Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 367: Thọ Điển.
Trời chuyển tối sương phủ đêm lạnh, bên trong soái trướng của họ Đỗ hương diễm vẫn say nồng.
Nơi này không phải là nhà riêng phủ đệ, tự nhiên không thể phân phòng, bên trong soái trướng chỉ duy có một chiếc bình phong che chắn, phân tách cái lều lớn ra thành chốn nghỉ cùng khu vực sinh hoạt bên ngoài mà thôi.
Giường chiếu trong quân cũng đơn giản, một cái sạp tre, mùa đông tăng thêm cái đệm, bên cạch có một cái chậu than cùng một cái giá nến nhỏ phát ra những tía ánh sáng mịt mờ heo hắt.
Bên bên trong ổ chăn lúc này có mấy phần nhộn nhạo, hai cỗ thân thể chui rúc sưởi ấm cho nhau, vì chỗ nằm tương đối eo hẹp nên dính sát lại, da thịt chỉ cách biệt qua lớp quần áo ngủ mỏng tan, nếu không thể nam nhân chỉ là một thằng nhóc thì hẳn ai nấy đều sẽ nghĩ đến cảnh tượng hương điểm đang xảy ra trên giường.
Đang tiếc thì có cảnh một tiểu công tử chổng mông nằm ngủ, gã thị th·iếp thì kéo chăn của y, dáng nằm cả hai thì co quắp như hai con sâu đo, nhìn vừa thân mật lại vừa buồn cười.
Hoa Nương lúc này hơi cựa quậy một chút, dùng một tay chống đầu, một tay đấy đẩy đấy thằng nhóc nằm cạnh đi ra, ngăn không cho hắn tiếp tục thở vào ngực nàng, thật sự rất nhột.
Tiểu vưu vật nằm nghiêng người nằm, ánh mắt nhìn sang chỗ tiểu công tử thoáng lộ nét nhu hoà, môi nhỏ khẽ cong lên, vẻ hiền dịu cùng mị hoặc đồng thời phát sinh trên khuôn mặt nàng rất khéo, cũng rất riêng biệt.
Đỗ Anh Vũ thấy gối ôm ấm giường không ngoan, trề môi mất hứng, mới lim dim mở mặt đi ra, chợt thấy con tiểu hồ ly này đang dùng ánh mắt thâm thuý trực diện nhìn mình chằm chằm thì Đỗ Anh Vũ cũng thoáng rùng mình một cái, từ bên trong cơn buồn ngủ hắn lấy lại một chút tỉnh táo, khẽ cau mày lại rồi cũng đưa mắt nhìn sang chơi nàng, thích thì đối mắt xem ai sợ ai...
Kết cục vừa ngửi trên thân nàng mùi thơm thoang thoảng thì liền Đỗ Anh Vũ quỳ, hoá thân làm simp chúa dịu giọng nói:
- Sao vậy? Lạ nhà không ngủ được à?
Công tử hiếm hoi dịu dàng, Hoa Nương đã không hưởng thụ lại còn khanh khách cười cợt trêu đùa hắn, đột nhiên, nàng đưa tay chọt chọt vào giữa trán họ Đỗ, vểnh môi nhỏ nói:
- Sắc lang, ta là muốn đến nói chuyện nghiêm túc, ngươi lại kéo ta đi ngủ... nứt mắt đã như vậy, thật không biết để người lớn lên thì còn thành ra cái gì nữa?!
Đỗ Anh Vũ trợn mắt trắng dã nhìn nàng như nhìn người từ trên trời rớt xuống, miệng hắn bật thốt:
- Ta mang tiểu th·iếp của ta đi lăn giường chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao?
“Mẹ kiếp! Vậy mà hơn 1 năm trước, tiểu th·iếp này đưa lên, ngươi còn trối đây đẩy!” Hoa Nương trong lòng nghiến răng nghĩ thầm.
Nữ nhân thì hận rất sau, ngày đó hắn chê nàng, nàng thù tới già!
Nghĩ là về nghĩ, bên ngoài Hoa Nương vẫn bình thản như cũ, quẳng ra mị nhãn, ta vuốt ve bơ căng mọng, nhu nhu hỏi khẽ:
- Chỉ là tiểu th·iếp đơn thuần vậy thôi sao?
Đỗ Anh Vũ ánh mắt loé sáng, với kinh nghiệm của mình, hắn biết đây không phải là đề tài dễ chọc, lập tức lắc đầu:
- Đương nhiên không có đơn giản chỉ là như vậy...
- Vậy còn là cái gì?! - Hoa Nương hào hứng ra mặt, lập tức hỏi, biểu lộ ngươi không nói lão nương liên không bỏ qua.
Đỗ Anh Vũ mộng bức, nói thật Hoa Nương là cái gì của hắn hiện tại hắn còn chưa có nghĩ ra.
Là th·iếp?
Là vợ nhỏ?
Là bảo mẫu?
Là thư kí?
Là hộ vệ?
Nên đáp cái gì mới là thông minh đây, sau một hồi, Đỗ Anh Vũ đầu liền nảy số, không biến sắc, như chém đinh chặt sắt tại chỗ đáp:
- Là sủng th·iếp!
Cái đáp án này theo Đỗ Anh Vũ chính là hợp lý nhất, không nâng địa vị, nhưng thể hiện đủ cảm tình, đặc biệt phù hợp với cái mác hồ ly tinh của Hoa Nương.
Không lúc họ Đỗ còn yy tự cho mình là giỏi, hắn lại không biết rõ Hoa Nương kì thật không quan tâm đến Đỗ tiểu tử con mình là gì, nàng cũng chẳng quản họ Đỗ trả lời ra làm sao.
Hoa Nương đơn thuần chỉ thích nhìn tiểu công tư văn óc suy ngẫm mà thôi.
Mỗi lần thấy tên này biến thành một ông cụ non, bày ra cái vẻ nghiêm túc nói chuyện thì Hoa Nương đều cảm thấy hắn cực kỳ đáng yêu, rất muốn trêu chọc cưng nựng khuôn mặt búp bê của hắn.
Hai mắt Hoa Nương cong veo như hình bán nguyệt, hai bên gò má nhếch lên, lộ vẻ tương đối hài lòng:
- Thế còn tạm được!
Tạm được?
Phải là quá được!
Đỗ Anh Vũ âm thầm nhổ nước bọt một phen, nói thật, hắn không thể hiểu được đám nữ nhân này ra làm sao cả.
Tiểu th·iếp hay sủng th·iếp...
Cuối cùng không phải cũng chỉ là th·iếp thôi sao? Có gì khác mẹ gì nhau đâu?
Chẳng lẽ vấn đề là ở chỗ có được sủng hay không thôi sao?
Nữ nhân... thật là sinh vật kỳ quặc?!
Đỗ Anh Vũ không phải tên đầu gỗ, thế nhưng chung quy vẫn không quá hiểu thiên tính của nữ tử.
Chuyện một người phụ nữ một ngày năm lần bảy lượt hỏi tình lang rằng “chàng yêu th·iếp không?” là một chuyện hết sức bình thường của nhân loại.
Đặc biệt là khi nữ nhân đó đã vừa vứt đi hầu hết tất cả, đặt toàn bộ vốn liếng của mình vào một tên nam nhân thì lại càng thiếu đi cảm giác an toàn, càng muốn nam nhân của mình luôn luôn khẳng định để đút cho nàng một viên thuốc an thần.
Giữa Đỗ Anh Vũ và Hoa Nương tình cảm chung quy cũng chưa đến mức sâu đậm, nhưng hảo cảm là có.
Mà tại thời đại này, nữ nhân có thể gả cho một nam nhân nàng ta có hảo cảm đã chính là một chuyện quá may mắn rồi.
Thấy Đỗ Anh Vũ lại lim dim xoay người muốn đi ngủ, Hoa Nương lập tức túm lấy đầu hắn nghiêng về chỗ cũ làm Đỗ Anh Vũ mộng bức, nàng chu mỏ nói:
- Không được ngủ, chúng ta nghiêm túc nói chuyện.
Đỗ tiểu tử tại chỗ chống cự, cạy tay nàng đi ra, ngáp ngắn ngáp dài đáp:
- Không nói chuyện, chúng ta nghiêm túc đi ngủ!
- Không, phải nói chuyện!
- Không nói chuyện, đi ngủ!
- Nói chuyện!
- Đi ngủ!
Tiếng ấm ĩ tựa như tiếng cãi cọ vọng ra bên ngoài lều, canh cổng lúc này là Lưu Văn Tiến có chút nghi hoặc nhìn sang tiền bối Trần Kình của mình.
Họ Trần thì chỉ nhún vai, ra vẻ từ từ ngươi sẽ quen thuộc.
...
Thời gian lặng lẽ trôi, có thêm người chăm sóc Đỗ tiểu tử tại quân doanh trôi qua có chút an nhàn, chớp mắt ba ngày liền qua, thời điểm sáng sớm, cái lạnh mùa đông thật khiến con người ta trở nên lười biếng, chỉ muốn cùng giường đệm triền miên đến thiên hoang địa lão.
Đỗ Anh Vũ hai mắt nhắm tịt, mặc cho bên thân có người đang lay động hắn.
Nếu không mắc tiểu thì hắn thật không muốn cử động chút nào, một chút khẽ nhúc nhích cũng không.
Trong lúc bất tri bất giác, Đỗ Anh Vũ cảm nhận thấy rõ ràng một bằng tay mềm mại sờ lên bản thân, sau đó bất thình lình nâng hắn dậy, tiếp theo là một cái khăn mặt ấm chụp thẳng lên mặt, tựa như gió quất xoa xoa một hồi khiến Đỗ tiểu công tử muốn lười cũng chẳng thể lười được nữa.
- Đại tỷ, thủ hạ lưu nhân, ta dậy... ta dậy không phải là được sao?!
Đỗ Anh Vũ kêu oai oái, giơ tay hàng, từ chỗ Hoa Nương tiếp lấy cái khăn mặt, ngăn cho nàng tiếp tục trà đạp bản thân.
Hoa Nương thì chúm chím cười, mị nhãn chớp chớp ra vẻ vô tội nói:
- Ấy c·hết, công tử cứ việc ngủ, để th·iếp thân giúp công tử rửa mặt là được!
Mẹ nó, cái gì mà giúp công tử rửa mặt? Chiêu này gọi là La Hán rửa mặt còn tạm được!
Đỗ Anh Vũ không muốn cùng nàng tiếp tục dây dưa, tự mình động thủ đánh răng rửa mặt, Hoa Nương thì chủ động giúp hắn trải đầu thay quần áo.
Hôm nay là ngày trọng đại, Đỗ Anh Vũ tự nhiên không thể ăn mặc như bình thường.
Tóc hắn hiện tại dài tới cổ gáy, búi lên thì hơi lỡ cỡ mà buông thả thì có phần tuỳ tiện, Đỗ Anh Vũ nghĩ nghĩ, chợt nảy ra sáng kiến, bảo Hoa Nương giúp mình tết tóc lại.
Chính xác là tết cả đầu hắn thành các bím tóc nhỏ, phần tóc mai thì cạo đi, thành kiểu tóc Dreadlock hiện đại.
Hoa Nương lúc đầu chẳng hiểu Đỗ Anh Vũ tại sao lại chọn cái kiểu đầu kỳ quái này, thế nhưng đến lúc hoàn thành thì ánh mắt nàng có chút sáng lên.
Khuôn mặt ngây thơ đẹp đẽ của họ Đỗ chính là tiền vốn lớn nhất của hắn, phối với tóc nào cũng hợp, kết hợp với Dreadlock lại mang phong vị rất khác.
- Công tử, ta thích ngươi để tóc này! - Hoa Nương nhìn khuôn mặt góc cạnh sau khi cạo nhẵn hai bên của họ Đỗ thì cười như hoa si, nói:
Đỗ Anh Vũ lúc này cũng đã mặc lên phục trang ăn tiệc của mình, áo giao lĩnh đen bên trong, áo tứ thân đen phủ bên ngoài, trên áo thêu kim liên, đặc biệt chỗ ngực áo và hai bên vai là hình một con chim ưng hai đầu nhìn sang hai bên, đai ngọc lên, ngư ngọc treo bên hông, trên cổ hai vòng tràng hạt, cuối cùng là khoác một tấm áo lông gấu đen do Quách Ngọc Ngư may nữa là xong.
Người dựa vào ăn mặc, không quá cầu kì cũng chẳng thể sơ sài, đủ quý khí, không quá văn nhược, Đỗ Anh Vũ nhìn vào bên trong gương đồng một vòng, khẽ gật đầu hài lòng rồi đi ra bên ngoài.
Hoa Nương hôm nay cũng chỉn chủ hơn thường lệ, nàng vẫn ưa thích hai màu trắng đỏ, ban đầu định chọn một bộ Cẩm bào giao lĩnh đơn giản, sau một hồi liền đồi sang bộ trang phục mà Đỗ Anh Vũ chọn cho nàng, mặc lên thì rõ ràng nàng thích bộ phục trang này hơn hẳn.
Đỗ Anh Vũ nhìn vào bộ Nhật Bình trên người Hoa Nương, khoé miệng vểnh lên, chủ động giơ ngón cái.
Áo Nhật Bình là sản phẩm cao cấp đầu tiên mà Tây Xưởng sắp đẩy đi ra, Đỗ Anh Vũ mượn ngày hôm nay có đủ loại quý tộc phu nhân tụ tập để Hoa Nương nàng làm người mẫu đi một vòng, biến tướng giới thiệu dòng sản phẩm mới này, hẳn sau hôm nay sẽ có những thu hoạch không nhỏ.
Chiếu theo lệ thường thì Hoa Nương nàng tự nhiên sẽ không có tư cách đi theo Đỗ Anh Vũ dự tiệc lớn, thế nhưng họ Đỗ còn nhỏ, chưa có thành gia lập thất, càng không có phu nhân, vậy nên mang theo Hoa Nương với vai trò th·iếp thất hầu hạ cũng không hề gì.
Vạn sự hoàn thành, hai người song hành đi ra khỏi soái trướng, phía bên ngoài Trần Kình cùng Phạm Thiết Hổ giáp trụ chỉnh tề đợi sẵn từ lâu, lều trại đã được thu xếp xong xuôi, sĩ tốt cũng đã xếp thành hàng ngay ngắn.
Đối mới hàng trăm ánh mắt hướng về, Đỗ công tử chỉ đảo mắt qua một vòng, gật đầu rồi khẽ hô:
- Xuất phát!
Ngày hôm nay 26 tháng chạp, Thọ Điển của Bệ Hạ chính thức bắt đầu!