Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ma Tồn - Quyển 1 - Chương 1

Bổn tọa bất tử bất diệt, tam giới tuy rộng lớn, vũ trụ tuy vô tận, nhưng chẳng kẻ nào dám đương đầu với ta.” Bóng đen nằm trên dung nham, vốc lấy một nắm nham thạch nóng chảy đỏ rực, cất tiếng cười khẩy: “Dựa vào một nữ nhân như cô mà cũng mơ tưởng dùng kiếm chém chết bổn tọa sao?”

Sát khí mạnh mẽ cuộn trào quanh trường kiếm lạnh lẽo, nữ nhân cầm kiếm đứng giữa không trung, đôi môi khẽ cong, dáng vẻ kiêu ngạo, xấc xược đến độ Ma Tôn cũng phải kiêng dè, “Đông Phương Thanh Thương, ngươi không dám nghênh chiến sao?”

“Ha ha ha! Không dám?” Đông Phương Thanh Thương ngẩng mặt lên trời cười lớn, nham thạch nóng chảy trong lòng bàn tay hắn bỗng bùng lên lửa dữ. Ngọn lửa trong không trung ngưng tụ thành một thanh trường kiếm đỏ rực, hơi nóng tỏa ra khiến y bào nữ nhân rung động. “Xích Địa nữ tử, đám phế vật Thiên giới phong cho ngươi danh hiệu Thiên Địa chiến thần mà dám nghênh ngang trước mặt bổn tọa như vậy, xem ra cũng có chút bản lĩnh.”

Đông Phương Thanh Thương khẽ híp mắt cười nhạt, hắn đứng dậy, mái tóc dài màu bạc bay lượn cuồng dã. Cả ngọn núi lửa dưới chân cũng như rung chuyển theo từng bước chân trần của hắn.

“Vừa khéo hôm nay bổn tọa cũng buồn chán.” Đông Phương Thanh Thương nói xong, nhấc cổ tay, cây trường kiếm đỏ lửa che khuất nửa khuôn mặt hắn. Ma khí trong đôi mắt phượng càng thêm nồng đậm. “Vậy thì để bổn tọa thử cô một phen.”

“Ma Tôn.” Hàn kiếm trong tay Xích Địa nữ tử thủ thế. “Khinh địch là đại kỵ của binh gia.”

Đông Phương Thanh Thương nhếch môi cười, “Kẻ yếu mới có đại kỵ.” Đôi mắt huyết sắc lóe hàn quang, cặp răng nanh sắc nhọn cũng ánh lên lửa đỏ, hết sức ngông cuồng. “Bổn tọa không hề biết úy kỵ là gì.”

Ma Tôn thượng cổ đại chiến với Xích Địa nữ tử khiến thiên địa thất sắc, ngày đêm đảo lộn, ngay cả tinh tú cũng như bị chao đảo. Nhưng cũng trong trận chiến đó, Ma Tôn hoành hành tam giới đã đại bại dưới kiếm của Xích Địa nữ tử. Từ đó uy danh Thiên Địa chiến thần Xích Địa nữ tử vang xa khắp chốn, còn Ma Tôn sau trận chiến đó trọng thương không thể cứu vãn, cuối cùng bị chư thần chư phật đồng lòng hợp lực tiêu diệt.

Người của Ma giới sau đó cũng bị đuổi vào vùng đất cằn cỗi Cửu U, mãi mãi không thể ngóc đầu dậy.

“Đông Phương Thanh Thương chết rồi sao?”

“Ma Tôn là thân bất tử, hồn phách không tiêu tán, vĩnh viễn không nhập luân hồi. Chờ thời cơ thích hợp, hắn sẽ trở lại.”

Hoa Lan trong chậu khẽ đong đưa chiếc lá, “Vậy lúc nào hắn mới quay lại? Chủ nhân… Ta sợ chết…”

“Hắn không quay lại được đâu.” Ti Mệnh nâng bút Mệnh cách lên, “Ta, Thiên đế, còn có Chiến thần hiện giờ là Mạch Khê, ngay cả tiểu ca canh cửa Nam Thiên môn lẫn tiểu tiên nữ hôm qua giúp ta tưới nước cho ngươi cũng không để hắn quay lại đâu. Thế nên ngươi yên tâm đi, sẽ không chết được đâu, ngoan.”

Khi nghe Ti Mệnh kể qua quýt về câu chuyện thượng cổ đó, Hoa Lan nhỏ dù có nằm mơ cũng không thể ngờ được, rồi sẽ có ngày nàng tận mắt chứng kiến Ma Tôn sống lại, tái xuất tam giới. Càng không ngờ nàng lại phải đối mặt, thậm chí là “chào hỏi” đại ma đầu thượng cổ này.

Điều nàng càng không thể ngờ tới, đến mức có đập vỡ đầu cũng không nghĩ ra nổi, chính là…

Có một ngày, nàng lại dùng… cơ thể của đại ma đầu bất lão bất tử, ma lực vô biên chuyên làm chuyện ác này.

Hoa Lan nhỏ ngồi trong nhà lao, nhìn nữ nhân bên ngoài ngồi xếp bằng, nhắm mắt tĩnh tọa, yên tĩnh đến mức không nghe thấy cả hơi thở. Chẳng biết đã bao nhiêu ngày rồi, Hoa Lan nhỏ chống cằm, vẻ mặt đầy lo lắng. “Cái tên bên ngoài kia… rốt cuộc có biết hít thở đàng hoàng không vậy? Nếu hắn cứ im hơi lặng tiếng như vậy mà chết ngộp, thì nàng thiệt thòi biết bao! Dù gì cơ thể đó mới là cơ thể thật sự của nàng!”

Còn cơ thể nàng đang dùng lúc này…

Hoa Lan nhỏ nắm lấy mái tóc bạc dài ngang eo, đưa bàn tay to lớn sờ lên khuôn ngực phẳng lì của mình đến lần thứ một trăm, sau đó thở dài thườn thượt: “Cứng quá.”

Hai âm tiết trầm thấp, cuốn hút từ giọng nam nhân thoát ra, vang vọng mấy vòng trong tháp Hạo Thiên rồi mới từ từ tan biến.

Nhưng hai âm tiết này lại phá vỡ sự tĩnh lặng kéo dài bấy lâu. Nữ nhân bên ngoài lao ngục cuối cùng cũng chậm rãi thở ra một hơi, vẫn nhắm mắt nói: “Tiểu hoa yêu, ngươi còn cả gan dám giở trò với cơ thể của bổn tọa nữa thì đừng trách bổn tọa ra tay không khách khí với thân xác của ngươi.”

“Tính toán làm gì, ta cứ sờ ngực ngươi đó thì sao nào? Một nam nhân như ngươi mà lại sợ bị sờ sao…” Hoa Lan nhỏ khựng lại, lập tức xấu hổ che mặt, “Ôi chao, này đại ma đầu, ngươi nghĩ ta đang sờ chỗ nào vậy hả? Đồ đen tối! Đầu óc ngươi đúng là đen tối!”

Nữ nhân mở đôi mắt lạnh lẽo, ánh nhìn quỷ dị đó hoàn toàn không hợp với gương mặt nàng, khẽ mỉm cười đầy mỉa mai, “Nữ nhân mà nói ra những lời này, chắc gì đã trong sáng hơn bao nhiêu.”

Hoa Lan nhỏ “Hứ” một tiếng, láu lỉnh nói tiếp: “Chẳng phải ngươi là Ma Tôn thượng cổ sao? Truyền thuyết nói rằng ngươi trộm gà bắt chó là nghề của ngươi…” Đầu mày Đông Phương Thanh Thương khẽ nhướng lên, Hoa Lan nhỏ bất giác nuốt khan một ngụm nước bọt. “Ngươi… ngươi lợi hại như vậy, thì nghĩ cách ra khỏi đây đi chứ…”

Đông Phương Thanh Thương lại nhắm mắt, “Muốn ra ngoài thì đừng gây thêm phiền phức cho bổn tọa.”

Hoa Lan nhỏ trừng mắt, nổi giận đùng đùng, “Hiện giờ người bị giam trong nhà lao là ta đó! Ta làm sao có thể gây thêm phiền cho ngươi được chứ? Nếu phải nói ai gây thêm phiền phức, thì ngươi mới chính là cao thủ gây họa cho cuộc đời này của ta đấy!”

Nếu không phải tại hắn, sao nàng lại bị giam trong tháp Hạo Thiên chứ! Rồi lại làm sao từ một tiểu lan hoa khuê nữ yêu kiều biến thành một nam nhân hoang dã, thô kệch như thế này chứ… Tuy cơ thể của đại ma đầu này trông cũng da non thịt mềm đấy chứ, thân hình cũng ổn, khí chất cũng không tệ, ngũ quan cũng coi được, ngón tay cũng dài…

Hoa Lan nhỏ lắc lắc đầu, “… Nếu không phải tại cái tên ma xui xẻo nhà ngươi, ta cũng đâu rơi vào tình cảnh này!”

“Con ma xui xẻo?” Đông Phương Thanh Thương khẽ nhíu mày, “Dám nói bổn tọa như vậy, gan ngươi cũng to thật đấy nhỉ.”

Đối diện với đôi mắt rõ ràng là của mình, nhưng Hoa Lan nhỏ lại bị ánh nhìn của Đông Phương Thanh Thương dọa chết khiếp, lạnh buốt gan ruột, thậm chí khí huyết cũng suy nhược… Nhưng những song sắt chắn trước mắt lại tiếp thêm cho Hoa Lan nhỏ chút can đảm. Nàng phồng má, hừ một tiếng lạnh lùng, “Có bản lĩnh thì ngươi đánh ta đi!”

Nghe thấy câu này, Đông Phương Thanh Thương bỗng mỉm cười, sau đó vuốt mái tóc xõa dài sau lưng mình. Trong lúc Hoa Lan nhỏ trợn mắt há miệng chưa khép lại được, không khí giữa những ngón tay hắn khẽ động, một tiếng “soạt” vang lên, mái tóc dài ngang eo kia đã bị cắt đứt phăng.

Hoa Lan nhỏ như chết trân tại chỗ.

Tó… tóc, tóc của nàng!...

Đông Phương Thanh Thương thong thả vân vê lọn tóc vừa bị cắt đứt trong tay, “Đầu óc thì không thông minh, nhưng tóc tai thì được phết đấy chứ.” Nói rồi tùy tiện vứt mớ tóc trong tay xuống, những sợi tóc dài đen nhánh, mềm mượt như đuôi công trải đầy trên mặt đất. Hắn ngồi xuống, vuốt vuốt mái tóc đen giờ chỉ còn ngang tai, vắt chân lên gối, nở nụ cười vừa xấc xược vừa gian tà: “Sao, ngươi quên rồi à, bây giờ ngươi đang nằm gọn trong tay bổn tọa rồi đó.”

Ác ma! Ác ma bệnh hoạn điên cuồng táng tận lương tâm!

Hoa Lan nhỏ gần như suy sụp, đau đớn nhìn mớ tóc bị cắt phăng của mình nằm la liệt dưới đất. Mãi một lúc lâu mới sực nhớ ra phải báo thù cái tên hung thủ kia! Nàng ngẩng đầu trợn mắt nhìn Đông Phương Thanh Thương, hét lên: “Ngươi không xong với ta đâu!”

Hoa Lan nhỏ thò tay ra sau lưng kéo mái tóc dài màu bạc, học theo tư thế của Đông Phương Thanh Thương, không khí giữa những ngón tay nàng khẽ động…

Sau đó nàng càng muốn khóc hơn.

Trong cơ thể của Ma Tôn này, không hiểu là do nàng không biết cách điều động khí tức hay là vốn dĩ không hề có chút khí tức nào, nàng không thể sử dụng pháp thuật được.

Đông Phương Thanh Thương như đã đoán trước được kết quả này, khóe môi càng cong lên mấy phần, “Muốn cắt tóc của bổn tọa à, ngươi còn phải tu luyện thêm vạn năm nữa.”

Hoa Lan nhỏ nghiến răng, “Ta không tin!” Nàng cuốn mấy sợi tóc lại, giật mạnh, bứt cả gốc lẫn ngọn, đau đến run rẩy cả người. Thân hình Đông Phương Thanh Thương cứng lại, nụ cười khẽ tắt. Hoa Lan nhỏ cố nhịn đau, học theo dáng vẻ hắn, nở một nụ cười nham hiểm xảo trá, “Hôm nay cô nương đây sẽ khiến ngươi thành đầu trọc luôn.”

Ma Tôn đại nhân sa sầm nét mặt, “Dừng tay lại cho ta.”

Vừa dứt lời, Hoa Lan nhỏ lại bứt thêm bốn năm sợi nữa.

Hắn khẽ nhíu mắt, “Ngươi còn dám láo xược như vậy, ta sẽ chặt đứt tay ngươi.”

Hoa Lan nhỏ nghe vậy càng nổi giận, “Ngươi dám chặt tay ta thì ta cũng dám cắt cổ ngươi xem!”

“N���u còn nhiều lời, bổn tọa sẽ cắt đứt lưỡi ngươi!”

“Nếu ngươi dám cắt! Ta sẽ vung đao tự cung cho ngươi coi!”

Nói đến đây hai người đều im lặng, nhìn chằm chằm vào đối phương thật lâu. Cuối cùng Hoa Lan nhỏ nhìn đến cay xè mắt, chớp chớp mấy cái, sau đó lại nhìn mớ tóc bị cắt đứt của mình dưới đất.

Lòng nàng vô cùng buồn bã uất ức, ngồi xuống ôm gối, đôi mắt bắt đầu đỏ, nước mắt thi nhau rơi lộp bộp.

Hết thật rồi.

Nàng không thể thắt bím tóc đẹp được nữa, không thể cài hoa đẹp được nữa. Tất cả đều nhờ vào đại ma đầu này ban tặng, nửa đời còn lại của nàng e rằng chỉ có thể sống mòn trong nhà lao này, tất cả đều tan thành mây khói rồi…

Đông Phương Thanh Thương bên ngoài song sắt nhìn cơ thể của mình đang ôm gối, cuộn tròn, nghe tiếng khóc “hu hu” đầy đau lòng phát ra từ giọng nói trầm khàn cuốn hút của chính mình.

Hắn tức đến muốn vỡ tung lồng ngực.

“Không được khóc.” Hắn khó nhọc yêu cầu.

Hoa Lan nhỏ quá đỗi đau lòng, nghe thấy câu này của hắn lại càng ra sức khóc to hơn.

Ma Tôn cảm thấy tiếng khóc tựa vuốt quỷ cứ len lỏi từ cổ họng mình lên đến óc, còn khó chịu hơn cả hồi Xích Địa nữ tử cắm huyền băng châm vào kinh mạch hắn năm xưa.

“Đứng lên!”

Hoa Lan nhỏ ngẩng đầu, nước mắt, nước mũi tèm nhem nhìn hắn, “Ngươi trả lại tóc cho ta!”

Thấy mặt mình bê bết như vậy, Ma Tôn đại nhân bèn cố nén cơn tức nghẹn trong lòng, “Ngươi đứng dậy trước đi!”

“Trả tóc lại cho ta trước đã!”

“Được!” Hắn xoay bàn tay, những lọn tóc bị cắt đứt dưới đất bay lên, từng sợi từng sợi được nối liền lại. Chẳng mấy chốc, mái tóc dài như thác đổ đã nguyên vẹn như ban đầu. “Đứng lên!”

Hoa Lan nhỏ ngây người nhìn ngắm mái tóc được nối lại của mình, kinh ngạc đến độ quên béng mất cả chuyện báo thù. “Cơ thể ta… có pháp thuật này từ khi nào vậy?”

Đông Phương Thanh Thương chán ghét liếc xéo Hoa Lan nhỏ, “Lau mặt sạch sẽ cho bổn tọa.”

Tóc đã được nối lại, Hoa Lan nhỏ không còn đau lòng nữa, chăm chú dùng tay áo lau sạch nước mắt nước mũi trên mặt.

Hắn ngồi xuống, nhìn nàng và nói: “Dám uy hiếp bổn tọa phải khuất phục như vậy, từ trước đến nay ngươi là kẻ đầu tiên.”

“Khiến bổn tọa khóc ra cái giọng nam nhân này, ngươi cũng là người đầu tiên từ trước đến nay đấy.” Hoa Lan nhỏ lau mặt sạch sẽ, hậm hực quay phắt đầu lại nhìn hắn, “Ta không muốn ở chung với ngươi thêm m��t khắc nào nữa! Nói! Rốt cuộc ngươi có cách nào thoát khỏi tháp này không!”

“Đương nhiên là có.”

“Cách gì?”

“Nổ tung tháp này.”

Đông Phương Thanh Thương nói một cách giản dị, ngắn gọn, đơn giản như việc đập chết một con kiến.

Hoa Lan nhỏ nghe vậy, ngẩn người ra, sau đó thảm thiết cúi đầu, tội nghiệp lẩm bẩm: “Thôi hết rồi, đời này của ta coi như chẳng thể gặp lại chủ nhân nữa rồi.”

Không thể trách Hoa Lan nhỏ nghĩ vậy. Tháp Hạo Thiên này là thần vật thượng cổ, muốn nổ tung nó nào có chuyện dễ dàng. Chưa kể hiện giờ họ còn đang hoán đổi cơ thể cho nhau. Hoa Lan nhỏ không tìm thấy chút sức mạnh nào trong cơ thể Đông Phương Thanh Thương; mà cho dù tìm thấy, nàng cũng không biết phải sử dụng sức mạnh của Ma Tôn này ra sao.

Còn Ma Tôn đại nhân kia…

Hoa Lan nhỏ chỉ biết cười gượng. Trong cơ thể đó có bao nhiêu cân lượng, nàng biết rõ hơn ai hết. Dù Ma Tôn hắn có thể nối tóc nàng lại, nhưng cũng không thể thay đổi được sự thật là trong cơ thể nàng chỉ có vài trăm năm tiên lực ít ỏi. Sức mạnh đó đập chết mấy con tiểu yêu tiểu quái thì chẳng thành vấn đề, nhưng việc nổ tung tháp Hạo Thiên này, chờ nàng tu luyện thêm mấy chục vạn năm nữa, may ra mới có thể thử xem sao.

Mũi Hoa Lan nhỏ lại cay xè, nhớ lại khoảnh khắc gặp được Đông Phương Thanh Thương, nàng cảm thấy cuộc đời mình coi như phải trả giá cho khoảnh khắc tò mò đó.

“Lúc đó sao ngươi lại ngốc nghếch thế chứ? Ngươi đã cướp được cơ thể ta thì nên cứ ở yên bên ngoài đó luôn đi.” Hoa Lan nhỏ buồn rầu nói, “Sau đó chúng ta nội ứng ngoại hợp, khả năng trốn thoát cũng cao hơn bây giờ nhiều.”

Đông Phương Thanh Thương cười mỉa mai, “Chẳng phải từ trước đến nay Thiên giới vẫn luôn tự cho mình là thanh cao, nguyện xả thân vì chúng sinh sao? Vậy mà vì trốn ra ngoài, ngươi thậm chí không tiếc nội ứng ngoại hợp với bổn tọa sao? Không sợ bổn tọa ra ngoài gây họa chúng sinh, khiến sinh linh đồ thán sao?” Hắn liếc nhìn tư thế ngồi của Hoa Lan nhỏ lúc này, “Tiết khí đâu?”

Hoa Lan nhỏ khẽ bĩu môi, “Ta cũng đã nghĩ kỹ hết mấy chuyện này rồi. Nếu vậy thì còn cần đám Thiên binh Thiên tướng, Thiên đế Tiên quân kia làm gì nữa chứ? Chủ nhân ta từng nói, cướp bát cơm của người ta cũng như giết cha mẹ người ta, không thể làm được.”

Đông Phương Thanh Thương im lặng trong chốc lát, khẽ sờ cằm, nói: “Tiểu hoa yêu, theo ta nhập ma đi, ngươi cũng có chút tư chất đấy.”

“Không, chủ nhân sẽ đem ta cho heo ăn mất.” Khựng lại một lúc, Hoa Lan nhỏ lại thở dài thườn thượt, giọng đầy vẻ thương cảm, “Ở trong này, dù chủ nhân có muốn đem ta cho heo ăn cũng chẳng có cách nào… Lúc đầu nếu như ngươi ở bên ngoài, may ra còn có thể tìm được đám ma đầu xấu xa của Ma giới giúp đỡ. Giờ ngươi ở trong tháp, chúng ta cô nam quả nữ không chốn nương thân, làm sao mà thoát ra ngoài được nữa chứ…”

“Ai nói với ngươi trong này không có ai giúp đỡ?” Đông Phương Thanh Thương săm soi nhìn Hoa Lan nhỏ.

Hoa Lan nhỏ ngẩn người, “Nếu không thì sao, trong này có ai đâu chứ?” Nàng nhìn quanh quẩn khắp trên dưới, trái phải một lượt.

Cầu thang trong tháp Hạo Thiên áp sát vào tường, chính giữa trống rỗng, vừa ngẩng đầu là có thể thấy bảo châu trên đỉnh tháp. Chỉ cần thoáng nhìn là đã có thể thấy hết mọi cảnh tượng trong tháp. Nếu có người khác ở đây, nhất định phải nhìn thấy ngay chứ.

Đông Phương Thanh Thương khẽ cười, khóe môi tùy tiện cong lên cũng đủ toát ra vẻ ngông cuồng. Thì ra, khi có kẻ khác nhập vào cơ thể mình, cảm giác thật sự khác biệt liền hiện rõ chỉ trong tích tắc.

Hoa Lan nhỏ đang thầm cảm khái, bỗng nghe hắn nhàn nhạt lẩm bẩm: “Cũng sắp đến lúc rồi.”

Mọi quyền lợi của bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép hoặc phân phối lại.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free