Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 32: Chapter 32: Dược viên (2)
Chấp sự đảo mắt:
“Biết sao được. Nhiệm vụ này trước đây do Hồ trưởng lão của Tụ Linh Sơn đảm nhiệm nhưng ông ta chết giữa đường, ngoại môn cũng chẳng còn trận pháp sư nào. Mặc dù Dương trưởng lão thỉnh thoảng sẽ ra tay điều chỉnh, nhưng ngài ngự trên cao lại phải bận tâm tới mấy chuyện cỏn con này thì mặt mũi chấp sự chúng ta để đi đâu đây.”
Chợt gã xoay người sang, tặc lưỡi nhướng mày với Hứa Tử Du.
“Dược viên đã treo thưởng nhiệm vụ từ ba tháng nay, sao tới giờ ngươi mới nhận? Có phải ngươi đang đợi bổn dược viên nâng thưởng rồi mới hành động?”
Hứa Tử Du vội lắc đầu.
“Chấp sự hiểu lầm. Đệ tử mới được tấn cấp ngoại môn không lâu, hiện vẫn còn trong thời gian bảo hộ nên không để tâm tới. Hiện thời có thời gian rảnh nên mới nhìn thấy nhiệm vụ. Nếu chấp sự không tin, Chấp Sự Đường có thể cho ngài câu trả lời.”
“… Ngươi vẫn còn trong thời gian bảo hộ?!”
Chấp sự trợn mắt khó hiểu. Định Pháp trung cảnh mà còn bảo hộ cái quỷ gì.
Hứa Tử Du cười khổ đáp:
“Đệ tử nói thật. Đệ tử chỉ mới tấn cấp vài tháng gần đây thôi.”
Vừa nói, hắn vừa nâng ba ngón tay chỉ thiên, thề thốt rất nghiêm túc.
Không như phàm nhân xem nhẹ lời thề, tu hành giả rất tối kỵ thề thốt linh tinh, không lại dẫn tâm ma q·uấy n·hiễu tu hành. Một khi đã thề, quá tám phần lời nói là sự thật.
Chấp sự không phải người xấu tính, gã chỉ tính xả giận cho khỏi bực bội.
Mấy tháng qua bọn gã thực sự khổ quá. Mỗi lúc linh được đạt kỳ sinh trưởng nhất định, mật độ linh khí liền hỗn loạn. Chất lượng linh khí bổ trợ sẽ ảnh hưởng tới quá trình thu hoạch, có thể đạt chất lượng luyện hóa đan dược hay không khó mà nói trước.
Đạt liền tốt, nhưng không đạt thì tới công chuyện với Dương trưởng lão.
Bọn gã lo âu bổng lộc hằng năm là một phần, nhưng chín phần còn lại đến từ nỗi sợ Dương trưởng lão. Chỉ cần linh dược không đạt đủ chất lẫn lượng, lão ta sẽ bắt người của dược viên bù vào. Dù sao luyện hóa tu hành giả cũng cho ra đan dược ổn áp.
Môi trường làm việc của dược viên nghe thì lý tưởng chứ người ở trong lại không cười nổi. Sai sót một li nhỏ thôi cũng dẫn tới đại t·hảm h·ọa.
Hứa Tử Du thông cảm cho dược viên nhưng nếu bọn gã biết hắn là nguồn cơn của mọi việc, không biết thái độ đối đãi hắn sẽ thay đổi đến mức nào. Hẳn là nghiêng trời lệch đất.
“Đến nơi rồi.”
Chấp sự đưa Hứa Tử Du đến nơi thi hành nhiệm vụ. Nơi này cách xa linh tuyền, nằm trên một ngọn đồi thuộc phía tây. Xét vị trí, nơi này chắc xa Ma Uyên nhất.
“Đám Hỏa Vân Thảo đang trong quá trình trưởng thành quan trọng nên cần một lượng linh khí tập trung. Trước khi ngươi tới, chúng ta đã dùng linh thạch bù đắp, nhưng làm thế sẽ khó mà cải thiện chất lượng lâu dài, hơn nữa còn tốn kém. Nhiệm vụ của ngươi bây giờ là thiết lập Tụ Linh Trận xung quanh ngọn đồi, sẵn tiện đặt ba hạn mức để chúng ta còn kiểm soát mật độ linh khí theo thời kỳ tăng trưởng.
Ngươi còn thắc mắc gì không?”
“… Chỉ vậy thôi sao?” Hứa Tử Du nghiêng đầu.
Chấp sự:
“…” Ngươi có thể nói tiếng người không?
“Người nghĩ nhiệm vụ này dễ lắm à?” Chấp sự lay trán.
Hứa Tử Du gãi một lúc rồi gật gù. Chấp sự chẳng biết nói gì hơn, chỉ đánh giá hắn ngựa non háu đá rồi lắc đầu bỏ đi. Tất nhiên, gã không đi quá xa, đại khái vẫn ở trong phạm vi ngọn đồi để còn giám thị, tránh trường hợp hắn trộm linh dược đi bán.
Lúc trước đã có vài vụ như vậy rồi, dù kiểu gì cũng tóm lại thành công. Nhưng vấn đề nằm ở Dương trưởng lão. Với lão, linh dược bị hái đã không còn là linh dược của dược viên. Thu hoạch không đúng cách, lấy về liền vô dụng, chi bằng dùng mạng của k·ẻ t·rộm bù vào.
Nói chung, Dương trưởng lão là một kẻ theo chủ nghĩa hoàn hảo nhưng mang khuynh hướng cực đoan. Toàn bộ quá trình nuôi trồng linh dược phải chuẩn mực tuyệt đối, một chút tỳ vết thôi cũng khiến cho lão ta nổi cơn tam bành.
Chấp sự đã nói chuyện này cho Hứa Tử Du biết rồi nên hi vọng hắn thu liễm bớt. Ngông quá sinh sự lại phiền toái. Chấp sự không muốn bị cuốn vào rắc rối.
Trên thực tế, Hứa Tử Du không ngông, cũng không tự tin thái quá, hắn hoàn toàn đủ sức hoàn thành yêu cầu mà không phạm bất cứ sai lầm nào.
Tụ Linh Trận là trận pháp cơ bản, tu hành giả đạt đẳng cấp cao ít nhiều đều biết dựng. Cái khó là làm sao tự do điều chỉnh nồng độ linh khí có thể tụ về, khi đấy mới thực sự cần chuyên gia.
Hứa Tử Du làm tạp dịch tại Tụ Linh Sơn trong một quãng thời gian dài. Hắn vừa học vừa thực hành cùng một lúc với Tụ Linh Trận chín nấc khí, độ phức tạp đạt mức cao nhất.
Trước khi Hồ trưởng lão thực hiện m·ưu đ·ồ, Hứa Tử Du đã thuần thục trận pháp trong Tụ Linh Sơn. Trận nào hắn không rõ, riêng Tụ Linh Trận hắn có thể lý giải từ dễ tới khó, từ đơn sơ tới phức tạp nhẹ nhàng như trở bàn tay, căn bản không có chút khó khăn nào.
Ba nấc khí vẫn nằm trong ngưỡng dễ, Hứa Tử Du chỉ tốn một canh giờ là dựng xong, sau dành thêm mười lăm phút để thử nghiệm và điều chỉnh các nấc khí.