(Đã dịch) Ma Tồn - Quyển 3 - Chương 71
Hoa Lan nhỏ và Đông Phương Thanh Thương nghỉ lại đó ba ngày. Vào đêm thứ hai, Hoa Lan nhỏ vào rừng hái quả để ăn.
Thật ra, cơ thể nàng hiện giờ không cần thức ăn, nhưng Hoa Lan nhỏ luôn cảm thấy mình nên làm những việc cần làm của một người bình thường. Nếu không, nàng sẽ không cảm thấy mình thực sự đang sống.
Hoa Lan nhỏ đi ra bờ sông uống mấy ngụm nước, mặt trời đã dần khuất bóng. Nàng ngẩng đầu, dường như thấy một bóng đen lướt qua phía bờ sông đối diện, nhưng không nhìn rõ, chỉ có thể đoán đó là một con vật.
Ở đây hai ngày, cuối cùng cũng nhìn thấy một bóng dáng sự sống trong rừng. Hoa Lan nhỏ quay đầu, gạt bỏ chuyện đó khỏi tâm trí.
Đúng giữa trưa ngày thứ ba, toàn thân Đông Phương Thanh Thương lại dần dần đóng băng như cũ. Trước đó, Hoa Lan nhỏ đã đốt lửa bên cạnh hắn, bao quanh thân thể hắn.
Nhưng nàng làm thế không nhằm mục đích khiến cơ thể Đông Phương Thanh Thương ấm hơn. Dù sao thì sau ba ngày, Hoa Lan nhỏ cũng đã hiểu rõ, cho dù đốt lửa thế nào, Đông Phương Thanh Thương vẫn bị đóng băng. Nàng đốt lửa quanh hắn cốt là để hàn khí trên người hắn không phát tán ra ngoài.
Sau khi bị lệ khí dưới Tru Tiên Đài xâm thực, tuy Hoa Lan nhỏ không bị thương ngoài da, nhưng khả năng chống chịu hàn khí dường như yếu đi rất nhiều.
Đông Phương Thanh Thương nói vì hắn bị thương nặng, vào đúng giữa trưa trong ba ngày sẽ biến thành như vậy. Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi. Hoa Lan nhỏ ngồi bên cạnh, tựa đầu lên gối, thẫn thờ nhìn hắn.
Sau khi tỉnh lại, hắn sẽ đưa nàng đi đâu, làm gì đây?
Ma giới đã bị hủy hoại, e là Ma tộc rất khó chấp nhận Đông Phương Thanh Thương nữa. Thiên giới nhất định cũng tìm kiếm nàng và hắn khắp nơi, còn nàng thì không thể quay về Thiên giới.
Đông Phương Thanh Thương muốn hồi sinh Xích Địa nữ tử. Tuy hiện giờ Hoa Lan nhỏ vẫn giữ Cốt lan trong người, nhưng hồn phách Xích Địa nữ tử dường như cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng từ lúc dưới Tru Tiên Đài. Bắt đầu từ lúc đó, Xích Địa nữ tử chưa từng lên tiếng trong tâm trí nàng, Cốt lan cũng im lặng như đã chết.
Kiếp nạn Tru Tiên Đài dường như đã hủy diệt mọi thứ xung quanh Hoa Lan nhỏ… bao gồm cả hy vọng của nàng.
Hoa Lan nhỏ cũng không định vùng vẫy giành giật sự sống nữa. Nàng muốn ngoan ngoãn đi theo Đông Phương Thanh Thương, ngoan ngoãn biến thành một dải sinh cơ trong cơ thể này. Đến hôm nay, nàng không thể không thừa nhận, đúng là Đông Phương Thanh Thương nói quả không sai, như vậy đối với nàng là cái chết nhân từ nhất.
Hoa Lan nhỏ ngửa đầu nhìn mặt trời, cảm thấy giờ Ngọ cuối cùng Đông Phương Thanh Thương bị đóng băng sắp qua đi. Nhưng vào lúc này, nàng bỗng cảm thấy mặt đất chấn động. Ban đầu Hoa Lan nhỏ còn tưởng là ảo giác của mình, nhưng ngay sau đó, một chấn động khác lại truyền đến khiến ngọn lửa cũng rung rinh, nhảy nhót xung quanh. Chỉ là chưa kịp tìm ra nguyên do gì thì bỗng nhiên ở nơi cách Hoa Lan nhỏ chưa đầy ba trượng, một bóng người đột ngột trồi lên từ lòng đất.
Hoa Lan nhỏ mở to hai mắt, là… Quân sư Khổng Tước của Ma giới lại tìm tới rồi!
“Ma tôn khiến tiểu nhân tìm kiếm thật vất vả.” Khổng Tước cười, liếc nhìn Hoa Lan nhỏ, sau đó ánh mắt rơi trên người Đông Phương Thanh Thương đang chìm trong băng. Trong đôi mắt phượng yêu mị tột cùng là ham muốn báo thù điên cuồng. “Nghe nói sau khi Ma tôn thân mang trọng thương rời khỏi Ma giới đã tới Thiên giới. Ta còn tưởng Ma tôn không thiết sống nữa, không ngờ lại là vì đuổi theo con bé này.”
Ánh mắt Khổng Tước dừng lại trên mặt Hoa Lan nhỏ, cười lạnh: “Đường đường là Ma tôn lại chìm đắm trong ân oán cá nhân từ thời Thượng Cổ, thật sự khiến chúng ta thất vọng khôn cùng. Hồi sinh Ma tôn là sai lầm của bọn ta, giờ hãy để ta chấm dứt sai lầm này.”
Vừa dứt lời, Khổng Tước giơ quạt che mặt, quanh người ngưng tụ khí đen. Hoa Lan nhỏ gần như không có thời gian suy nghĩ, vô thức đá củi lửa bên cạnh Đông Phương Thanh Thương đi, ngay lập tức nhào tới che chắn cho hắn.
Động tác của nàng không hề do dự, khiến Khổng Tước không phản ứng kịp. Đòn tấn công của gã giáng thẳng lên vai Hoa Lan nhỏ, nàng khẽ hự một tiếng, chỉ cảm thấy đau đớn thấu xương. Nhưng sau khi trải qua khoảnh khắc sinh tử dưới Tru Tiên Đài, Hoa Lan nhỏ cảm thấy đau đớn này nàng hoàn toàn có thể nghiến răng chịu đựng.
Vì cho dù nàng kêu đau, cho dù nàng yếu đuối cũng đâu có ai nhìn thấy.
Hiện giờ nàng là kẻ không nơi nương tựa, cũng bị định sẵn là một quân cờ bị vứt bỏ.
“Buồn cười thật, rõ ràng chỉ là một vật phục chế nặn từ Tức Nhưỡng, vậy mà lại dám cứu Ma tôn sao?” Khổng Tước cười lạnh sau lưng nàng. “Cũng được, nếu Ma tôn muốn ngươi ở bên cạnh, vậy giết ngươi trước rồi để Ma tôn xuống suối vàng cùng ngươi.”
Hoa Lan nhỏ nhìn cái bóng trên mặt đất, thấy băng trên mặt Đông Phương Thanh Thương bắt đầu chậm rãi rút đi.
Nàng nghiến răng, mặc kệ nỗi đau đớn sau lưng, che chắn cho đầu Đông Phương Thanh Thương, quay người nhìn Khổng Tước. Thấy trên tay gã đang ngưng tụ khí đen, Hoa Lan nhỏ nói: “Tuy không biết tại sao ngươi tìm tới đây được, nhưng bây giờ bên cạnh ngươi chắc là không có ai nhỉ. Nếu không, với cái khí thế ngất trời của ngươi trước kia, ngươi không thể nào đích thân tới ra tay với Đông Phương Thanh Thương. Bóng đen ta nhìn thấy bên sông hôm qua thật ra là ngươi phải không? Ngươi nhận ra khí tức của đại ma đầu đang yếu đi, bởi vậy mới dám xuất hiện, đúng không?”
Nàng nhìn Khổng Tước nói: “Ngươi nhất định rất sợ đại ma đầu, bởi vậy cho dù hôm qua nhìn thấy ta một mình, nhưng biết Đông Phương Thanh Thương cũng có mặt ở đây, nên ngươi không dám ra tay với ta…” Hoa Lan nhỏ khựng lại, “Cảm giác bị ghim trên bia đá để bêu xấu chắc không dễ chịu nhỉ.”
Nhắc tới chuyện này, ánh mắt Khổng Tước khẽ tối sầm lại.
Hoa Lan nhỏ biết, bị treo trên bia đá như con búp bê rách nát trong thời gian dài như vậy, bất luận th��� nào, đây là thất bại lớn nhất trong đời đối với người quen sống trên cao như Khổng Tước: “Ngươi rất sợ đại ma đầu, bởi vậy chỉ dám tới đánh lén, sử dụng thủ đoạn hèn hạ như vậy thôi.”
Khổng Tước nhếch môi cười lạnh: “Con nha đầu thối tha vẫn còn muốn kéo dài thời gian.” Nói xong, gã không chần chừ thêm nữa, vung tay lên. Một luồng khí đen lướt qua bên cạnh Hoa Lan nhỏ, đánh thẳng vào bụng Đông Phương Thanh Thương đang ở sau lưng nàng.
Vang lên tiếng rắc đột ngột, Hoa Lan nhỏ quay đầu, thấy trên vùng bụng vẫn còn đóng băng của Đông Phương Thanh Thương nứt ra một đường, rồi từ vết nứt dần dần tách ra vô số vết nứt nhỏ chi chít. Hoa Lan nhỏ lòng thầm hoảng sợ, song vẫn muốn lên tiếng thu hút sự chú ý của Khổng Tước. Nhưng Khổng Tước đã hoàn toàn triển khai tấn công, nàng thấy trên tay gã càng lúc càng tụ nhiều khí đen. Hoa Lan nhỏ mặt tái mét, chắn phía trước Đông Phương Thanh Thương.
Ánh mắt nàng xuyên qua khí đen trên tay Khổng Tước, nhìn thấy đôi mắt gã đang cười nham hiểm: “Tạm biệt, Ma tôn.” Nói xong, khí đen như một con rồng, cuốn theo khí tức xung quanh xông thẳng về phía Đông Phương Thanh Thương.
Hoa Lan nhỏ chắn trước mặt hắn không hề lùi bước, có điều nàng lại sợ hãi nhắm nghiền mắt. Nhưng vào lúc này, nàng bỗng cảm thấy eo mình bị siết chặt, một bức tường lửa bỗng từ lòng đất bốc lên. Khí đen của Khổng Tước bị thiêu rụi trong không trung.
Hoa Lan nhỏ vừa cúi đầu thì nhìn thấy một cánh tay mạnh mẽ đang vòng qua eo mình, lưng nàng đang dựa sát vào một vòm ngực vững chãi.
Nàng thầm thở phào, cuối cùng Đông Phương Thanh Thương cũng tỉnh rồi. Thật ra đến tận giây phút này, dường như Hoa Lan nhỏ đã mất đi cảm giác vui mừng khi may mắn thoát khỏi cái chết, vì thoát chết nhiều lần cũng khiến nàng ngán ngẩm.
Nhưng đối với sự bảo vệ, chiếm hữu một cách bá đạo của Đông Phương Thanh Thương, Hoa Lan nhỏ ngày càng không thể khống chế được mà dựa dẫm một cách kỳ lạ, thậm chí có thể nói là mê đắm đến nghiện.
Nàng yêu hắn thật rồi.
Vì lần nào vào những thời khắc then chốt hắn cũng xuất hiện. Hắn mạnh mẽ, tuấn tú, là chỗ dựa nàng hằng khao khát trong mơ tưởng. Nhưng điểm không tốt duy nhất của Đông Phương Thanh Thương là muốn giết nàng.
Nhưng Hoa Lan nhỏ cảm thấy điểm không tốt duy nhất này đã không còn quan trọng. Vì ai cũng muốn giết nàng, vậy chết trong tay một người luôn bảo vệ mình xem ra cũng chẳng thiệt thòi là bao.
Khi Hoa Lan nhỏ còn đang lơ đãng trong vòng tay Đông Phương Thanh Thương. Đông Phương Thanh Thương thản nhiên nhìn Khổng Tước mà nói: “Bổn tọa vẫn chưa đi tìm ngươi thì ngươi đã tự mình chui đầu vào lưới, bổn tọa bớt được công sức.”
Hắn khẽ bật cười, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn: “Bổn tọa rất thích những kẻ chủ động tìm cái chết như ngươi.”
Khổng Tước biến sắc, Ma tôn này hiển nhiên đã để lại nỗi ám ảnh sâu sắc trong lòng gã. Gã mặt tối sầm lại, toàn thân nổi khí đen toan bỏ chạy. Đông Phương Thanh Thương chỉ hừ lạnh, những ngọn lửa xung quanh hệt như binh sĩ nghe theo hiệu lệnh của tướng quân, đồng loạt ùn ùn xông tới, thiêu đốt kẻ địch.
Khổng Tước nhờ khí đen quanh người miễn cưỡng chống đỡ, cuối cùng cả thân hình gã chìm hẳn vào làn khí đen đó.
Đông Phương Thanh Thương khẽ chau mày, ngọn lửa xung quanh lập tức yếu đi, đoàn khí đen cũng đột ngột biến mất. Hắn buông Hoa Lan nhỏ ra, vẻ mặt đầy khinh miệt: “Tạm tha cho hắn một mạng.”
Đông Phương Thanh Thương thở dài một tiếng, Hoa Lan nhỏ quay đầu lại nhìn, có thể thấy thương thế của hắn chưa lành hẳn, sử dụng pháp lực vẫn rất vất vả. Đây chắc là lý do hắn không đuổi theo Khổng Tước.
“Tối qua ta nhìn thấy một bóng đen bên sông, tưởng là một con thú hoang nào đó, không ngờ là hắn.”
Đông Phương Thanh Thương nhắm mắt nghỉ ngơi một lát: “Nơi này là vùng đất bổn tọa nghỉ ngơi thời Thượng Cổ, trận chiến giữa bổn tọa và Xích Địa nữ tử cũng bắt đầu từ đây. Ngay cả đến bây giờ, nơi này vẫn còn vương lại đấu khí của bổn tọa và Xích Địa nữ tử, rất có lợi cho Ma tộc dưỡng thương. Khổng Tước xuất hiện ở đây cũng không kỳ lạ.”
Hoa Lan nhỏ gật đầu. Đông Phương Thanh Thương khẽ nhíu mày: “Vai bị thương rồi à?”
“Ừm, nhưng hình như không đau nữa, giờ thì chẳng còn cảm giác gì nữa.”
“Tức Nhưỡng quanh vết thương biến thành màu xám rồi.” Hắn lại nhíu mày. “Bị thương quá nhiều, phải dùng Tức Nhưỡng đắp lại.”
Hoa Lan nhỏ im lặng. Đông Phương Thanh Thương cũng nhất thời im lặng, một lúc sau mới lạnh giọng nói: “Nếu có lần sau, gặp lại yêu vật Khổng Tước này, bổn tọa nhất định sẽ bắt hắn hồn phi phách tán khắp Tam giới.”
Hoa Lan nhỏ không đáp lời hắn, nàng chỉ nói: “Nhưng Tức Nhưỡng không còn nữa.”
Đông Phương Thanh Thương im lặng một lát rồi lên tiếng: “Bổn tọa không có nhưng có người vẫn còn.”
Hoa Lan nhỏ mới đột nhiên nhớ lại, lúc đó rời khỏi núi Thiên Ẩn, tất cả Tức Nhưỡng của Thiên Ẩn lang quân đều đã dùng để tạo ra thân thể cho nàng, nhưng vẫn còn một ít Tức Nhưỡng thừa lại.
Ý Đông Phương Thanh Thương là… Họ lại sẽ đi cướp núi Thiên Ẩn thêm lần nữa ư?
Hoa Lan nhỏ bỗng cảm thấy Thiên Ẩn lang quân thật đáng thương…
Mang trong mình bảo vật, nhưng không thể bảo vệ.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.