(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 74: Quyển 3 - Chương 74
Bóng tối, một màn đêm vô tận, Hoa Lan nhỏ cảm thấy mình đang trôi nổi giữa không gian đen kịt, nhưng nàng chẳng hề cảm thấy sợ hãi.
Sợ hãi gì chứ, nàng đã đi theo Đông Phương Thanh Thương lâu đến thế, chuyện đáng sợ gì mà nàng chưa từng trải qua kia chứ?
Hoa Lan nhỏ không hề hoảng hốt, mặc kệ thân mình trôi dạt tự do trong bóng tối vô biên. Màn đêm này không hề khiến nàng cảm thấy lạnh lẽo, ngược lại, quanh người nàng như được một lớp bông mềm mại bao bọc, ấm áp đến nỗi nàng không kìm được mà chìm đắm vào nó.
Nếu có thể mãi như vậy cũng chẳng sao. Không tranh chấp, không uy hiếp, không hoảng hốt hay sợ hãi, nàng cứ thế trôi mãi…
“Hoa Lan nhỏ.”
Có ai đó đang gọi nàng, tiếng gọi mơ hồ xa xăm, nhưng nàng vẫn nhận ra sự lo lắng trong giọng nói ấy.
“Đừng ngủ mê.”
“Ai vậy?”
“Hoa Lan nhỏ… đừng ngủ…”
Giọng nói vẫn mơ hồ, nhưng ngày càng gần hơn. Nghe kỹ một lúc, Hoa Lan nhỏ nhận ra đây là giọng của Xích Địa nữ tử.
Sau khi rơi xuống Tru tiên đài, giọng Xích Địa nữ tử không hề xuất hiện trong đầu nàng nữa, nhưng giờ đây lại vang lên. Rõ ràng hồn phách của Xích Địa nữ tử có lẽ đã được nàng chữa trị khỏe mạnh trở lại rồi.
“Ta mệt lắm, người đừng nói nữa, cho ta yên tĩnh ngủ thêm chút nữa đi.” Hoa Lan nhỏ nài nỉ Xích Địa nữ tử, “Ta không muốn biết gì cả, cũng không muốn suy nghĩ, cứ để ta ngủ đi…”
“Nếu vậy… cô sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa đâu.”
Câu nói này như một tiếng sét đánh ngang tai nàng, Hoa Lan nhỏ giật mình bừng tỉnh mở mắt.
Ánh nắng chói chang lập tức rọi vào đôi mắt, khiến nàng bất giác nhắm nghiền, rồi đưa tay che lại. Khóe mi nàng ứa lệ vì ánh nắng chói chang. Ngoài cảm giác chói lòa, Hoa Lan nhỏ còn cảm nhận được trong cơ thể là một nỗi đau đớn kỳ lạ.
Rõ ràng chỉ vừa tỉnh lại sau một giấc mộng, nhưng tim nàng đập nhanh bất thường, hơi thở cũng gấp gáp.
Một lát sau nàng mới bình ổn hơi thở, dần dần thích ứng với ánh nắng bên ngoài. Nàng ngửi thấy mùi hương hoa cỏ thoang thoảng trong không khí, rồi nhìn thấy những cánh bướm bay lượn phấp phới trước mắt.
Bên trên là trời xanh mây trắng. Hoa Lan nhỏ sờ bên cạnh, quay đầu lại, dưới mặt đất là thảm rêu xanh, cỏ xanh cùng muôn vàn loài hoa dại nở rộ khắp núi.
Nàng ngồi dậy, chỉ một động tác ấy cũng khiến Hoa Lan nhỏ cảm thấy cơ thể rã rời, yếu ớt.
Hay có lẽ không phải là cơ thể rã rời, mà là… nàng bắt đầu gặp khó khăn trong việc điều khiển cơ thể này.
Chắc là vì ban nãy ngủ quá lâu?
Hoa Lan nhỏ muốn đứng dậy, nhưng cựa quậy mãi một lúc, nàng phát hiện đôi chân thật sự rã rời. Nàng muốn mượn sức đứng lên, nhưng nhìn quanh lại chẳng có vật gì để làm điểm tựa. Trong lúc bất lực, bên cạnh bỗng vang lên tiếng xe lăn “lộc cộc”. Hoa Lan nhỏ quay đầu lại, Chủ nhân chợ yêu ngồi trên xe lăn đã dừng lại trước mặt nàng.
Hắn nhìn nàng, trong ánh mắt là sự mong chờ mà Hoa Lan nhỏ chẳng thể hiểu được.
Hoa Lan nhỏ chớp mắt, lúc này mới sực nhớ ra mình bị Chủ nhân chợ yêu bắt cóc ở núi Thiên Ẩn. Ở đây… Hoa Lan nhỏ nhìn quanh, nếu nàng không lầm, đây là đáy hồ của chợ yêu, trong huyễn cảnh do Chủ nhân chợ yêu tạo ra.
“Lan hoa tiên linh, cô kiên cường hơn dự liệu của ta nhiều lắm.” Chủ nhân chợ yêu nói xong thì ho khan mấy tiếng, giọng nói mang theo vài phần hụt hẫng.
Trong lúc Hoa Lan nhỏ còn đang ngây người, y thở dài, nói tiếp, “Đã năm ngày rồi mà cô vẫn còn ý thức.”
Hoa Lan nhỏ giật mình, ngây người nhìn y.
Năm ngày… Rõ ràng nàng chỉ cảm thấy mình mới ngủ một lát, vậy mà đã năm ngày rồi sao? Hèn gì nàng cảm thấy cơ thể rã rời, vốn dĩ thời gian nàng biến mất khỏi cơ thể này đã gần kề. Chậm trễ thêm năm ngày, chắc nàng sẽ chẳng còn sống được bao nhiêu ngày nữa.
Cũng bởi vậy mà vừa rồi trong mơ, Xích Địa nữ tử nói với nàng, nếu cứ ngủ tiếp sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại được.
Nhưng mà… khoan đã.
Làm sao mà Chủ nhân chợ yêu lại biết tình trạng cơ thể nàng?
“Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi bắt ta để làm gì?” Hoa Lan nhỏ lên tiếng, giọng nói yếu ớt, chỉ vừa kích động nói mấy câu mà lồng ngực nàng đã bức bối không chịu nổi.
Chủ nhân chợ yêu cười khẽ, y đưa tay ra, một cánh bướm tím đậu trên ngón tay y. Chủ nhân chợ yêu nhìn cánh bướm, nhàn nhã lên tiếng: “Hiện giờ ta là Chủ nhân chợ yêu Côn Luân. Trước đây…” Ngón tay y khẽ run lên, cánh bướm bay đi, “Trước đây ta là đồ đệ của Xích Địa nữ tử.”
Hoa Lan nhỏ đờ người.
“Xích Địa nữ tử… có đồ đệ ư?” Nàng cảm thấy không thể tin nổi. Ở Thiên giới, cuộc đời của Xích Địa nữ tử là sự tích về tiên nhân Thiên giới mà ai nấy đều được nghe kể từ nhỏ đến lớn, nhưng chưa bao giờ có ai nói Xích Địa nữ tử có một đồ đệ. Những tiên nhân khác không biết thì thôi, ngay cả chủ nhân Ty Mệnh bản lĩnh cao cường của nàng cũng không hay biết, thật khó hiểu.
Chủ nhân chợ yêu khẽ cười, “Đương nhiên là có, chỉ là Thiên giới không cho phép lưu truyền chuyện này mà thôi. Dù sao…” Ánh mắt Chủ nhân chợ yêu đuổi theo cánh bướm đang bay lượn phấp phới trên đồng, y lơ đãng nói, “Quan hệ giữa ta và sư phụ, trong mắt người của Thiên giới là chuyện đại nghịch bất đạo.”
“Ngươi… yêu Xích Địa nữ tử?”
“Yêu ư?” Chủ nhân chợ yêu cười đến nỗi bật ho vài tiếng, mãi một lúc sau mới ngừng. “Kể từ ngày sư phụ nhận ta làm đồ đệ, ta cố chấp với mọi thứ đều vì người. Nắng ấm gió mát, hoa cỏ mùa xuân, người là nguyên nhân duy nhất khiến ta yêu những thứ này. Lan hoa tiên linh, cô gọi tình cảm của ta là yêu sao?” Y khựng lại, tự mình đáp lời, “Ta đối với sư phụ là chấp niệm bệnh hoạn.”
Hoa Lan nhỏ im lặng một lúc, thành thật nói: “Xem ra ngươi nhận thức về bản thân cũng sâu sắc lắm.”
“Những chuyện liên quan tới sư phụ, từ xưa đến nay ta đã suy nghĩ không biết bao nhiêu lần rồi, đương nhiên phải có nhận thức sâu sắc. Bởi vậy, Lan hoa tiên linh.” Ánh mắt Chủ nhân chợ yêu dừng lại trên mặt nàng, “Cô cũng đừng chờ đợi Đông Phương Thanh Thương tìm được cô, đưa cô đi. Ta sẽ không để bất kỳ ai chia rẽ ta và sư phụ nữa đâu.”
Hoa Lan nhỏ nhìn Chủ nhân chợ yêu một lúc, rồi lầm bầm: “Đông Phương Thanh Thương cũng muốn biến cơ thể này thành của Xích Địa nữ tử mà. Ngươi đã chờ lâu đến vậy rồi, hà tất phải để tâm đến mấy ngày nữa chứ… Dù sao cũng đã đi đến cuối cuộc đời, ở đây đối diện với Chủ nhân chợ yêu chi bằng nàng đối diện với đại ma đầu còn tốt hơn không. Nói không chừng nàng còn có thể lấy dũng khí lần cuối, táo tợn với hắn… Đời nàng đâu dễ dàng yêu một người, đâu thể nào chưa làm được gì đã tắt thở chứ.”
Nhưng hình như có lẽ nàng cũng chỉ có thể tắt thở như vậy thôi…
Chủ nhân chợ yêu nghe thấy Hoa Lan nhỏ lẩm bẩm, ánh mắt khẽ lạnh đi. Hắn ngoảnh đầu, buông một câu không đầu không đuôi: “Cô còn ở bên cạnh Đông Phương Thanh Thương, chưa biết cơ thể này sẽ trở thành của ai đâu.”
Hoa Lan nhỏ ngây người: “Là ý gì?”
Chủ nhân chợ yêu không trả lời nàng, đẩy xe lăn định rời đi. Hoa Lan nhỏ nhào tới muốn tóm lấy, hỏi cho ra nhẽ, nhưng trước khi nàng chạm được vào xe lăn, một sức mạnh vô hình đã trói chặt nàng xuống đất.
Chủ nhân chợ yêu đi về phía xa mà không buồn quay đầu lại. Giọng nói hắn theo bóng dáng khuất dần mà càng lúc càng xa xăm: “Tốt nhất cô đừng có ý đồ gì, ngoan ngoãn hóa thành sinh cơ trong cơ thể này đi. Ta không muốn vì cô mà tổn hại cơ thể của sư phụ.”
Đến khi bóng Chủ nhân chợ yêu hoàn toàn biến mất, sức mạnh trói Hoa Lan nhỏ mới biến mất. Nàng ngã ngồi dưới đất, những cánh hoa bay rụng phủ đầy người nàng.
Chủ nhân chợ yêu cứ vậy mà vứt nàng ở đây…
Hoa Lan nhỏ đưa mắt nhìn quanh. Ngoài hoa cỏ khắp núi thì chẳng có gì khác. Nơi này trông có vẻ tràn đầy sinh khí, nhưng lúc này Hoa Lan nhỏ lại cảm thấy cô đơn l��� thường. Đây là huyễn cảnh của Chủ nhân chợ yêu, nàng không ra ngoài được. Còn Chủ nhân chợ yêu vừa rồi nói rằng đã năm ngày trôi qua, năm ngày này Đông Phương Thanh Thương không tìm tới, chứng minh huyễn cảnh của Chủ nhân chợ yêu ẩn mật hơn nàng tưởng tượng nhiều lắm, đến Đông Phương Thanh Thương cũng không tìm ra được.
Chỉ đành nghe theo mệnh trời thôi vậy.
Hoa Lan nhỏ nhìn trời, sau đó cúi đầu nhìn một cánh hoa trong lòng bàn tay mình. Trong đầu bỗng lướt qua một cảnh tượng mà nàng đã thấy trong mơ: trong tiểu viện đơn sơ, một nam nhân đang hôn lên môi một nữ nhân say ngủ dưới gốc cây.
Gương mặt nam nhân trong mơ trùng khớp với gương mặt Chủ nhân chợ yêu ban nãy. Hoa Lan nhỏ xoa xoa thái dương, thì ra chính là y.
Thì ra y chính là “A Hạo” trong mơ. Nhưng kỳ quái là, nếu y là A Hạo, vậy nữ nhân nàng nhìn thấy trong mơ ắt hẳn phải là Xích Địa nữ tử mới đúng. Thế nhưng, tại sao dáng vẻ của Xích Địa nữ tử trong mơ lại khác với pho tượng băng nàng nhìn thấy ở núi Côn Luân trước đây…
Nhưng mà… hiện giờ cũng không phải là lúc nàng để tâm tới những chuyện này…
Nàng đã là người sắp không còn sống lâu nữa, phải nghĩ xem làm sao để sống những ngày còn lại, nghĩ xem Đông Phương Thanh Thương có tìm thấy nàng trong những khoảnh khắc cuối cùng này không…
Hoa Lan nhỏ cúi đầu nhìn bàn tay mình, nàng cử động ngón tay, cảm giác năm ngón tay mình cứng đờ một cách kỳ lạ.
Thật ra… trong lòng Hoa Lan nhỏ bỗng nảy ra một suy nghĩ, cứ ngủ mãi như ban nãy cũng chẳng sao. An toàn và ấm áp như vậy còn hơn là lo lắng sợ hãi ở Nhân thế này.
Hoa Lan nhỏ thở dài, ngửa đầu nằm xuống, nhìn từng đóa mây trắng trên trời bay qua. Mí mắt nàng dần nặng trĩu, lý trí không ngừng nhắc nhở nàng rằng không thể ngủ. Nếu lại ngủ nữa, không biết lúc tỉnh dậy đã là bao nhiêu ngày sau rồi, hay thậm chí nàng sẽ vĩnh viễn không còn ngày tỉnh lại.
Nhưng khi từ bỏ lý trí, trong lòng Hoa Lan nhỏ lại có một giọng nói thì thầm với nàng: “Ngủ đi, dù sao cũng vậy rồi.”
Cuối cùng, Hoa Lan nhỏ nhắm mắt.
Bóng tối trong mơ vẫn rất dịu dàng, nàng lơ lửng trong bóng tối ấy. Không biết bao lâu, bỗng dưng nàng nhìn thấy ánh sao sáng lấp lánh. Nàng bèn nghiêng đầu quan sát, phát hiện ra đó chính là Xích Địa nữ tử. Nàng ấy lại xuất hiện trong giấc mơ của mình với vẻ hoàn chỉnh, ắt hẳn là hồn phách Xích Địa nữ tử đã hồi phục hoàn toàn rồi. Còn nàng hiện giờ…
Hoa Lan nhỏ chìa tay ra nhìn bàn tay mình, tái nhợt và trong suốt.
“Cô có thể gặp lại đồ đệ của mình rồi.” Hoa Lan nhỏ nói với Xích Địa nữ tử câu đó, nhưng thấy nàng ấy nhíu mày chặt hơn, nàng lấy làm lạ hỏi: “Trước đây Xích Lân nói cô không muốn quay lại Tam giới, xem ra là thật. Tại sao vậy?”
“Ta vẫn chưa lịch hết kiếp số.”
“Kiếp số?”
Xích Địa nữ tử do dự một lát rồi kể: “Trong trận chiến với Ma Tôn thời Thượng cổ, vì để chiến thắng, ta đã dùng phương pháp bí truyền thay đổi bản thân, khiến dung mạo và cơ thể ta đều biến đổi. Phương pháp này khiến sức mạnh của ta có thể đối địch với Đông Phương Thanh Thương trong thời gian ngắn, nhưng cái giá phải trả là mạng sống của ta. Trong trận chiến đó, nếu không phải A Hạo đánh lén Đông Phương Thanh Thương, ta đã định chết cùng với hắn, nhưng A Hạo lại đến…” Xích Địa nữ tử cụp mắt, “A Hạo đánh lén Ma Tôn thành công, nhưng nó cũng bị trọng thương nghiêm trọng. Ta cũng không còn lòng dạ nào mà tiếp tục giao đấu, cứu được A Hạo nhưng cũng để Đông Phương Thanh Thương trốn thoát.”
Những điều Xích Địa nữ tử nói Hoa Lan nhỏ đều đã biết, nàng từng nhìn thấy trong Mê trận núi Thiên Ẩn. Lúc đó, Xích Địa nữ tử đâm Ma Tôn bị trọng thương xong liền đuổi theo bóng A Hạo, còn Đông Phương Thanh Thương thừa cơ trốn thoát, dù sau đó bị chư thần thừa lúc hắn bị thương mà giết chết…
“A Hạo nhận một đòn của Ma Tôn, kinh mạch toàn thân đứt hết, hồn phách tan rã, cơ hồ sắp hồn phi phách tán. Ta cố gắng giữ lại tàn hồn trên người nó, lấy hoa lan luyện thuốc cứu chữa hồn phách cho A Hạo. Nhưng hoa lan sợ sinh khí, ta cố gắng nhiều năm không có kết quả. Lúc sắp không giữ được nó thì cô lại xuất hiện.” Xích Địa nữ tử nói, “Cô là đóa hoa lan không sợ sinh khí duy nhất mà ta trồng được, cô có thể cứu chữa hồn phách của A Hạo.”
Hoa Lan nhỏ sửng sốt.
“Lúc đó cô vẫn còn non nớt lắm, ta không dám tùy tiện sử dụng nên nuôi dưỡng cô ở đầu giường A Hạo. Ngày này qua ngày khác, hồn phách A Hạo dần dần khôi phục, chỉ chờ cô trưởng thành sẽ làm thuốc cho nó uống. Nhưng đúng lúc ấy, Thiên đế biết được hành động của ta. Ngài liền nổi giận.”
Hoa Lan nhỏ gật đầu: “Ta cũng đoán được.” Nhớ lại cảnh ở Thiên cung, lòng Hoa Lan nhỏ vẫn còn cảm thấy lạnh lẽo. “Lúc đó Thiên đế nhất định sẽ nói cô đã làm trái mệnh trời.”
Xích Địa nữ tử gật đầu: “Thiên đế lệnh cho ta lập tức hủy diệt cô, đồng thời đánh tan hồn phách A Hạo. Nhưng tốn biết bao tâm tư, làm sao ta nỡ lòng… Lúc đó, cơ thể ta sau khi cải tạo, trải qua trận chiến với Đông Phương Thanh Thương, lại phải vất vả nhiều năm để duy trì, sức mạnh của ta đã không còn như trước. Nếu Thiên đế cưỡng ép làm vậy, ta vốn chẳng thể bảo vệ A Hạo. Vậy là ta giấu cô ở một nơi hoang dã của Nhân giới, giấu A Hạo trong động băng Côn Luân, cắm Sóc Phong kiếm bên cạnh nó, dùng kiếm khí bảo vệ cơ thể nó bất diệt. Sau đó… Thiên đế bắt được ta. Ngài lệnh cho ta giao ra A Hạo và tung tích của cô, nhưng ta không chịu. Thiên đế liền phạt ta trải qua vạn kiếp khổ nạn, bắt ta đời đời đều bị người thân yêu nhất phản bội.”
“Ha…” Hoa Lan nhỏ hiểu ra rồi nói, “Bởi vậy Tạ Uyển Thanh mới bị nam nhân đó giết…”
Mỗi kiếp đều bị người thân yêu nhất phản bội, đúng là… Hoa Lan nhỏ thốt lên: “Gia tộc Thiên đế xưa nay chưa bao giờ có người tốt.”
Xích Địa nữ tử bật cười, nhưng không quá để tâm, nói tiếp: “Xích Lân bất bình thay ta nên nổi giận, bị ép đọa thành Ma, cuối cùng phải bị giam trong tháp Hạo Thiên.”
Xích Địa nữ tử kể lại chuyện xưa, dù trên mặt không biểu hiện gì, nhưng Hoa Lan nhỏ nghe lại thấy giật mình sửng sốt. Rõ ràng là chuyện liên quan tới nàng, nhưng hiện giờ nàng lại chẳng nhớ gì cả.
Xích Địa nữ tử nói đã giấu nàng ở một nơi hoang dã của Nhân giới. Cũng không biết là do cơ duyên trùng hợp thế nào mà Ty Mệnh mới có được nàng, đưa nàng về Thiên giới. Bởi vậy, Ty Mệnh cũng chẳng hề hay biết công dụng thật sự của nàng, hèn gì cứ hở một chút là uy hiếp đòi nhổ nàng cho heo ăn…
“Nếu đã vậy.” Hoa Lan nhỏ nhìn Xích Địa nữ tử, “Vậy hiện giờ A Hạo khiến người sống lại, người nên vui mới đúng chứ. Tại sao lại không muốn mang theo ký ức khi xưa của mình để gặp hắn?���
Hoa Lan nhỏ lắc đầu.
“Thật ra Thiên đế nói không sai chút nào, đích thực ta đã trái mệnh trời, bởi vậy đây là trời phạt. Ngoài dị số trong trời đất như Đông Phương Thanh Thương, không ai có thể một lần nữa kết nối vận mệnh của ta và nó, chính vì sự xuất hiện của Đông Phương Thanh Thương mà ta và nó mới có cục diện hôm nay.”
Hoa Lan nhỏ im lặng.
“Ta và nó định sẵn là đời đời kiếp kiếp lỡ duyên, trước khi ta lịch hết vạn kiếp khổ nạn, cho dù gặp lại nhau cũng chưa chắc có kết cục tốt. Ta từng chịu khổ vì trái mệnh trời, thật sự không thể nào dũng cảm đối diện với kết quả chưa biết trước được nữa. Chi bằng cứ tiếp tục như vậy, ta lịch kiếp, nó tiếp tục tìm ta trong Nhân thế. Cứ tìm mãi rồi, sẽ có ngày nó bỏ cuộc, sẽ có ngày nó bắt đầu một cuộc sống mới. Ta không muốn… để nó lâm vào nguy hiểm nữa.”
“Nhưng y… đã dây vào Đông Phương Thanh Thương rồi.”
Xích Địa nữ tử nói không sai chút nào, đại ma đầu đó chính là dị số của trời đất, đừng nói cuộc đời hắn sẽ gặp nguy hiểm gì, vì hắn vốn chính là hiện thân cụ thể của hai chữ “nguy hiểm”.
“Cô biến mất ở núi Thiên Ẩn, lúc đó người của Ma giới đang tấn công bên ngoài núi Thiên Ẩn, Đông Phương Thanh Thương sẽ không đoán được A Hạo ra tay.”
Hoa Lan nhỏ thoáng suy nghĩ, hình như đúng là như vậy: “Nhưng mà nếu người chiếm cơ thể Tức nhưỡng này rồi sống lại, đến lúc đó Đông Phương Thanh Thương vẫn sẽ biết Chủ nhân chợ yêu đã đâm sau lưng hắn…”
“Bởi vậy.” Vẻ mặt Xích Địa nữ tử nghiêm túc, “Ta không thể sống lại.”
Hoa Lan nhỏ im lặng.
Nàng suy nghĩ một lúc, sao cứ cảm thấy hơi kỳ quặc. Người khác đều tranh giành sự sống, sao đến chỗ nàng mọi người lại tranh giành cái chết vậy…
Cảm giác này thật kỳ lạ…
Toàn bộ bản chỉnh sửa này thuộc về truyen.free.