Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 34: Chapter 34: Biến cố (2)
Trừ những công pháp đỉnh cấp không thể ngoại truyền, phần lớn công pháp luyện thể đều có chung một cơ chế. Đầu tiên là thúc đẩy nhục thân lên cực hạn, tiếp theo là tàn phá, kế tiếp lại khôi phục, sau cùng là cường hóa. Quá trình đấy sẽ lặp đi lặp lại liên tục.
Ma Hỏa Đan tập trung vào khâu cuối, cường hóa, cũng tức là khâu khó nhằn nhất.
Thiết Ma Quyền của Hứa Tử Du đạt tiểu thành một cách dễ dàng nhờ vào đại lượng tài nguyên và cơ thể được tôi luyện khác người thường. Con đường thể thuật ban đầu của hắn thuận lợi hơn người khác, nhưng càng tu luyện lên cao sẽ càng khó nhằn hơn, buộc phải có đan dược hỗ trợ.
Hứa Tử Du nhờ tài lực của Hồ trưởng lão, miễn cưỡng chèo chống lên đại thành nhưng viên mãn Thiết Ma Thể cần nhiều hơn cả thế. Bây giờ có mối Ma Hỏa Đan, lượng nguyên thạch còn lại trong trận bàn có thể được đầu tư sang thứ khác để nâng cao thực lực.
Chuyến này kiếm lời.
… Hoặc có thể nói, là đạt được mục đích.
Ma Hỏa Đan về tay, Hứa Tử Du càng ra sức làm việc hơn. Cứ cách một canh giờ, hắn lại di chuyển từ đồi này sang đồi khác, bày trí Tụ Linh Trận nhiều tới nỗi thuận tay được việc, không cần phải chững lại để suy nghĩ lung tung. Quá trình vào guồng, quen tay hay việc.
Chớp mắt, mười ngày đã trôi qua. Các chấp sự dược viên càng lúc càng tín nhiệm Hứa Tử Du. Nhóm linh thảo được Tụ Linh Trận của hắn nuôi dưỡng phát triển rất tốt, một số loại còn đạt đến kỳ thu hoạch nhanh giống như Hỏa Vân Thảo nên tiến độ luyện đan cũng được đẩy mạnh.
“Tham kiến Hứa sư huynh, sư đệ mới tới, mong sư huynh chiếu cố thêm.”
Dược viên ban bố nhiệm vụ thu hoạch linh thảo, một vài đệ tử ngoại môn liền chạy tới nhận việc. Có người vừa vào ngoại môn không lâu, đang giữa kỳ bảo hộ lại mong muốn cọ xát bên ngoài, có người vừa hết kỳ bảo hộ, chưa muốn nhận nhiệm vụ nguy hiểm, cũng có người nhập môn lâu năm, kinh nghiệm đầy mình nhưng thiếu khuyết tài nguyên, chưa thể phá cảnh.
Thể loại người nào cũng có, tu vi trải dài từ Định Pháp trung cảnh tới sơ cảnh.
“Hứa mỗ chỉ mới tấn cấp ngoại môn không lâu, chư vị không cần đa lễ.”
Hứa Tử Du chắp tay hành lễ.
“Hứa sư huynh nói đùa rồi, các chấp sự đã dặn dò phải lễ độ với sư huynh, chúng đệ không dám bất kính. Với cả, tu hành nhìn tu vi, sơ cảnh không dám thất lễ.”
Ngoại môn là sư huynh, sư tỷ của tạp dịch. Ma mới nhập ngoại môn căn bản không thể leo lên đầu ma cũ ngồi. Song, Ngự Ma Tông không phải chỗ nói chuyện đạo lý bình thường. Thực lực và tu vi mới là điều kiện quyết định vai vế.
Hứa Tử Du chưa bày thực lực chiến đấu nhưng tu vi Định Pháp trung cảnh của hắn không phải để trưng, lại thêm thân phận trận pháp sư được dược viên thừa nhận, vai vế của hắn có thể không xếp cao, song tuyệt đối không thấp.
“Cung kính không bằng tuân mệnh.” Hứa Tử Du mỉm cười chắp tay rồi quay sang đống linh dược vừa đến kỳ thu hoạch:
“Kỷ mỗ đã điều chỉnh lượng linh khí tập trung, chư vị chỉ cần hái lượm đúng chu kỳ sẽ giữ được chất lượng cao.
”
“Đa tạ sư huynh.”
Đám người nhanh chóng gật gù rồi bắt tay vào việc. Trong khi đó, Hứa Tử Du lại đi dạo xung quanh, tránh xa đám người đó một chút để không bị vạ lây.
Suốt quãng thời gian lưu lại dược viên, Hứa Tử Du phần nào hiểu tính cách con người Dương trưởng lão thông qua lời kể và hành động của các chấp sự.
Trực giác của hắn không nói điêu. Dương trưởng lão cực kỳ khó ở, bất kỳ sai phạm nho nhỏ trong suốt quá trình thu hoạch linh thảo đều sẽ khiến lão ta nổi cơn tam bành. Mà phạm vi cơn tam bành ấy hơi bị kh·iếp hãi. Bởi cách đây ba hôm, hắn đã chứng kiến phong vân biến động.
Dương trưởng lão chắc chắn không phải Tiềm Hư cảnh. Lão ta ngang hàng Hữu trưởng lão Hứa Tử Du gặp tại Ngự Thư Cốc: cường giả Trúc Dịch cảnh.
Một lần động nộ, phong vân biến sắc. Bạch vân hóa huyết vân, linh khí run lên mà sợ sệt.
Cách nhau tận một ngọn núi mà Hứa Tử Du không cách nào thở nổi, chỉ có thể nuốt một ngụm nước bọt, vận Tiểu Ma Công và Thiết Ma Thể cùng một lúc để chịu đựng.
Hứa Tử Du không muốn dính dáng trực tiếp tới quá trình thu hoạch linh thảo, hắn chỉ cần làm tốt phận sự và không nhúng tay vào những chuyện ngớ ngẩn là sẽ an toàn.
Ngặt nỗi, hình như hôm nay hắn xuống giường bằng chân trái. Đen quá thể.
Đang lúc ngồi chơi trên bệ đá giữa chân đồi linh thảo, Hứa Tử Du bắt gặp hai đệ tử Định Pháp sơ cảnh đang bỏ chạy về hướng này, người đầy máu tươi, bước chân loạn lạc, vừa chạy vừa ngoảnh mặt về phía sau với nét mặt cực kỳ hoảng sợ.
“Cứu mạng… Cứu mạng?!”
Hứa Tử Du nhíu mày, vừa nhảy khỏi bệ đá, còn chưa kịp tiếp cận thì một bóng đen từ trong rừng đã lao ra rồi đạp lên người bọn họ. Thân xác trượt dài trên đất đá, mài đỏ cả mặt đất. Cái mỏ cứng lớn của bóng đen mổ xuống chính giữa người, lôi ra từng trái tim một rồi nuốt.
Thân lớn bằng hai người trưởng thành, dáng hình giống hệt gà, toàn thân phủ đầy huyết khí. Khí tức lan tỏa bức nhân. Linh khí xung quanh hỗn loạn trong phút chốc.