(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 86: Quyển 3 - Chương 86
Đông Phương Thanh Thương hỏi Hoa Lan Nhỏ từ nay về sau muốn sống thế nào.
Hoa Lan Nhỏ suy nghĩ rất lâu, cảm thấy đáp án này có thể sẽ ảnh hưởng lâu dài đến cuộc sống của mình về sau, nên cứ mãi chần chừ chưa trả lời. Đến một ngày, Hoa Lan Nhỏ theo Đông Phương Thanh Thương lang thang vô định vào một tòa thành. Nhìn dòng người qua lại đủ mọi tầng lớp, cuối cùng nàng cũng có đáp án.
“Đại ma đầu, chúng ta trải nghiệm cuộc sống muôn màu đi.”
Đông Phương Thanh Thương nghe vậy, quay đầu nhìn Hoa Lan Nhỏ, mày khẽ nhướng lên: “Ồ, ngươi muốn trải nghiệm cuộc sống muôn màu thế nào?”
Hoa Lan Nhỏ suy nghĩ một lúc: “Trước đây ta đọc rất nhiều mệnh cách do chủ nhân viết, nhưng chưa từng tự mình trải nghiệm. Lúc trước xuống Hạ giới, ta bị ngươi kéo đi khắp nơi, từ Minh phủ, núi Thiên Ấn rồi lại tới Ma giới, nhưng chưa bao giờ dừng chân để nhìn ngắm cuộc sống chốn Nhân gian.” Nàng đưa ngón tay ra đếm: “Chúng ta phải đến thăm Đế đô và triều đình, ta muốn biết Hoàng đế và các quan lớn của Nhân giới ra sao. Chúng ta cũng phải tìm hiểu ân oán giang hồ nữa, ta muốn đeo kiếm đi khắp thiên hạ, hành hiệp trượng nghĩa, ân oán phân minh. Cả giới tu tiên ở Nhân giới nữa, rốt cuộc họ tu luyện thế nào? Nghe nói trước đây chủ nhân ta cũng từng tu luyện trong một môn phái ở Nhân giới đó.”
“Được.” Đông Phương Thanh Thương nhận lời không hề do dự, “Cứ theo ý ngươi, ngày mai sẽ vào kinh.”
Hắn nhận lời quá sảng khoái lại khiến Hoa Lan Nhỏ ngây người: “Ngươi không phản bác ta sao?”
“Tại sao bổn tọa phải phản bác ngươi?”
“Trước đây, mỗi khi ta nói chuyện của mình với ngươi, nếu không phản bác thì ngươi cũng phải rất lâu mới chịu đồng ý. Còn nếu đồng ý ngay, thì sau đó sẽ tìm mọi cách để tính kế ta.” Hoa Lan Nhỏ khựng lại, “Ngươi lại đang tính kế ta à?”
Đông Phương Thanh Thương thoáng im lặng: “Không đâu.” Hắn nhìn Hoa Lan Nhỏ, ánh mắt kiên định, “Không bao giờ nữa.”
Nhận được câu trả lời nghiêm túc này, Hoa Lan Nhỏ sửng sốt một hồi rồi gật đầu.
Sáng hôm sau, khi Hoa Lan Nhỏ tỉnh giấc, họ đã đến gần Kinh thành.
Đại Dữu để hai người ở ngoại thành, sau đó vui vẻ bay đi chơi. Ban ngày, Đông Phương Thanh Thương đưa Hoa Lan Nhỏ đi ăn uống khắp Kinh thành, chơi suốt một ngày. Đến chiều tối, nàng chơi đến mệt nhoài, muốn về khách điếm nghỉ ngơi, thì hắn lại nói: “Tối nay không ở khách điếm.”
Hoa Lan Nhỏ ngây người: “Vậy ở đâu?”
Còn chưa dứt lời, Hoa Lan Nhỏ chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh vụt qua. Nàng ngẩng đầu lên, một cung điện nguy nga đã sừng sững trước mắt nàng.
Đông Phương Thanh Thương tiện tay niệm chú, đưa Hoa Lan Nhỏ nghênh ngang đi qua cửa chính của Hoàng cung, cánh cửa mà theo truyền thuyết, chỉ có Hoàng đế mới được bước qua. Thị vệ hai bên hoàn toàn không phát giác.
Vào trong cung, Hoa Lan Nhỏ nhìn quanh, trong lòng cảm thán, Đông Phương Thanh Thương thật sự là dù ở đâu, lúc nào cũng bá đạo. Cho dù ở Ma giới hay Nhân giới, vừa đặt chân đến là lập tức chiếm cứ trung tâm quyền lực của người khác.
Nhưng khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, Hoa Lan Nhỏ cảm thấy mình đã nghĩ về Đông Phương Thanh Thương quá đơn giản.
Đặc biệt là lúc hắn hiên ngang bước vào Ngự thư phòng của Hoàng đế như chốn không người, sau đó hiện thân trước mặt Hoàng đế, cuối cùng dùng trường kiếm lửa chỉ lên cổ Hoàng đế, Hoa Lan Nhỏ đứng bên cạnh giật mình đến nỗi toàn thân bất ổn.
“Đại đại đại đại đại... đại ma đầu!”
Hoàng đế đang ngồi sau bàn, nhìn Đông Phương Thanh Thương tóc trắng mắt đỏ, sợ đến tái mặt, không dám cử động. Không phải ông ta không nhìn thấy, mà là khi người này đi vào, toàn bộ thị vệ và thái giám bên ngoài đều lần lượt ngã gục xuống đất.
“Đại ma đầu, ngươi đang làm gì vậy?”
Thấy bên cạnh hắn còn có một người phụ nữ đang khuyên nhủ, mắt Hoàng đế nhìn tới nhìn lui giữa hai người, không giấu được vẻ kinh hoàng.
Đông Phương Thanh Thương đưa tay kéo Hoa Lan Nhỏ ra sau lưng, khinh miệt nhìn Hoàng đế nói: “Lập di chiếu.”
“Cái… cái gì?” Hoàng đế run rẩy.
“Thoái vị.”
“Thoái vị?”
“Thoái vị!”
So với Hoàng đế vừa hoảng hốt vừa sợ hãi, rõ ràng Hoa Lan Nhỏ còn hoang mang hơn: “Ngươi bắt ông ta thoái vị làm gì?”
Đông Phương Thanh Thương khẽ nhíu mày, nghiêng mắt liếc nhìn Hoa Lan Nhỏ: “Không phải ngươi nói muốn trải nghiệm cuộc sống triều đình sao?”
“Đúng... đúng là vậy.”
“Đứng ở nơi cao nhất tự nhiên sẽ dễ dàng thấy rõ mọi thứ, trải nghiệm tự nhiên cũng sâu sắc nhất.”
“Ngươi nói hình như cũng có lý...” Hoa Lan Nhỏ khựng lại, “Nhưng mà không đúng! Ta đâu muốn bắt Hoàng đế thoái vị chứ! Ta vốn cũng không muốn làm Hoàng đế!”
Hoa Lan Nhỏ cảm thấy vô cùng hoang đường: “Ngươi từng thấy Hoàng đế nào cứ thế mà lên làm Hoàng đế chưa? Cung biến kiểu này đơn giản quá rồi! Cung biến chẳng phải là phải bức cung trước, rồi chém giết, sau đó mới phế truất Hoàng đế sao? Hiện giờ vừa tới đã ép Hoàng đế thoái vị, chẳng cho Ngự tiền thị vệ và thái giám cơ hội xuất hiện, một pháp thuật đã khiến họ ngất lăn ra, chẳng hề có chút độ khó nào! Cũng chẳng làm theo mệnh cách gì hết.”
Đông Phương Thanh Thương nhướng mày, ra vẻ đương nhiên nói: “Ở bên cạnh bổn tọa đương nhiên có cách nhanh gọn nhất.”
Hoa Lan Nhỏ hít một hơi thật sâu, lẳng lặng nhìn xà nhà hồi lâu: “Thôi, chúng ta ra giang hồ đi thì hơn. Những nơi chú trọng quy tắc như triều đình dường như không hợp với chúng ta cho lắm...”
Vì Đông Phương Thanh Thương sinh ra hoàn toàn là để phá tan quy tắc mà... Nếu để hắn tiếp tục tham gia vào chính trị ở Nhân giới, Hoa Lan Nhỏ cảm thấy chưa đầy ba ngày, thiên lôi sẽ giáng xuống Hoàng cung này.
Ánh mắt Đông Phương Thanh Thương khẽ động: “Không làm Hoàng đế nữa à?”
“Ta có ý muốn làm Hoàng đế bao giờ đâu!”
Hoa Lan Nhỏ vỗ trán thở dài, đại ma đầu này ngạo mạn quá quen rồi, chắc sẽ không chịu buông tay đâu, nàng phải nghĩ cách khuyên mới được... Trong lúc nàng đang suy nghĩ vấn đề này, Đông Phương Thanh Thương bỗng thu trường kiếm lửa lại, búng ngón tay, Hoàng đế ngủ gục xuống trước bàn.
Thấy hắn nghe lời mình như vậy, Hoa Lan Nhỏ hơi sửng sốt: “Ngươi… không chê ta phiền à?”
“Phiền.” Giọng Đông Phương Thanh Thương lạnh nhạt, nhưng không có ý chê bai thật sự. Hắn liếc Hoa Lan Nhỏ, không trả lời, chỉ nắm tay nàng kéo nàng đi ra ngoài.
Ngang qua ngọn nến, ánh nến bị làn gió từ người hai người thổi chao đảo, bóng hai người dưới đất cũng lung lay lúc ẩn lúc hiện. Trong chiếc bóng lúc ẩn lúc hiện này, Hoa Lan Nhỏ thất thần nhìn bàn tay Đông Phương Thanh Thương đang nắm lấy tay mình.
So với trước đây, đại ma đầu này hình như đối với nàng thật sự khác hẳn...
Trong ấn tượng của Hoa Lan Nhỏ, nàng chỉ ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại không lâu sau đã tìm lại được ký ức. Bởi vậy, ký ức “chết đi” đối với nàng chỉ giới hạn trong khoảnh khắc ngay trước khi nàng “chết”. Nàng biết hiện giờ cách lúc nàng “chết” đã được một thời gian dài, nhưng nàng còn chưa kịp nghĩ tới, thời gian này đối với Đông Phương Thanh Thương rốt cuộc đã dài đến mức nào...
2
Không sống trong triều đình, nhưng giang hồ chắc cũng được thôi. Ở đây không có quá nhiều quy tắc, địa bàn cũng rộng lớn, tranh quyền đoạt lợi giữa các bang phái, yêu hận tình thù giữa các hiệp khách cũng không thiếu những chuyện đáng xem.
Hoa Lan Nhỏ thầm gõ bàn tính trong lòng, sau khi rời khỏi Kinh thành liền một mạch đi về phía Nam. Nghe nói ở phía Nam, Võ lâm Trung nguyên và giáo phái Nam Cương xung đột ngày càng gay gắt. Những nơi loạn lạc như vậy chắc chắn có không ít chuyện để xem, để học hỏi thêm nhiều kiến thức.
Hoa Lan Nhỏ không ngờ, tin tức nàng nắm được thật ra đã lỗi thời. Đến khi nàng tới Nam Cương, liên minh bát đại môn phái của Võ lâm Trung nguyên đã thâu tóm Phụng Nguyệt giáo Nam Cương, lúc này đang chiếm cứ đại sảnh Phụng Nguyệt giáo, nâng ly chúc mừng.
Đông Phương Thanh Thương vẫn niệm chú ẩn thân cho mình và Hoa Lan Nhỏ. Đứng giữa đại sảnh đầy rẫy những kẻ say xỉn, nàng nhìn quanh, còn hắn đảo mắt bốn phía: “Ngươi muốn xem những thứ này đây à?”
Một bầy đại hán thô lỗ cởi trần, khắp phòng toàn mùi rượu và mùi mồ hôi...
Hoa Lan Nhỏ gãi đầu: “Không giống với giang hồ trong tưởng tượng của ta lắm...”
“Vốn dĩ là một đám người không có đầu óc, dựa vào sức mạnh chém giết lẫn nhau, ngươi nghĩ đẹp đến cỡ nào?”
Hoa Lan Nhỏ liếc nhìn hắn: “Nhắc tới thì có người nói nghe cao sang lắm, thật ra chẳng phải trước đây ngươi cũng làm những chuyện như vậy đó sao?”
Đông Phương Thanh Thương nghiêng đầu, đôi mắt tuyệt đẹp khẽ nhướng lên: “Tiểu hoa yêu, ngươi so sánh bổn tọa với những kẻ phàm phu tục tử này à?” Cho dù đã nhìn gương mặt hại nước hại dân này bao lần, nhưng vẫn có rất nhiều lúc Hoa Lan Nhỏ vô tình bị hắn mê hoặc khiến nàng thất thần.
Hoa Lan Nhỏ thầm nghĩ, có lẽ ở sâu thẳm trong nội tâm nàng rất coi trọng nhan sắc, nếu không sao nàng lại dễ dàng đồng ý ở bên cạnh Đông Phương Thanh Thương như vậy chứ...
Trong lúc ngây ngẩn, bỗng có một đại hán lỗ mãng chạy qua bên cạnh nàng. Đông Phương Thanh Thương gần như vô thức đưa tay ôm ngang eo, kéo nàng vào lòng.
Cảm nhận được nhiệt độ ấm áp hơn người thường của hắn, tim Hoa Lan Nhỏ đập thình thịch, má nàng nhất thời cũng ửng đỏ. Hai tay nàng chống nhẹ trước ngực hắn, khẽ đẩy ra một đoạn: “Chẳng phải... có thuật ẩn thân sao...” Hoa Lan Nhỏ nói, “Dù sao hắn cũng đâu thể chạm vào được.”
“Không chạm vào được, nhưng bổn tọa không thích.”
Cơ thể này, linh hồn này hắn phải tốn biết bao công sức mới tìm lại được, người khác không thể chạm vào dù chỉ một chút, cho dù là chiếc bóng dưới đất cũng không thể để ai ngoài hắn chồng lên.
Hoa Lan Nhỏ còn đang ngây người vì lời nói của Đông Phương Thanh Thương, thì đại hán đi lướt qua nàng lúc nãy đã chạy tới vị trí cuối đại sảnh. Hắn ôm quyền bái lạy người đang ngồi trên bục cao: “Minh chủ! Yêu nữ của Phụng Nguyệt giáo đã phá hủy nhà lao, làm bị thương mười mấy đệ tử, cùng tàn đảng trốn thoát rồi!”
Vừa nói xong, âm thanh huyên náo trong đại sảnh lập tức trở nên yên lặng, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về người trên đài cao.
Người đó nằm nghiêng trên sạp, nghe thấy lời này, đôi mắt nhắm nghiền như say chầm chậm mở ra, hắn ngồi dậy: “Chẳng phải bọn họ đều đã uống Hóa công tán rồi sao, lấy đâu ra sức mà chạy?”
“Dường như… yêu nữ kia nghịch hành kinh mạch…”
Người áo trắng ngồi bật dậy, hắn thoáng im lặng. Đến khi ngẩng đầu lên, trong mắt là hận ý tàn độc hiện rõ: “Cô ta chạy không thoát đâu.” Nói xong, hắn thi triển khinh công bay thẳng ra khỏi đại sảnh.
Hoa Lan Nhỏ vội vàng vỗ vỗ cánh tay Đông Phương Thanh Thương: “Đi theo đi theo!”
“Người phàm nghịch hành kinh mạch sống không bao lâu đâu, đi theo coi người chết à?”
“Minh chủ kia nhất định là yêu nữ nhân đó, đi theo coi náo nhiệt chứ!”
“Làm sao ngươi nhìn ra được?” Đông Phương Thanh Thương hừ lạnh, “Vừa cho uống Hóa công tán, vừa đuổi theo diệt cỏ tận gốc, vậy mà ngươi còn nói hắn yêu?”
“Có gì đâu.” Hoa Lan Nhỏ kích động buột miệng nói: “Lúc trước ngươi cũng giở đủ trò muốn giết ta đó, chẳng phải bây giờ cũng yêu ta sao?”
Đông Phương Thanh Thương nghẹn lời, nàng nói... hình như cũng rất có lý!
Đây dường như là sự áy náy đối với Hoa Lan Nhỏ vẫn luôn quẩn quanh trong đáy lòng Đông Phương Thanh Thương. Bình thường hắn không nói, Hoa Lan Nhỏ cũng không nói, chuyện xưa liền trôi đi như mây khói. Nhưng lúc này, Hoa Lan Nhỏ vô tình nhắc lại, có lẽ nàng nóng lòng xem kịch hay, không có ý gì khác, nhưng lọt vào tai Đông Phương Thanh Thương tựa như một lưỡi câu, móc hết toàn bộ bất an, áy náy của hắn đối với quá khứ ra.
“Ôi, còn không đuổi theo sẽ không xem được đâu.” Hoa Lan Nhỏ nhìn Đông Phương Thanh Thương, hắn không nói nhiều nữa, ôm ngang eo nàng đuổi theo Minh chủ áo trắng.
Trong số người phàm, xem ra Minh chủ này rất có bản lĩnh, chỉ trong thời gian một nén hương đã tìm được yêu nữ chạy trốn.
Nhưng yêu nữ rõ ràng cũng có chút thủ đoạn, thuộc hạ của nàng ta đã trốn thoát hết. Lúc này chỉ còn một mình nàng ta đứng trong rừng, cắm kiếm xuống đất chống đỡ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Minh chủ đang đuổi tới. Có điều lúc này trong mắt nàng ta đầy tơ máu, sắc mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc, môi thâm đen, vừa nhìn đã biết là bộ dạng sắp chết.
“Yêu nhau lắm cắn nhau đau.” Hoa Lan Nhỏ và Đông Phương Thanh Thương lơ lửng trong không trung nhìn tình cảnh này, thở dài một hơi: “Xem ra cô ấy không sống được bao lâu nữa.”
“Ngươi có muốn cô ta sống không?”
Hoa Lan Nhỏ nhìn chăm chú không hề dời mắt: “Theo thói quen viết mệnh cách của chủ nhân, nhất định nữ nhân này không thể sống.”
Họ đang nói thì Minh chủ dưới đất lên tiếng: “Còn muốn chạy?”
Nữ nhân cười lạnh, vẻ mặt thê lương không nói thành lời: “Không chạy chờ bị ngươi giết à?”
Hoa Lan Nhỏ giải thích với Đông Phương Thanh Thương: “Ngươi nhìn vẻ mặt cô ấy đi, nhất định đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Bị người mình yêu ép vào đường cùng, lòng dạ lạnh lẽo biết chừng nào.”
Lần này không phải là móc câu mà đâm thẳng một đao vào lòng Đông Phương Thanh Thương.
“Còn thả thuộc hạ của cô chạy được, bản lĩnh lớn lắm.”
Hoa Lan Nhỏ thở dài: “Không nói được vài lời dễ nghe sao? Đã là lúc nào rồi, cô ấy sống được bao lâu nữa đâu, ít ra cũng gạt cô ấy vài câu để trên đường xuống suối vàng cô ấy không quá buồn bã...”
Lúc xưa ở núi Thiên Ấn, khi hồn phách Hoa Lan Nhỏ sắp tan biến, trước mặt nàng Đông Phương Thanh Thương cũng chưa từng nói những lời dễ nghe, đến cuối cùng ngay cả dối lừa nàng hắn cũng chẳng thèm làm.
Lúc đó tiểu hoa yêu này trong lòng chắc cũng yếu ớt rã rời, tuyệt vọng buồn bã như nữ nhân kia...
Đông Phương Thanh Thương quay đầu, nhìn thấy người đàn ông đó vẫn lạnh lùng, nhất thời như nhìn thấy chính bản thân mình lúc trước...
Hắn siết chặt quyền.
“Nếu nữ nhân này chết rồi hắn sẽ hối hận.”
“Không sai, hắn sẽ hối hận.” Đông Phương Thanh Thương đáp lại một cách hiếm thấy.
Hoa Lan Nhỏ ngây người, quay đầu nhìn hắn. Nhưng vào lúc này, nữ nhân bên dưới nhấc kiếm lên.
“Này!” Hoa Lan Nhỏ sững sờ. Bỗng thấy nữ nhân kia “xoẹt” một cái, không hề nương tay đâm một kiếm vào ngực Minh chủ! Máu tươi bắn ra, vấy bẩn áo váy của nàng ta, nhưng không ngăn được nàng ta với vẻ mặt nham hiểm, đâm kiếm sâu thêm mấy phần.
Minh chủ giãy giụa mấy cái rồi tắt thở.
“Ta khinh!” Nữ nhân khinh bỉ phun nước bọt sang một bên: “Ông trời có mắt, hôm nay ta không chết, ngày sau nhất định diệt sạch bát đại môn phái Trung nguyên!”
Hoa Lan Nhỏ nhìn đến trợn tròn mắt há miệng.
Nữ nhân rút kiếm ra, máu tươi bắn tung tóe. Nàng ta hừ lạnh một tiếng, thi triển khinh công bỏ đi không hề ngoảnh đầu lại.
Gió nổi lên, Hoa Lan Nhỏ lơ lửng trong không trung cảm thấy tình cảnh này thật lạnh lẽo.
Thật ra Đông Phương Thanh Thương cũng sửng sốt, hắn liếc nhìn Hoa Lan Nhỏ đã hoàn toàn ngây người: “Yêu nhau lắm cắn nhau đau?” Hắn bật cười, ý đồ xấu xa trêu chọc người ta hiện rõ trên mặt, giọng điệu hắn mang vẻ trêu chọc giễu cợt: “Khá lắm, đoán đúng một nửa.”
Hoa Lan Nhỏ ngây người một lúc lâu mới phản ứng lại, vội vàng giải thích: “Đây đây đây... đây chắc chắn là mệnh cách do Tam Sinh cô cô viết, Tam Sinh cô cô thích nhất là những bất ngờ! Không thể trách ta được!”
Đông Phương Thanh Thương hiển nhiên chẳng quan tâm, hắn cong môi cười gian: “Thả một Giáo chủ Tà giáo chạy trốn, sau này giang hồ nhất định có nhiều sóng gió, bổn tọa cũng có chút hứng thú.”
“Ta không muốn lăn lộn giang hồ nữa...”
Cái lỗ hổng mà Đông Phương Thanh Thương gây ra này thật ra là lỗi của nàng.
Hoa Lan Nhỏ không muốn đối diện với lỗi lầm của mình.
Đông Phương Thanh Thương cũng không lưu luyến: “Được, ngươi còn muốn có kiến thức gì nữa?”
Triều đình không được, giang hồ cũng không được... Hoa Lan Nhỏ thoáng suy nghĩ, nhìn sang bên cạnh. Lúc này thân hình Đông Phương Thanh Thương đang ở trong ánh sáng ngược sáng, nàng nheo mắt nhìn hắn một hồi: “Đại ma đầu.”
“Hử?”
“Thời Thượng cổ cũng vậy, sau khi hồi sinh cũng vậy, hành vi của ngươi luôn khiến Tam giới chấn động. Ngươi luôn sống trong truyền thuyết.” Đông Phương Thanh Thương không phủ nhận, vì đúng là có chuyện này. Hoa Lan Nhỏ khựng lại rồi nói: “Ta cũng muốn sống như vậy...”
Đông Phương Thanh Thương nhướng mày: “Ta dạy ngươi pháp thuật, nếu ngươi thông minh, ba tháng sau có khi sẽ xé được kết giới Tam giới, lúc đó nhất định ngươi cũng là truyền thuyết.”
“Ta không có ý này!”
Hoa Lan Nhỏ hít một hơi: “Ta muốn nói là có thể muốn gì làm nấy, làm chuyện mình muốn làm, không phải chịu bất cứ trừng phạt nào, vì vốn không ai có thể phạt được ngươi. Làm người như vậy, sống như vậy dường như rất thích. Nhưng ngươi có từng nghĩ đến việc thử sống một cách khác chưa?”
“Chúng ta không cần ra khỏi Tam giới, chúng ta tìm một ngôi nhà ở chốn hồng trần này, sau đó hai chúng ta sống bên nhau, giống như chủ nhân vậy, cả gia đình náo nhiệt, sống một cuộc đời bình yên.”
Mấy chữ “Tìm một ngôi nhà, cả gia đình” đã thu hút Đông Phương Thanh Thương.
Có một ngôi nhà với tiểu hoa yêu, sinh thêm mấy đứa nhóc nghịch ngợm phá phách, dường như việc này khiến hắn có hứng thú hơn hẳn so với triều đình hay giang hồ.
Đông Phương Thanh Thương gật đầu. Hoa Lan Nhỏ nắm tay hắn: “Vậy chúng ta tìm một nơi an cư đi.”
“Được.”
Hôm sau, Hoa Lan Nhỏ quay đầu nhìn Đông Phương Thanh Thương bên cạnh. Lúc này họ vừa bước lên một con dốc nhỏ, bầu trời xa xa đã tờ mờ sáng, thoáng nhìn đã thấy rõ con đường phía trước.
Gió sớm mang theo hơi lạnh ùa đến, thổi tung mái tóc bạc và áo bào đen của Đông Phương Thanh Thương. Nhận ra ánh mắt của Hoa Lan Nhỏ, hắn quay đầu nhìn nàng, vẻ mặt không thay đổi, nhưng trong đôi mắt đỏ tươi hiển hiện rõ ràng bóng dáng nàng.
“Đi thôi, đi tìm nhà của chúng ta.”
Ánh nắng ban mai mang theo hơi ấm trải khắp mặt đất, kéo bóng hai người thật dài. Có lẽ cuộc sống của họ cũng như vầng ánh dương vừa ló dạng này, chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Từng trang truyện này đã được truyen.free dày công biên dịch và gửi gắm đến bạn đọc.