nghỉ. Hắn sống bằng sợ hãi và tuyệt vọng.

“Tại sao!? Tại sao rời khỏi nơi đó rồi mà vẫn bị tìm ra!?”

Tít… tít…

Hắn khựng lại. Ánh sáng đỏ nhạt nhá lên ở cổ áo, kèm theo âm thanh đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược, cúi xuống, hắn thấy một thiết bị nhỏ xíu, gần như vô hình nếu không nhờ ánh sáng trong đêm.

Một nụ cười khẽ cong lên trên môi cô gái phía sau.

“Món quà em tặng anh, nhớ không?”

Giọng cô nhỏ dần, ngọt đến rợn người.

“Năm đó, khi còn học lớp 12. Vào lúc sáu giờ chiều, ba mươi lăm giây, ngày mười tháng ba. Lúc anh đang ôm em, em đã gắn nó vào rồi.”

Cô bật cười lên, tiếng cười của một kẻ điên. Khuôn mặt méo mó, đôi mắt rực sáng, điên dại.

Hắn chết lặng.

Mọi sợ hãi biến mất, chỉ còn lại trống rỗng. Môi hắn run, răng nghiến chặt đến bật máu.

“Bạch Vân…”

Hắn quay người lại, ánh mắt lạnh đến rợn người.

“Đời này, kiếp này… thậm chí là cả kiếp sau.”

Một làn khói trắng thoát ra cùng hơi thở hắn.

“Ta! không muốn gặp cô. Càng không muốn lấy cô.”

Nghe thấy những lời đó, Bạch Vân khựng lại.

Nụ cười trên môi cô dần tắt, thay vào đó là vẻ mặt tối sầm. Không khí quanh hẻm lạnh buốt, từng hơi thở là một sức nặng đè lên phổi..

Cảm giác ấy thật áp lực, ngột ngạt và giống như khi một nhân viên văn phòng nhận ra sếp đang đứng ngay sau lưng nhìn mình gõ sai một dòng lệnh.

“Anh à.”

Giọng cô khẽ vang, trơn lạnh như sắt như xúc tu.

“Có lẽ… em đã nuông chiều anh quá rồi.”

Cậu thanh niên sững người, ánh mắt trống rỗng, không phản ứng. Hắn chỉ đứng đó, nghe.

“Vậy thì.”

Cô nhấc ngón tay, nụ cười méo mó trở lại, “Chặt hai cái chân của anh rồi ném vào hầm luôn cho xong, nhỉ?”

Tách!

Một cú búng tay vang lên.

Từ khắp ngóc ngách trong hẻm, bóng người ào ra, những gã đàn ông to lớn, vest đen, kính râm, mặt lạnh tanh. Ánh đèn đường phản chiếu lên hàng loạt thắt lưng súng đen sì.

Hắn quay tứ phía, đâu đâu cũng là đám người mặc vest đó.

Không khí nặng trĩu, mùi mồ hôi, mùi sắt, mùi chết trộn vào nhau.

Hắn bật cười, một tiếng cười gằn, khản đặc.

“Ha… ha ha ha… Nếu đã không còn đường lui!”

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đỏ lừ, giọng khàn nghẹn như gào hét.

“Thì cùng nhau chết đi!”

Soạt!

Hắn rút ra từ trong áo một quả lựu đạn, chốt bị giật bay.

Tiếng kim loại tách vang lên giòn tan trong đêm.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn lao thẳng tới, đè ngã Bạch Vân xuống nền xi măng.

Tiếng cười hắn vỡ òa, nghe rất khàn đục, khô cháy, nhưng mang theo thứ gì đó nhẹ nhõm lạ thường.

Tiếng nổ vang lên như xé rách màn đêm, sóng xung kích dồn mạnh làm kính các cửa sổ gần đó rung bần bật. Lửa bùng lên, khói đen cuộn cao như một cột, mùi thuốc nổ và thịt cháy loang ra trong không khí.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh đến nỗi mấy gã mặc vest chỉ biết đứng chết trân, tiếng hét, tiếng rơi vỡ hòa vào nhau rồi im bặt.

Một tên run rẩy, mặt tái mét, quỳ sụp xuống nền xi măng, lắp bắp không thành tiếng.

“T-tiểu thư… chết rồi… chúng ta cũng… sẽ bị chôn cùng!”

Người khác chửi thề, nửa như trách móc, nửa như tự an ủi.

“Mẹ nó, tên khốn đó có phước thế không chịu, cứ trốn khỏi tiểu thư, giờ thì hay rồi cả hai cùng ăn đất!”

Họ lùi lại, ánh mắt vừa hoang mang vừa sợ hãi, bàn tay run run che miệng.

Khói dần tan, ánh sáng từ đèn đường hắt lên lớp tuyết trắng vừa phủ. Hai thân ảnh nằm sóng soài giữa đất lạnh, máu đã loang thành vệt dài, nhưng kỳ lạ thay cả hai bàn tay họ vẫn chụm chặt vào nhau, không rời, như thể ngay cả cái chết cũng không đủ sức tách được.

Gió đêm rít lên, mang theo từng bông tuyết rơi xuống, tan ra trên làn da tím tái. Tuyết nhẹ như tấm khăn tang, trời như đang khóc… hay đúng hơn, khóc thương cho kẻ nam nhân đã dám chọn kết thúc cùng người mình yêu.

Ục... ục...

Cảm giác chìm xuống. Lạnh. Nặng. Mọi thứ xung quanh tối dần đi, âm thanh dội xa rồi tan biến.

Hắn có cảm giác như mình đang rơi mãi, rơi vào một vực sâu không đáy. Nhưng ngay khi mọi thứ sắp biến mất, một âm thanh ù ù vang lên trong tai.

Ánh sáng đột ngột lóe lên, chói đến mức khiến hắn bật mở mắt.

"Chúc mừng hai vợ chồng, là một bé gái ạ!"

Âm thanh trong trẻo vang lên ngay bên cạnh. Trước mắt hắn là khuôn mặt tròn phúc hậu của một người phụ nữ trung niên, đội chiếc băng trắng quấn quanh đầu, mặc đồ cổ trang màu lam.

Hắn ngơ ngác, không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tay chân nhỏ bé, da mềm, hơi ấm phủ lấy cơ thể hắn.

Hắn nhìn thấy một bàn tay bé xíu, đỏ hồng, đang cựa quậy. Một cảm giác khó tả chạy dọc sống lưng, ý thức hắn mơ hồ, đầu óc quay cuồng, không phân biệt nổi thật giả.

Âm thanh xung quanh dần rõ hơn, giọng nói của những người này… kỳ lạ thay, lại giống tiếng Việt đến lạ. Hắn cố lắng nghe, và từ đầu tiên đập vào tai hắn chính là “bé gái!”.

"Anh định đặt tên con mình là gì?"

Một giọng nói yếu ớt vang lên từ bên cạnh, khàn nhưng ấm, chứa đầy hơi thở của tình mẫu tử, giọng của một người phụ nữ vừa sinh con.

Người đàn ông ngồi bên cạnh ngẩng đầu, đưa tay lên cằm trầm ngâm. Giọng hắn vang lên khẽ khàng, nhưng dày đặc cảm xúc.

"Nó sinh ra giữa trời tuyết rơi… lại đúng ngày nước Nam ta khải hoàn chiến thắng."

Hắn khẽ mỉm cười, trong mắt ánh lên một tia tự hào pha lẫn dịu dàng hiếm thấy.

"Vậy gọi con bé là… Tuyết Vũ đi, Trương Tuyết Vũ!"

Người đàn ông bật cười lớn, khuôn mặt hiền hậu. Ông ôm lấy đứa bé đỏ hồng, nâng cao lên trời, giọng vang lên dõng dạc như lời tuyên ngôn.

“Từ nay… con sẽ là Trương Tuyết Vũ!”

Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng rọi qua khung cửa sổ, phản chiếu lên đôi mắt hắn cái thứ ánh sáng của khởi đầu mới.

Rồi cơn buồn ngủ ập đến, nặng như thủy triều. Hai mí mắt khép lại, mọi âm thanh lịm dần, hắn chìm vào giấc ngủ dài, rất dài, cho đến khi mở mắt ra lần nữa là năm hắn năm tuổi.

Tuyết Vũ khẽ ngước nhìn xung quanh, mọi thứ thu hết tất cả vào mắt mình. Nhìn xuống dưới, bộ y phục cô đang mặc là cổ trang màu trắng, váy dài, tay áo buông nhẹ theo gió.

“Phù…”

Cô thở dài một hơi. Cảnh vật xung quanh là sân trước nhà tiếng chim hót, bướm bay, hoa tươi đua nở. Ánh sáng xuyên qua tán lá chiếu xuống nền gạch ấm áp, yên bình đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.

Hắn à không, cô ngẩng đầu, đưa mắt nhìn về phái xa xăm mà than thở.

“Đã cho ta một kiếp sống khác, cũng không cần phải thay đổi giới tính chứ.”

Nhớ lại cảnh tượng kiếp trước cùng Bạch Vân đồng quy tận khiến toàn thân Tuyết Vũ nổi da gà. Cảm giác đó, cái khoảnh khắc hơi thở tan biến cùng ánh lửa đỏ loang khắp tầm mắt ,cô thề, kiếp này, dù có chết cũng không muốn gặp lại ả ta thêm lần nào nữa.

Hiện giờ việc cấp thiết nhất là phải hiểu rõ bản thân đang ở đâu, là ai.

Cô tuy đã xuyên tới thế giới này được năm năm, nhưng suốt bốn năm qua, mọi hành động chỉ như bản năng, ăn, ngủ, cười, khóc, mà không hề có chút ý thức nào.

Giờ đây, khi đầu óc dần tỉnh táo, ký ức bắt đầu xếp lại như những mảnh phim vỡ.

Cô đứng dậy, từng bước nhẹ mà đi khắp căn nhà mình. Nhà… à không, phải gọi là phủ mới đúng, rộng lớn, hành lang kéo dài, mái ngói cong vút, cột trụ chạm trổ rồng phượng, gần như một tòa siêu cấp biệt phủ thời cổ.

Cô cứ đi mãi, qua mấy dãy hành lang, cho đến khi bắt gặp một người đàn ông đang trò chuyện cùng ai đó.

Nhìn kỹ, khuôn mặt ông vô cùng quen.

Đường nét, ánh mắt, giọng nói, tất cả đều trùng khớp với ký ức mơ hồ khi cô vừa sinh ra kiếp này, phải rồi, người đàn ông đó chính là cha của cô.

“Mức giá năm trăm cân vàng là giới hạn cuối cùng của kỹ viện."

Cha của Tuyết Vũ trầm mặc một lúc lâu, ánh mắt nặng như đá, rồi gật đầu nhìn gã béo trước mặt.

“Được. Năm trăm thì năm trăm.”

Hai người bắt tay nhau.

Gã béo khoác bao tải vàng lên vai, khuôn mặt rạng rỡ, vừa đi vừa hát vang, tiếng cười khuất dần sau cánh cổng.

Người đàn ông khẽ thở dài, lắc đầu, rồi quay lại ánh mắt vô tình chạm phải cô con gái rượu, ông mỉm cười, bước đến, hai tay vòng qua eo cô, nhấc bổng lên đặt trên vai, giọng cất nhẹ.

“Tuyết Vũ đi chơi hả con?”

Cô im lặng vài giây, ánh nhìn hướng về người đàn ông, người cha của mình trong kiếp này, suy nghĩ rất lâu, rồi khẽ đáp, giọng nhỏ như gió thoảng.

“Ừm.”

Người đàn ông phá lên cười, giọng đầy khoái chí, vừa đi vừa nói.

“Ha ha, ở đây cũng chả có gì vui, hay là theo ba ra ngoài xem kỹ viện ba mới mua đi.”

Cứ thế, hai cha con rời khỏi nhà, bước thẳng ra con đường lớn. hai bên bày bán đủ loại đồ ăn, đồ chơi mà ở kiếp trước cô chưa từng thấy bao giờ, mới lạ đến lạ thường.

Trên đường, không ít lần cô kéo tay cha đòi mua cái này cái kia, ông chỉ cười, vui vẻ mua hết cho cô, vừa đi vừa chào người quen bắt gặp dọc đường.

Cô ngồi trên vai ông, tay cầm đồ ăn, mắt ngước nhìn bầu trời trong xanh, giọng nói khe khẽ thoát ra, chỉ có chính cô mới nghe được.

“Kiếp này ta sống, không hối tiếc.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free