Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 379: Biến cố.

Hiện tại, Đỗ Anh Vũ lúc này cũng đang đứng trong nhà xí hoàng cung nhìn ngắm những viên pháo hoa bắn thẳng lên bầu trời, dáng người hiên ngang, hai tay thì cầm lấy tiểu đệ đệ, vẩy vẩy vài cái cho hết nước rồi đi ra ngoài.

Hắn dùng nước tiểu độn để trốn thì nhất định phải đi tiểu thật!

Không đi tiểu là tội khi quân!

Nhìn lên bầu trời từng khóm hoa ánh sáng nở rộ rồi vụt tắt không màn tối, trong lòng hắn bỗng dấy lên rất nhiều tâm sự ngổn ngang về tương lai sắp tới.

Kẻ Vịnh không phải đất lành.

Đỗ Anh Vũ thật tâm lo cho tương lai của ông anh rể Sùng Hiền Hầu, thế nhưng hiện tại hắn cũng chẳng thể làm gì cả, thậm chí bản thân họ Đỗ còn đang cố gắng để mình không bị cuốn vào cái vòng xoáy này.

Thị phi vì cố xuất ngôn, phiền não vì cố xuất đầu.

Cái đạo lý này Đỗ Anh Vũ hắn đương nhiên hiểu rõ, hắn biết rằng... trước khi đến cái thời điểm có thể lớn giọng nói chuyện với người khác thì bản thân vẫn cứ nên như là hiện tại, hiền lành vô hại, lơ tơ mơ mà sống mới là chính đạo.

Có lẽ sau khi biết những chuyện mà họ Đỗ có thể làm ở Quảng Tây, Bệ Hạ giống như muốn cao điệu hắn hơn, muốn sớm một chút đẩy hắn lên cao vị hoặc chí ít là trở nên bắt mắt, quen thuộc với đám đại thần khác hơn...

Đối với cái ý tốt này, Đỗ Anh Vũ thật là khóc hết nước mắt...

Ừ đúng là hắn có nói bản thân muốn làm Cam La của Đại Việt, tuổi trẻ bái tướng đi vào sử sách, thế nhưng Đỗ tiểu tử hắn tất nhiên sẽ không quên Cam La là c·hết trẻ như thế nào.

Hơn nữa trước đó thì trở thành Cam La chỉ là lý do thoái thác để Đỗ Anh Vũ hắn có thể sớm té khỏi kinh thành mà thôi, trong vòng 10 năm Đỗ Anh Vũ chí hướng không đặt tại kinh thư, mục đích của Đỗ tiểu tử đơn thuần vẫn là phát triển Đông Hải, thành lập Vành Đai trên biển, vơ vét hết thẩy tài nguyên từ ngoại quốc để bồi đắp cho nội tai của bản thân.

Tiện thể làm giàu cho quốc gia cũng không phải không thể.

Nói chung móng nhà phải chắc thì cơ ngơi mới vững vàng, móng của hắn đặt tại Đông Hải, không phải tại Thăng Long.

Vậy nên đối với cái gọi là kế hoạch sắp tới của Bệ Hạ, Đỗ Anh Vũ là không hứng thú muốn tham gia.

Thậm chí là còn hắn không muốn biết rõ, tránh đi phiền não nữa là.

“Sang năm mới vài ngày phải nhanh chóng chuồn đi thôi!” Đỗ Anh Vũ thầm hạ một phen quyết tâm.

Lê đôi chân ngân đi xuyên qua một khu vườn tược, hoàng cung rất lớn, không phải cứ có vườn thì nơi đó là ngự hoa viên, Lão Nội Thị dẫn hắn đến nơi này rồi biến mất khiến Đỗ Anh Vũ lúc này có chút lạc lối, Đỗ tiểu tử thoáng cau mày chửi Ngô Quý Thường làm ăn vô trách nhiệm, bản thân đảo mắt nhìn quanh chỗ này một vòng, theo trí nhớ của hắn thì nơi này hình như có điểm trực ban của cấm quân nội đình.

Đương lúc muốn tìm lối thoát đi ra thì từ đằng xa hắn bất chợt nhìn thấy hai cái bóng dáng quen thuộc, đầu tiên là cái bóng áo Hồng đỏ, chính là cái dáng bất nam bất nữ đáng ghét của tên thái giám Đàm An, dáng lưng còn lại thuộc về anh rể Sùng Hiền Hầu của hắn.

Hê hê, có hoa tiêu rồi!

Đỗ Anh Vũ cười cười, đương lúc muốn chạy tới xin quá giang chỉ đường thì đột ngột một đám cấm vệ quân khoảng hơn mười người không hiểu từ đâu cũng chạy tới, bộ dạng giống như vừa đi tuần tra trở lại.

Cầm đầu nhóm cấm vệ quân này không ai khác lại chính là Vũ Cát Đái, họ Vũ chạy tới chỗ của Sùng Hiền Hầu, chắp tay kính cẩn nói:

- Hầu gia, không ở lại dự tiệc sao?

Sùng Hiền Hầu thoáng mỉm cười, lắc đầu đáp:

- Ta có chút đau đầu, đã báo với Bệ Hạ rằng hôm này ta trở về sớm.

Vũ Cát Đái khẽ gật đầu, đề xuất muốn đưa Sùng Hiền Hầu rời đi nhưng bị từ chối, hắn đành nhường đường để Đàm An dẫn Lý Càn Quyết rời đi.

Ngay lúc này, Đỗ Anh Vũ cũng đã chạy tới nơi, tiểu tử này từ trong bóng tối đột ngột xuất hiện làm Vũ Cát Đái giật cả mình, Đỗ tiểu tử cười khì khì, ngó nghiêng một hồi rồi lập tức hỏi:

- Vũ tướng quân, lâu rồi không gặp, anh rể ta đi đâu rồi?

Vũ Cát Đái thoáng chột dạ, xong chỉ hời hợt đáp:

- Hầu gia không được khỏe, muốn trở về phủ nghỉ ngơi, Đỗ công tử cũng muốn về sao?

Đỗ Anh Vũ lắc đầu, lão cha hắn của hôm nay cũng theo tới thế nên tạm thời chưa thể đi được, duỗi mắt nhìn theo lưng Sùng Hiền Hầu từ từ biến mất góc đường, Đỗ Anh Vũ lúc lắc cái đầu nhỏ, không thèm để ý nữa, cười bán manh, quay sang nhờ vả Vũ Cát Đái mang bản thân quay trở lại Điện Thiên An.

...

Có người đi tất sẽ có người đến, việc Sùng Hiền Hầu rời đi tự nhiên cũng chẳng gây ảnh hưởng gì mấy đến bữa tiệc tối nay.

Phía bên ngoài hoàng cung, các vị đại quan sau khi trở vể nghỉ ngơi thay quần áo đều đã tập nập đi tới, các cỗ kiệu xếp thành hàng dài nối nhau tiến đến.

Có thể nói buổi sáng chỉ là kiểu tiệc ngoài trời, ăn món khai vị, còn hiện tại mới là chân chính cung đình tiệc lễ.

Những giải hoa đăng được treo thành hàng dài dằng dặc, làm sáng bừng con đường bước vào nội định hoàng cung của văn võ bá quan.

Lúc Đỗ Anh Vũ chạy trở lại Điện Thiên An thì phần đầu buổi tiệc Yến đã được bắt đầu.

Dẫn đường mang họ Đỗ trở lại là Vũ Cát Đái, không thể không nói theo sau họ Vũ lần này khiến Đỗ tiểu tử hắn phải nhìn lại cái tên thường thường không có gì lạ này bằng một con mắt khác.

Ít nhất là về võ công của hắn.

Vũ Cát Đái có một loại bộ pháp khá kia quái dị, nhìn thì có vẻ thông thả như là đi tản bộ thế nhưng kỳ thực lại bước tiến lại rất nhanh nhẹn vô cùng, Phi Ưng Bộ của Đỗ Anh Vũ cũng là cảnh giới tiểu thành thế nhưng phải dốc đến hết sức bú sữa với có thể miễn cưỡng theo kịp.

Loại bộ pháp này khiến Đỗ Anh Vũ có một cái ảo giác tựa như hắn năm đó chứng kiến mấy tay vũ công trên sàn nhảy ở thời hiện đại di chuyển vậy, thân thể của Vũ Cát Đái dấu dưới lớp áo choàng lớn, che đi hạ bộ thế nên Đỗ Anh Vũ không thể nhìn rõ được con hàng này là đang bước từng bước nhỏ hay là đang bật nhảy song phi, dưới tầm nhìn thiển cận thì họ Vũ giống như bóng ma lướt gió.

Thiếu điều có kỹ năng tụ gió lốc hét lớn Hasagi nữa thôi.

Long Dực Vệ khiến người đời kh·iếp sợ bởi tiễn thuật, thế nhưng chỉ có thật chứng kiến bọn hắn chiến đấu mới biết thứ đáng sợ nhất của đoàn quân này chính là thân pháp.

Trong đầu Đỗ Anh Vũ đột nhiên xuất hiện một giả định quái gở, nếu một ngày hắn phải sinh tử bác đấu cũng Vũ Cát Đái, việc đầu tiên phải làm chính là phế đi đôi chân của họ Vũ, nếu không thể được thì chuyện phía sau không cần phải nghĩ tới nữa.

Lúc Đỗ Anh Vũ đang cố sức chạy theo đồng thời đánh giá Vũ Cát Đái thì họ Vũ ngược lại cũng đang thăm dò hắn.

Bộ pháp của Đỗ Anh Vũ thật sự khiến tên mặt lạnh này phải bất ngờ, tất nhiên không phải vì nó cao cường đến đâu mà đơn giản là vì ở cái độ tuổi của họ Đỗ có thể tu đến tiểu thành một loại thân pháp chính là rất khó lường rồi.

“Thiên phú võ nghệ của kẻ này tuyệt không kém.” Vũ Cát Đái thầm nghĩ.

Có cực phẩm hoa tiêu dẫn đường, Đỗ Anh Vũ chẳng mấy chốc trở về khu vực chính điện của Hoàng Cung, đến đây, Vũ Cát Đái hắn mới dừng bước, thấp giọng nói:

- Đỗ công tử, ta chỉ có thể dẫn ngươi đến đây thôi...

Đỗ Anh Vũ lúc này cũng chẳng còn cần trợ giúp nữa, chắp tay cáo biệt Vũ Cát Đái rồi tự mình xâm nhập vào trong.

Hiện tại xung quanh Thiên An điện đã có thật đông thị vệ canh phòng, bản thân là khách quen mặt cũng như có lệnh bài của Thượng Lâm Tử Đệ khiến Đỗ tiểu tử chẳng mấy khó khăn qua cửa.

Bước qua hàng rào chắn của đám thị vệ, không khí của Yến Tiệc cũng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hôm nay hẳn là một ngày làm việc hết công suất của nhạc quan cùng đám ca cơ cùng đình, việc bọn hắn ca múa cũng chẳng phải chỉ diễn ra tại một khu tập trung duy nhất mà được phân thành các tốp nhỏ, trải rộng ra rồi từ từ tại bốn phía hợt lại tựa như bông hoa nhỏ hợp thành một bó lớn, dưới ánh đen mờ ảo thật sự rất kích thích thị giác.

Nhan sắc là một thứ có tác dụng bổ trợ lẫn nhau rất tốt, một đám nữ nhân chỉ cần tương đối dễ nhìn khi đứng chung với nhau thì giống như một vườn bông, ai nấy cũng đẹp đẽ rạng ngời hơn một bậc.

Đám nữ nhân kia cũng nhìn thấy Đỗ Anh Vũ đi tới, tuổi nhỏ vô hại cùng ngoại hình xinh đẹp bắt mắt của hắn vốn dĩ đã là một thứ v·ũ k·hí trí mạng với nữ nhân, giống như một con búp bê khiến các nàng ta thật muốn ôm một cái.

Đỗ Anh Vũ đứng tại bên ngoài thưởng thức ca nàng, các nàng cũng vừa ca múa vừa đá lông nheo trêu chọc Đỗ Anh Vũ, ngươi nhìn chúng ta, chúng ta cũng nhìn ngươi, xem như không có ai thua thiệt.

Sự tình tưởng chừng kéo dài bất tận này chỉ kết thúc khi có tiếng ho khan phía sau khiến Đỗ Anh Vũ rất mình ngoái đầu lại .

Chẳng biết từ lúc này sau liền hắn đã có hai lão nhân đứng tại đó, cười như không cười nhìn hắn.

Ách!

Đỗ Anh Vũ đột nhiên thấy chột dạ, nuốt lấy một ngụm nước bọt rồi nhăn nhở cười:

- Thái Sư, Nguyên Bá, hai vị cũng mới đến sao?

...

Hồng Phường.

Hoa Nương sau nghe thấy Vi Oánh Phi nói chuyện thì không khỏi cau mày nghi hoặc.

- Ngươi nói... hắn bị trúng độc?!

Vi thị khẽ gật đầu, nàng từ nhỏ đến lớn tiếp xúc với đủ loại độc dược, đến mức bản thân còn có danh hào “Độc Phụ” biểu hiện của người trúng độc dù là nhỏ nhất nàng chỉ cần liếc qua liền có thể thấy rõ, thế nên tuyệt không có chuyện nàng nhầm lẫn.

Thế thì nguy rồi!

Bản lĩnh của của Vi thị Hoa Nương không dám nghi ngờ, đáy lòng không khỏi than thở một tiếng.

Ngô Toái cùng Hoa Nương thật sự cũng chẳng có bao nhiêu giao tình, thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ Tây Xưởng hiện tại không thể không có họ Ngô, nghĩ tới đây, Hoa Nương vội ngoái đầu lại chỗ phu phụ họ Ngô vừa biến mất, cố gắng kiếm tìm hai người họ trong biển người kinh thành.

Khoảnh khắc Hoa Nương quay đầu lại, đột nhiên phía sau lưng nàng phát sinh biến cố.

Cách đó khoảng chừng chục mét, thanh âm hỗn tạp của đám đông người đi đường chợt bị một thanh âm như tiếng xé vải chen lấn.

“Aaaa!”

Tiếng hét thảm thiết v·út lên xuyên qua màn đêm, thu hút mọi ánh nhìn đồng loạt ngoái lại, Hoa Nương cùng Vi Oánh Phi tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Phía dưới những ánh đèn lồng treo cao, ánh sáng kim loại loé lên tựa như ánh chớp, tiếp theo là một suối máu bắn lên tung toé, một cánh tay cụt văng lên không trung đi kèm với một tiếng kêu tên thảm thiết.

Một tia ánh sáng tiếp theo sau lướt qua cổ gã đàn ông đang kêu gào khiến tên này im bặc rồi gục gã trong Vũng máu.

Không hiểu từ lúc nào, một đám hắc y nhân như u linh xuất hiện tiến hành đồ sát, lạnh lùng chém g·iết một gã nam tử ven đường.

Xong xuôi, đám người này dường không như chưa muốn dừng lại, bọn hắn giống như lựa chọn các mục tiêu cụ thể, thân thể như tàn ảnh lẫn vào bên trong đám đông, dùng đoản đao trên tay tiếp tục đâm chém...

“Giết!”

Thủ lĩnh đám người áo đen hô lên một tiếng, khoảng chục tên phía sau bắt đầu tản ra như số nhập bày cừu.

Phút chốc, không khí tại Hồng Phường biến hoá trở nên hỗn loạn không thể tả, đám người ngoài cuộc đi xem hội từ không hiểu chuyện gì, không kịp phản ứng cho đến lúc biến trở thành một đám đông nhốn nháo chạy loạn hết cả lên!

Đây... đây là chuyện gì?

Hoa Nương cau mày liễu, thân thể uyển chuyển nép sang một bên, Vi Oánh Phi cũng lập tức tới ngay bên cạnh, khác với Hoa Nương thì Vi thị lại giống như người xem kịch, bình thản, thậm chí còn có chút hứng thú.

Bình thường tại kinh thành đôi lúc vẫn xuất hiện vài trận ẩ·u đ·ả, nghiêm trọng hơn là các bang phái huyết tẩy lẫn nhau...

Thế nhưng mọi sự đều là khuất mắt trông coi, dám ngang nhiên giữa đám đông g·iết người như thể này thì Hoa Nương mới thấy lần đầu.

Đám người này chán sống hết rồi sao?

Mà hơn hết nàng dần cảm thấy thân pháp của đám người này tương đối quen thuộc.

Thật giống thân pháp của gã mặt cương thi hộ vệ Công Đàm.

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free