Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 372: Thiên Ý?

Xung quanh Chúng Tiên Đài bốn bề im ắng, cho đến khi kim quang tản đi hết thì dường như tất cả cũng đang ngơ ngác không nói lên lời.

Phản ứng sớm nhất lại là Lê Bá Ngọc, gần như ngay sau khi con Kim Ưng kia bay v·út lên bầu trời, lão Lê vội vã đứng ra chắp tay, hướng về chỗ Bệ Hạ mà cao giọng nói:

- Chúc mừng Bệ Hạ, thượng thiên chiếu khán, hiển lộ thần quang, là phúc phận của quốc gia, là hồng phúc của Bệ Hạ...

Lê Bá Ngọc đứng ra, nói một trận tràng giang đại hải lời chúc, lời lẽ uyển chuyển không chút ngập ngừng va vấp, tựa như là lão đã sớm có chuẩn bị.

Ngay sau lão Lê, hàng loạt các vị quan viên đại thần khác cũng nháo nhào đi ra, hùa vào mà chúc mừng Bệ Hạ, Nhân Tông Bệ Hạ khuôn mặt ban đầu có chút không thích ứng, sau cũng gật gù phất tay cho là phải.

Phía bên dưới, thanh âm xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên, lan dần ra tứ phía, từ bên trong nội khu lan ra tới chúng dân bên ngoài.

Thọ Điển xuất hiện Tường Thuỳ, ai ai cũng nhìn thấy tận mắt, mỗi người lại có một biểu lộ khác nhau, nhưng phần đông đều là mừng vui khấp khởi vì ai cũng biết Tường Thụy đại biểu cho điềm lành.

Cùng lúc đó, mặc dù ngồi tại ba vị trí khác biệt, thế nhưng cả Đỗ Anh Vũ, Lý Dương Quang lẫn Ngô Ứng Long thái độ có phần tương đồng, miệng đều bật cười, đồng thời nói một câu:

- Ra là như vậy!

Tường Thụy xuất phát từ sấm ngôn trong nho giáo, thời xưa từng có “thiên nhân cảm ứng lý luận” bên trong có nói “trời” là có ý thức, có thể nhìn thấy hết thẩy sự việc tại nhân gian, nếu quân vương vô đạo, thượng thiên sẽ hạ xuống t·hiên t·ai, nếu quân vương có đức, vậy sẽ hạ xuống tường thuỵ để ca ngợi, cái lý luận “người đang làm, trời đang nhìn” hàm ý chính là như vậy.

Tại Đại Việt, Tường Thụy nổi tiếng nhất tự nhiên chính là hình ảnh rồng bay lên, từ đó mới có kinh thành Thăng Long.

Người bình thường nghĩ đó là trời giáng điềm lành, mách bảo Thái Tổ rời đô từ Hoa Lư về Thăng Long, kỳ thật những ai hiểu chuyện đều biết rõ thời điểm đó tại cố đô Hoa Lư, tàn dư của triều đại cũ vẫn còn rất nhiều, Lý thị thân tộc cùng những nhóm quý tộc ủng hộ Lý thị đa phần đều nằm ở Bắc Hà, Lý gia muốn đúng vững gót chân thì việc rời đô chính là tất yếu.

Và không có cái lý do gì tốt hơn “ý trời” cả!

Chỉ có một việc Đỗ Anh Vũ không hiểu...

Sao lại là chim ưng?

Kỳ Lân, Long Phượng hay thậm trí là lão hổ không phải tốt hơn sao?

Chẳng lẽ 4 đạo nhân của Trấn Vũ Quán không thể tiết chế được tạo hình?

Vừa ngẫm nghĩ, Đỗ tiểu tử vừa cúi đầu nhìn xuống chỗ ngực áo của mình, nhìn những đường thêu hình chim ưng sắc nét, hắn không tự chủ kéo cái áo choàng lông gấu của mình lại, che chắn đi một chút, ánh mắt cần trọng nhìn quanh một vòng.

Hoa Nương thấy hành động như thể bản năng này của Đỗ Anh Vũ thì nhịn không nổi duyên dáng bật cười, thầm nghĩ “công tử quá đáng yêu, thật muốn ôm ôm một cái.”

Phía trên đài cao, Huyền Chân cũng như ba vị đạo trưởng khác bộ dạng cũng có chút thất thần ngơ ngác, Huyền Dật thậm chí còn chột dạ nuốt lấy một ngụm nước bọt, thấp giọng nói:

- Đại sư huynh, Ngũ Sắc Kỳ Lân sao lại thành Kim Ưng Bức Nhật rồi? Lại nữa, hơn nữa vốn dĩ Tường Thụy này phải quay đầu về hướng nam với đúng, sao lại có thể bay về hướng đông, cái này.... đêm qua tập dượt đâu có như vậy?

Hai vị đạo nhân khác là Huyền Không cùng Huyền Minh cũng quay sang nhìn lão đạo Huyền Chân, rõ ràng là có thắc mắc tương tự.

Huyền Chân lão nhân kỳ thực cũng mộng bức, thế nhưng vì giữ hình tượng nên ho khan một tiếng, sau thì ra vẻ đạo mạo nói:

- Có khi... cái này là Tường Thụy hàng thật, không phải hàng giả...

...

- Là thật?

Tại vị trí chủ tọa, Bệ Hạ nhắm mắt dưỡng thần, chợt nghe lão Nội thị nói nhỏ bên tai, nhịn không được mà thấp giọng hỏi lại.

Lúc này bốn vị đạo nhân đã làm lễ xong xuôi, cùng chúng đệ tử Trấn Vũ Quán rút xuống bên dưới, đám quan lại thì lần nữa nhập tiệc, thưởng thức nhã nhạc ca cơ múa hát, chẳng mấy người để ý đến biểu lộ bất thường của Bệ Hạ.

Vốn dĩ muốn làm một cái Tường Thụy giả, thuận lý thành chương trực chỉ phía hướng nam...

Kết cục lại thành ra hàng thật?!

Bệ Hạ lúc này có chút dở khóc dở cười, nhất thời không biết phản ứng sao cho phải, nghĩ một hồi, người chợt quay sang nhìn lão thái giám hỏi:

- Quý Thường, theo ngươi thì Tường Thụy đông hướng là ám chỉ nơi nào, Hồng Châu sao?

Lão nhân Ngô Quý Thường trầm tư một chút, có phần không nắm chắc, đành nước đôi nói:

- Bẩm Bệ Hạ, có thể là Khoái Châu, có thể là Hồng Châu, cùng có thể là Hải Đông... thế nhưng mặc kệ là nơi nào, lão nô nghĩ đều cùng một người không thoát được quan hệ...

- Là thằng nhãi con đó?! - Trong đầu Bệ Hạ cũng lập tức xuất hiện một thân ảnh bắng nhắng, không tự chủ là cười khổ một tiếng.

Lão Nội Thị cũng mỉm cười, đáp:

- Kỳ thực... Đỗ, không, công tử là cái kỳ nhân, có dị tượng ám chỉ cũng có gì là lạ.

Công tử là để gọi ai thì cả hai cũng biết.

Bệ Hạ trầm ngâm một hồi, chợt thấp giọng nói với lão Ngô:

- Lát nữa cũng gọi hắn tới ngự thư phòng cho trẫm!

Lão Thái Giám nghe vậy thì khẽ nhíu mày, có chút không thích ứng nói:

- Bệ Hạ... làm như vậy có phải hay không có chút không tốt, dù sao quá mức bắt mắt chưa hẳn đã là chuyện hay?

Nhân Tông ngược lại cho đó chỉ là chuyện nhỏ, híp mắt cười nói:

- Ngươi quên hắn đã từng nói nguyện ước làm Đại Việt Cam La, 12-13 tuổi bái tướng sao? Nếu đã muốn như vậy thì sao có thể ngại quá mức bắt mắt, hơn nữa...

- Hơn nữa có trẫm làm chỗ dựa, kẻ nào dám tính toán hắn!

Đến lúc Bệ Hạ bá khí nói ra lời cuối, lão Nội Thị có phần cả kinh không nói lên lời.

...

Cuối tháng chạp, mặc dù là ban trưa nhưng thời tiết có chút ảm đạm thất sắc.

Nhân lúc mọi người còn mải tập trung tới Tường Thuỵ, thiếu niên khoác áo lông thú vừa tranh thủ thời cơ lén lút chốn ra ngoài hành lang Chúng Tiên Đài, chợt một trận gió lạnh xông tới khiến y rùng mình một cái, theo bản năng lập tức ngó đầu nhìn lại.

Phía sau hắn lặng thinh chẳng có một ai, Đỗ tiểu tử thoáng cau mày rồi nghĩ hẳn là bản thân thần hồn nát thần tính, đa nghi rồi.

Bàn tay nhỏ xoa xoa vào nhau, hà hơi suýt soa một hồi, Đỗ Anh Vũ ánh mắt đảo loạt một vòng như tìm kiếm cái gì đó, rất nhanh hắn liền tìm được thứ hắn muốn.

Cách đó không xa, bóng lưng của Lý Dương Quang ẩn hiện như ma đập vào mắt họ Đỗ, thiếu niên áo tím xiêm y đơn bạc, tay cầm ly rượu có mấy điểm tịch liêu.

Đỗ Anh Vũ không khỏi bĩu môi khinh bỉ thằng oắt này cố làm ra cái vẻ cao nhân phong phạm, trang bức cái mẹ gì không biết, miệng thì chửi thầm, chân Đỗ tiểu tử thì thoăn thoắt bước đến chỗ họ Lý.

Giống như cảm nhận được có người đi đến, Lý Dương Quang quay đầu, mỉm cười nhìn Đỗ Anh Vũ, chợt nói:

- Thật hiếm có chuyện khiến Đỗ sứ quân chủ động đến tìm ta nha ha ha!

Đỗ Anh Vũ khẽ nhướn mày, lòng thầm mắng con hàng này còn cố làm vẻ, bĩu môi mỉa mai nói:

- Hầu gia địa vị cao sang, ta bình thường nào có dám trèo cao.

- Ồ! Vậy là hiện tại là lúc thích hợp để ngươi trèo cao rồi sao?!

Tiểu Hầu Gia ánh mắt nghiền ngẫm nhìn tiểu tử trước mắt một phen, lúc nhìn thấy bộ đồ thêu Kim Ưng ẩn hiện bên trên lớp áo lông thú của họ Đỗ thì đối con ngươi của Lý Dương Quang không khỏi sáng lên, thẳng thắn nâng lên ngón tay cái, cười rạng rỡ nói:

- Cao! Chiêu này của ngươi thật sự rất cao!

Đỗ Anh Vũ : @.@!

WTF?!

Đại ca, nói tiếng người được không?

Trong lúc khuôn mặt của Đỗ Anh Vũ còn đang mộng bức không hiểu tên này phát bệnh gì, Lý Dương Quang khẽ nhún vai, lạnh nhạt nói:

- Ta vẫn luôn không thể hiểu, nếu như Bệ Hạ muốn biểu diễn “Tường Thụy” trước bàn dân thiên hạ, cớ sao lại muốn làm ra hình tượng Kim Ưng bay về phía đông, hiện tại nhìn thấy bộ dạng này của ngươi thì ta lập tức đã hiểu, ha ha...

Đỗ Anh Vũ cúi đầu nhìn xuống trường bào của mình một cái, sau lại ngẩng đầu trố mắt nhìn Lý Dương Quang, nhìn cái biểu lộ “ta đã sớm nhìn ra” của tên này thì Đỗ tiểu tử có chút khóc không ra nước mắt.

- Nếu như ta nói chuyện này từ đầu đến cuối đều không liên quan đến ta, ngươi có tin không?

- Tốt! Ta thật sự tin ngươi... thế nhưng Đỗ Anh Vũ này, ta là không ngờ tới địa vị của người trong đối với Đạo gia lại cao đến như vậy đâu đấy... - Lý Dương Quang tủm tỉm cười, chớp chớp mắt nói:

Đỗ Anh Vũ nghe xong mặt liền đen xám, tại chỗ nhảy dựng lên chửi đổng.

- Ăn bậy uống bậy chứ đừng có nói bậy, nếu còn tiếp tục vu hại ta nữa thì hữu nghị thuyền nhỏ giữa chúng ta liền lật đổ từ đây!

Nói đùa, đây là chuyện lừa vua khi quân phạm thượng, đừng nói là Đỗ Anh Vũ thật không làm, kể cả hắn có làm thì đ·ánh c·hết cũng không thể nhận.

- Được, được, không nói... không nói ha ha!

Không cùng tên này dây dưa cái chủ để n·hạy c·ảm này thêm nữa, thần sắc Đỗ Anh Vũ biến trở nên nghiêm túc, hắn chậm rãi hướng họ Lý nói:

- Qua năm mới, sau vài ngày ta sẽ trở lại Hải Đông, hẳn rất lâu sau cũng không thể trở lại kinh thành, vậy cho nên kế hoạch Tây Bắc của chúng ta...

Lý Dương Quang từ từ híp mắt lại, thẳng thắn đáp:

- Việc này ngươi chớ lo lắng, chỉ cần giao Tây Xưởng của ngươi cho ta là được, việc còn lại ta giải quyết!

Kế hoạch thống nhất Tây Bắc của hai thiếu niên đã chuẩn bị từ lâu, thế nhưng Đỗ Anh Vũ luôn có cảm giác tên này hình như còn có kế hoạch khác, hợp tác với một kể khó đoán khó nắm bắt như là Lý Dương Quang hỏi Đỗ Anh Vũ sao yên tâm cho được.

Mặc kệ hiện tại là đồng mình thế nhưng Đỗ Anh Vũ cũng không thể đặt trọn niềm tin cho tên này được, giả dụ hiện tại giao Tây Xưởng cho y, nhỡ y nhét hàng quốc cấm đi vào trong đó thì Đỗ Anh Vũ có nhảy xuống sống Hoàng Hà cũng chẳng gột rửa được hết oan khuất, thế nhưng...

Làm việc này ngoài Lý Dương Quang ra, Đỗ Anh Vũ thật không nghĩ ra ai có thể đảm đương được trọng trách này.

Trầm ngâm một hồi, Đỗ tiểu tử đột nhiên nhớ tới một cái tên, nghĩ đến đâu y liền cười bí hiểm một tiếng, quệt miệng nói:

- Nho nhỏ một cái Tây Xưởng ta tự nhiên không bỏ vào mắt, vì đại cục ném cho ngươi xài chơi cũng được, thế nhưng kế hoạch lần này ta có mời thêm một cao minh trợ giúp, nghĩ lại thì thân phận ngươi có chút mẫn cảm, có nhiều chuyện cũng không tiện ra mặt giải quyết!

Lý Dương Quang nghe xong liền đăm chiêu không nói, hắn biết rõ Đỗ Anh Vũ đang tính toán kiềm chế bản thân, thế nhưng có một điểm Tiểu Hầu Gia không thể không công nhận...

Thân phận con trai Thành Diên Hầu của hắn không phải lúc nào cũng là điều tốt.

- Tốt, nói đi, ngươi mời được thêm được cao nhân nào...

- Thiên cơ bất khả lộ, từ từ người sẽ biết! - Đỗ Anh Vũ nháy mắt một cái, nhất quyết không nói cho tên này tức chơi.

Sau một hồi nói chuyện, Đỗ Anh Vũ cùng Lý Dương Quang tách ra trở về, chỉ là trên đường về họ Đỗ chợt nghe thấy có tiếng sột soạt phía sau lưng, khỏi cần quay đâu hắn cùng biết đám chuột phía sau là ai.

Cũng không chờ Đỗ Anh Vũ điểm mặt gọi tên, ba tên chuột nhắt lập tức nhảy ra trước mặt hắn, giả trang tặc khấu quát:

- Đường này do ta mở, cây này do ta trồng, muốn đi qua phải để lại lộ phí!

Đỗ tiểu tử thấy mấy tên hề này biểu diễn chỉ biết che mặt, thấm giọng nói “đám ấu trĩ” một câu, sau từ từ ngẩng đâu hỏi:

- Các ngươi ở đây làm gì?

Trước mặt hắn lúc này là cầm đầu là một mặt hứng khởi Kiều Liễu Thanh, theo ngay sau là thấp thỏm Quách Vân cùng bất đắc dĩ Tam Hoàng Tử.

Họ Kiều trước tiên mở lời, khoa trương cười một tiếng rồi nói:

- Chỗ này chán muốn c·hết, đang muốn kéo ngươi “đi tiểu” đi không?

Đỗ Anh Vũ khuôn mặt trầm xuống, suy tư một hồi rồi chắc nịch đáp:

- Đi!

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free