Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 30: Chapter 30: Nhiệm vụ (2)
Sau khi tấn cấp ngoại môn, mỗi một đệ tử sẽ nhận được quyền bảo hộ trong một năm. Suốt quãng thời gian này, đệ tử đấy chỉ việc tập trung tu hành, không cần lo nghĩ tới việc nhận nhiệm vụ hay tham dự hội nhóm liên quan do các đệ tử tự thành lập với nhau.
Bất kỳ ai x·âm p·hạm trong thời kỳ này đều sẽ bị Ngự Ma Tông trừng phạt thích đáng. Vì vậy, quyền bảo hộ rất quan trọng đối với các ma mới, nó giúp bọn họ thích ứng với môi trường tu hành thực sự của ngoại môn. Sau khi thời hạn kết thúc, các đệ tử tự sinh tự diệt.
Hứa Tử Du vẫn còn hơn nửa năm nhưng tiến độ tu hành Thiết Ma Quyền dạo gần đây đã trì trệ thấy rõ, bất chấp đốt thêm bao nhiêu linh thạch hỗ trợ.
Hắn không giàu có tới mức ném linh thạch qua cửa sổ nên hiểu mình đã chạm bình cảnh. Trốn mãi ở ngoại môn cũng không phải cách hay nên hắn nhắm tới chuyện đi lịch luyện.
Muốn rời khỏi tông môn, điều kiện cần và đủ là thẻ bài nhiệm vụ.
Ngự Ma Tông yêu cầu mỗi năm các đệ tử ngoại môn phải hoàn thành đủ mười nhiệm vụ.
Hoàn thành tốt, thứ hạng và bổng lộc trong năm kế sẽ tăng lên. Hoàn thành không đủ, bổng lộc sẽ bị cắt triệt để, muốn lấy lại phải thực hiện số lượng gấp đôi. Nếu thất bại thêm lần nữa, tùy vào tình hình mà tông môn sẽ có quyết định xử trí riêng.
Nhẹ thì phế bỏ tu vi, đuổi về quê nhà. Nặng thì biến thành nô lệ phục dịch cho các đệ tử, sống chết phó cho trời, tự thân cũng mất đi quyền tự quyết.
Bảng nhiệm vụ đầy ắp yêu cầu, đệ tử vây quanh cũng lắm người. Hứa Tử Du đột phá nhục thân nên các giác quan của hắn được nâng tầm, đứng từ xa cũng thấy nội dung trên bảng.
Nuôi trồng dược vật, chăn nuôi yêu thú, trông coi lò đan dược, hỗ trợ trị thương,… Phần lớn đều là những nhiệm vụ nghiêng về tăng gia sản xuất cho ngoại môn.
Cũng phải, đệ tử ngoại môn chỉ được đi lại trong lãnh địa của Ngự Ma Tông, chưa đủ phận sự mang danh tiếng của môn phái ra bên ngoài nên các nhiệm vụ được giao cũng chỉ quanh quẩn gần đấy, không thể đi xa hơn. Nhưng thế cũng tốt, Hứa Tử Du chưa làm nhiệm vụ tông môn bao giờ nên các nhiệm vụ săn giết quá nặng nề, làm không tốt lại để bản thân rơi vào nguy hiểm.
“Chọn cái này đi.”
Hứa Tử Du canh me lúc không ai để ý liền xông vào lấy nhiệm vụ thiết lập trận pháp tụ linh ở dược viên. Loại nhiệm vụ này tương đối phù hợp với chuyên môn của hắn, thưởng cũng hậu hĩnh.
Hơn nữa, nghe nói số lượng trận pháp sư ở ngoại môn rất thấp nên những nhiệm vụ liên quan đều được treo thưởng khá cao.
“Hứa Tử Du… Ủa, ngươi vẫn còn trong kỳ bảo hộ mà, gấp gáp nhận nhiệm vụ thế rồi sao?”
Chấp sự kiểm tra thông tin được ghi chép của hắn một lúc, nét mặt thoáng ngạc nhiên.
Hứa Tử Du gãi đầu:
“Đệ tử muốn thử sức, xem như làm quen. Mong chấp sự chấp thuận.”
Chấp sự phẩy tay:
“Ta chỉ tò mò thôi. Đệ tử các ngươi muốn lấy nhiệm vụ gì thì cứ lấy, hoàn thành đúng hạn là được. Với cả, nghe nói ngươi từng làm việc ở Tụ Linh Sơn nên nhiệm vụ này ta đoán cũng không khó. Có điều, dược viên ở khá xa, tông môn không chi trả lộ phí nên ngươi tự tính toán, lời lỗ tự chịu.” Vừa nói xong là lão đưa cho hắn tấm thẻ bài thông hành.
“Đa tạ chấp sự.” Hứa Tử Du nhận lấy rồi hành lễ ra về.
Dược viên là nơi trồng linh dược luyện đan cho Dược Y Đường, vị trí nằm tại phía nam, cách xa Ma Uyên để không bị khí độc hao tổn chất lượng. Từ ngoại môn đến dược viên mất tầm hai ngày cưỡi ngựa, nếu biết phi hành thì chỉ tốn một, hai canh giờ. Ngặt nỗi, phi hành đòi hỏi Trúc Dịch cảnh, đến Tiềm Hư cảnh cùng lắm là chạy nhảy “tựa như bay” thôi.
Hứa Tử Du chuẩn bị tư trang thật kỹ rồi thiết lập trận pháp phòng thủ kèm chướng nhãn cho nơi tu hành. Đảm bảo mọi thứ thật chu toàn, hắn liền ghé sang nhà bếp, ăn uống một bữa cho thật thỏa thích rồi mới lên đường.
Ngự Ma Tông nuôi rất nhiều bảo mã hỗn huyết nhằm phục vụ nhu cầu di chuyển dưới Trúc Dịch cảnh. Tất nhiên, có tiền thì vẫn thuê được ngự thú phi hành, thời gian đi lại sẽ rút ngắn hẳn. Nhưng Hứa Tử Du không muốn gây sự chú ý nên dùng loại phổ thông là được rồi.
Dẫu vậy, loại phổ thông của giới tu hành chẳng khác gì chiến thú huyền thoại trong nhân gian. Bảo mã hỗn huyết do Ngự Ma Tông nuôi có thể chạy liên tục ba ngày ba đêm mà không cần ăn uống, thậm chí đủ sức chịu tải một lượng hàng hóa nặng ngang nó suốt đường đi.
Vó ngựa rong đuổi trên thảo nguyên. Hứa Tử Du băng băng vượt địa hình rồi rời khỏi sơn môn. Vừa rời khỏi núi, sau lưng hắn liền hóa thành màn sương vô định. Đi thêm một đoạn nữa, cảnh vật sương khói lại biến thành bình nguyên.
Che giấu sơn môn là chuyện thường thấy ở giới tu hành, dù sao quanh đấy không chỉ có mỗi tu hành giả, mà còn người dân bình thường. Đối với dân chúng, chẳng cần biết là chính hay ma, chỉ cần biết phép thuật là sẽ được tụng xưng hai tiếng “tiên gia”.