(Đã dịch) Lục Nhân Sỏa Yêu - Chương 292: Kane Tái Xuất
Ngày 25 tháng 2 năm 2017, vòng 26 Giải Ngoại Hạng Anh mùa giải 2016/2017, Tottenham Hotspur đối đầu Chelsea.
Sân vận động White Hart Lane.
Trên băng ghế huấn luyện của đội khách, huấn luyện viên trưởng Chelsea, Conte, lặng lẽ vẽ một dấu thập trước ngực. Đối với trận đấu này, ngay cả huấn luyện viên trưởng Conte cũng không mấy tin tưởng vào đội bóng của mình.
Trong hai mùa giải qua, Hotspur thi đấu quá bùng nổ, tiến lên mạnh mẽ, và sở hữu thực lực vượt trội. Ông ấy mới tiếp quản Chelsea được nửa mùa giải, nhưng việc rèn luyện đội bóng chưa thực sự thành công. Conte không thể không thừa nhận, giữa họ và Hotspur vẫn tồn tại một khoảng cách.
Điểm chí mạng nhất chính là, Vua phá lưới Ngoại Hạng Anh mùa giải trước đã trở lại. Harry Kane, người đã nghỉ thi đấu nửa mùa giải, tái xuất trong trận này. Là tiền đạo số một của Hotspur, sự trở lại của Kane báo hiệu hàng công của Hotspur sẽ đạt đến trạng thái hoàn hảo nhất.
Sân vận động White Hart Lane hôm đó cũng chật kín khán giả. Người hâm mộ Hotspur nồng nhiệt chào đón tiền đạo chủ lực của họ trở lại! Trên khán đài phía Bắc, thậm chí treo một tấm biểu ngữ khổng lồ!
"Kane! Chào mừng trở về đội!"
Bên cạnh biểu ngữ là hình vẽ Harry Kane hoạt hình đội vương miện, ám chỉ anh là Vua phá lưới Ngoại Hạng Anh mùa trước. Toàn bộ biểu ngữ dài hơn 20 mét, quy mô thật sự khiến người ta choáng váng!
...
Trên hàng ghế đầu của khán đài phía Bắc, ba cô gái trẻ cũng đang ngồi đó. Tôn Mai tròn mắt há hốc mồm nhìn tấm biểu ngữ khổng lồ qua màn hình lớn, rồi quay đầu xác nhận hình ảnh trận hình cổ động viên tạo thành biểu ngữ lớn phía sau mình, không khỏi ngạc nhiên thốt lên:
"Nơi này... nơi này thật náo nhiệt!"
Nàng thực sự không tìm được từ ngữ thích hợp nào để diễn tả cảm xúc lúc bấy giờ.
Mặc dù các nàng cũng từng chứng kiến những cảnh tượng hoành tráng, tham gia các sự kiện thể thao mang tầm cỡ thế giới, nhưng do tính chất hạn chế của thể thao mà lượng khán giả không nhiều, tổng cộng cũng chỉ bằng số người của một khán đài này. Thế nhưng, khi đến đây, đến White Hart Lane, nàng mới thực sự mở rộng tầm mắt.
Ba khán đài, với hơn sáu vạn người hâm mộ, tất cả đều cổ vũ, hò reo vì một đội bóng. Lúc này, Tôn Mai và Trương Lệ chẳng khác nào Lưu bà bà thăm thú Đại Quan viên, nhìn thứ gì cũng thấy mới lạ.
Trương Đậu Đậu biểu hiện bình tĩnh hơn nhiều, dù sao cũng không phải lần đầu tiên. Nhưng khi vừa tới khán đài của Hotspur, nàng cũng không khá hơn chút nào, bị không khí cuồng nhiệt ấy cuốn đi, ba cô gái nhỏ đều trở nên có chút xao động.
Cả ba cô đều mặc áo số 21 của Hotspur. Là người Trung Quốc, đương nhiên họ muốn cổ vũ cho ngôi sao bóng đá đồng hương của mình. Hơn nữa, áo đấu của Hotspur bán chạy nhất cũng là áo của Dịch Nhạc.
"Anh ta là ngôi sao bóng đá nổi tiếng nhất ở đây sao?" Tôn Mai tò mò chỉ vào hình ảnh Harry Kane khổng lồ trên màn hình lớn hỏi.
Trương Đậu Đậu ngây người một lát, trong lòng có chút do dự. Xét ở một mức độ nào đó, có lẽ là vậy.
Thấy Trương Đậu Đậu gật đầu, Tôn Mai đầy mong đợi nhìn về phía sân bóng, nói: "Khi nào Dịch Nhạc cũng có thể trở thành một ngôi sao bóng đá như thế này chứ! Thật sự quá oai phong."
Trương Đậu Đậu giải thích: "Dịch Nhạc cũng đâu có kém! Anh ấy rất được yêu thích mà!"
"Kìa, cậu lại bao che rồi!" Tôn Mai cười tủm tỉm trêu chọc nói.
Rõ ràng là nàng không đặt Dịch Nhạc và Harry Kane ở vị thế ngang bằng.
Một mặt, nàng không hiểu bóng đá! Mặt khác, nàng cảm thấy cầu thủ Trung Quốc luôn kém xa so với cầu thủ Châu Âu.
Trong lúc ba người đang trò chuyện, bàn thắng đã đến.
"Vào! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
Bình luận viên Laurence kích động hét lên: "Kane! Kane đang có phong độ rất tốt! Anh ấy đã ghi bàn thắng thứ hai trong trận đấu này! Vừa trở lại sân đấu, anh ấy đã thể hiện giá trị của một siêu tiền đạo mùa giải trước! Đây chính là siêu tiền đạo của Hotspur!"
Phút 40 của hiệp một, Hotspur đã ghi được hai bàn thắng. Đó là từ một pha tạt bóng từ cánh trái, Harry Kane đánh đầu về phía khung thành, bị thủ môn đẩy ra, nhưng bóng lại vô tình đập trúng chân Harry Kane và bật ngược vào lưới.
Trên sân, Harry Kane gãi đầu trước bàn thắng có phần hài hước này, nhưng trong lòng lại rất đỗi phấn khích. Anh tìm đến Dịch Nhạc, cả hai cùng vỗ tay ăn mừng.
Dưới sân, huấn luyện viên trưởng Chelsea, Conte, mặt cau mày. Trước khi hiệp một kết thúc, Hotspur đã nới rộng tỉ số lên 2:0. Đây rõ ràng không phải là một tin tốt.
Sang hiệp hai, hai đội tiếp tục giao tranh. Conte đã thực hiện một vài điều chỉnh, tăng cường sức phòng ngự của Chelsea, chuẩn bị chơi phòng ngự phản công. Nhưng hiệu quả lại không mấy khả quan. Đối mặt với những đợt tấn công của Hotspur, hàng phòng ngự của họ luôn rất chật vật, đừng nói đến việc phản công.
Dù khó khăn chồng chất, nhưng họ đã thành công không để tỉ số nới rộng.
Nhưng ở phút 87 của trận đấu, Cahill xoạc bóng phạm lỗi với Son Heung-min, Hotspur được hưởng một quả đá phạt ở vị trí khá tốt. Đây là một quả đá phạt ở cánh trái, Dịch Nhạc không nhường ai, bước đến điểm đá phạt. Trong quy định đá phạt của Hotspur, đá phạt bên cánh trái thuộc về Dịch Nhạc, còn đá phạt bên cánh phải thì thuộc về Dele Alli.
Dịch Nhạc đứng trước hàng rào chắn. Anh hít sâu vài hơi, chậm rãi lấy đà. Một cú sút mạnh mẽ bất ngờ vút vào quả bóng.
Trái bóng lướt qua không trung theo một đường cong duyên dáng, bay thẳng qua hàng rào chắn và hướng về phía khung thành. Cú sút này rất nhanh, khiến thủ môn không kịp trở tay. Hơn nữa, trái bóng còn mang theo xoáy mạnh, khi gần khung thành thường có một cú chúc đầu rõ rệt!
Cú sút Lạc Diệp Trảm! ! !
"Yi! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
Toàn bộ White Hart Lane lại một lần nữa bùng nổ.
Laurence khản cả giọng hét lên: "Quả đá phạt hoàn hảo! Đường cong tuyệt đẹp! Dịch đã ghi bàn thắng đá phạt đầu tiên trong sự nghiệp của mình!"
"Anh ấy thật sự xuất sắc! Anh ấy thật sự hoàn mỹ!"
"Hãy nói lớn cho tôi biết! Người ghi bàn chính là..."
"Dịch! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
Những tiếng reo hò điên cuồng từ khán đài như quét sạch khắp sân bóng. Trên khán đài phía Bắc, ba cô gái nhỏ cũng ôm chầm lấy nhau ngay khoảnh khắc Dịch Nhạc ghi bàn.
"A! ! Vào rồi! !"
"Đẹp quá đi mất! !"
"Tuyệt vời quá! Tuyệt vời quá! !"
Tôn Mai kích động quay đầu nhìn Trương Đậu Đậu hỏi: "Đậu Đậu, anh bình luận viên kia đang hô cái gì vậy?"
Nghe vậy, Trương Đậu Đậu ngây người một lát, rồi cười khổ đáp: "Tớ cũng không hiểu!"
Ba cô gái nhỏ nhìn nhau, các nàng phát hiện mình căn bản không hiểu tiếng Anh.
Đúng lúc này, Trương Lệ bỗng nhiên thốt lên đầy phấn khích.
"Đậu Đậu! Đậu Đậu! Mau nhìn sân đấu kìa!"
Nhìn dáng vẻ kích động không ngừng của Trương Lệ, Trương Đậu Đậu nghi hoặc quay đầu nhìn theo.
Chỉ thấy trên sân đấu, Dịch Nhạc đứng dưới khán đài, hai tay chỉ lên khán đài của mình, mỉm cười hướng về phía nàng.
"Bàn thắng này, tặng cho em!"
Gương mặt xinh đẹp của Trương Đậu Đậu lập tức đỏ bừng. Cảm xúc lúc này, phấn khích, kích động, tự hào...
Tôn Mai và Trương Lệ cũng đều tỏ vẻ ngưỡng mộ. Ai mà chẳng muốn trở thành đối tượng được vạn người chú ý. Kiểu tỏ tình táo bạo như Dịch Nhạc trước mặt hàng vạn người thế này, bất cứ cô gái nào cũng sẽ bị cảm giác hạnh phúc đánh gục.
Trương Đậu Đậu cũng không kịp chờ đợi muốn đáp lại Dịch Nhạc. Nàng vừa định vẫy tay, thì đột nhiên, phía sau khán đài vang lên một tràng tiếng hoan hô khổng lồ.
Rào! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Bình luận viên Laurence khản cả giọng hét lên: "Quả đá phạt hoàn hảo! Đường cong tuyệt đẹp! Dịch đã ghi bàn thắng đá phạt đầu tiên trong sự nghiệp của mình!"
"Anh ấy thật sự xuất sắc! Anh ấy thật sự hoàn mỹ!"
"Hãy nói lớn cho tôi biết! Người ghi bàn chính là..."
"Dịch! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
Những tiếng reo hò điên cuồng từ khán đài như quét sạch khắp sân bóng. Trên khán đài phía Bắc, ba cô gái nhỏ cũng ôm chầm lấy nhau ngay khoảnh khắc Dịch Nhạc ghi bàn.
"A! ! Vào rồi! !"
"Đẹp quá đi mất! !"
"Tuyệt vời quá! Tuyệt vời quá! !"
Tôn Mai kích động quay đầu nhìn Trương Đậu Đậu hỏi: "Đậu Đậu, anh bình luận viên kia đang hô cái gì vậy?"
Nghe vậy, Trương Đậu Đậu ngây người một lát, rồi cười khổ đáp: "Tớ cũng không hiểu!"
Ba cô gái nhỏ nhìn nhau, các nàng phát hiện mình căn bản không hiểu tiếng Anh.
Đúng lúc này, Trương Lệ bỗng nhiên thốt lên đầy phấn khích.
"Đậu Đậu! Đậu Đậu! Mau nhìn sân đấu kìa!"
Nhìn dáng vẻ kích động không ngừng của Trương Lệ, Trương Đậu Đậu nghi hoặc quay đầu nhìn theo.
Chỉ thấy trên sân đấu, Dịch Nhạc đứng dưới khán đài, hai tay chỉ lên khán đài của mình, mỉm cười hướng về phía nàng.
"Bàn thắng này, tặng cho em!"
Gương mặt xinh đẹp của Trương Đậu Đậu lập tức đỏ bừng. Cảm xúc lúc này, phấn khích, kích động, tự hào...
Tôn Mai và Trương Lệ cũng đều tỏ vẻ ngưỡng mộ. Ai mà chẳng muốn trở thành đối tượng được vạn người chú ý. Kiểu tỏ tình táo bạo như Dịch Nhạc trước mặt hàng vạn người thế này, bất cứ cô gái nào cũng sẽ bị cảm giác hạnh phúc đánh gục.
Trương Đậu Đậu cũng không kịp chờ đợi muốn đáp lại Dịch Nhạc. Nàng vừa định vẫy tay, thì đột nhiên, phía sau khán đài vang lên một tràng tiếng hoan hô khổng lồ.
Rào! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !, , B Chỉ trong hiệp một, Hotspur đã ghi được hai bàn thắng. Đó là từ một pha tạt bóng bên cánh trái, Harry Kane đánh đầu về phía khung thành, bị thủ môn đẩy ra, nhưng bóng lại vô tình đập trúng chân Harry Kane và bật ngược vào lưới.
Trên sân, Harry Kane gãi đầu trước bàn thắng có phần hài hước này, nhưng trong lòng lại rất đỗi phấn khích. Anh tìm đến Dịch Nhạc, cả hai cùng vỗ tay ăn mừng.
Dưới sân, huấn luyện viên trưởng Chelsea, Conte, mặt cau mày. Trước khi hiệp một kết thúc, Hotspur đã nới rộng tỉ số lên 2:0. Đây rõ ràng không phải là một tin tốt.
Sang hiệp hai, hai đội tiếp tục giao tranh. Conte đã thực hiện một vài điều chỉnh, tăng cường sức phòng ngự của Chelsea, chuẩn bị chơi phòng ngự phản công. Nhưng hiệu quả lại không mấy khả quan. Đối mặt với những đợt tấn công của Hotspur, hàng phòng ngự của họ luôn rất chật vật, đừng nói đến việc phản công.
Dù khó khăn chồng chất, nhưng họ đã thành công không để tỉ số nới rộng.
Nhưng ở phút 87 của trận đấu, Cahill xoạc bóng phạm lỗi với Son Heung-min, Hotspur được hưởng một quả đá phạt ở vị trí khá tốt. Đây là một quả đá phạt ở cánh trái, Dịch Nhạc không nhường ai, bước đến điểm đá phạt. Trong quy định đá phạt của Hotspur, đá phạt bên cánh trái thuộc về Dịch Nhạc, còn đá phạt bên cánh phải thì thuộc về Dele Alli.
Dịch Nhạc đứng trước hàng rào chắn. Anh hít sâu vài hơi, chậm rãi lấy đà. Một cú sút mạnh mẽ bất ngờ vút vào quả bóng.
Trái bóng lướt qua không trung theo một đường cong duyên dáng, bay thẳng qua hàng rào chắn và hướng về phía khung thành. Cú sút này rất nhanh, khiến thủ môn không kịp trở tay. Hơn nữa, trái bóng còn mang theo xoáy mạnh, khi gần khung thành thường có một cú chúc đầu rõ rệt!
Cú sút Lạc Diệp Trảm! ! !
"Yi! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
Toàn bộ White Hart Lane lại một lần nữa bùng nổ.
Bình luận viên Laurence khản cả giọng hét lên: "Quả đá phạt hoàn hảo! Đường cong tuyệt đẹp! Dịch đã ghi bàn thắng đá phạt đầu tiên trong sự nghiệp của mình!"
"Anh ấy thật sự xuất sắc! Anh ấy thật sự hoàn mỹ!"
"Hãy nói lớn cho tôi biết! Người ghi bàn chính là..."
"Dịch! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
Những tiếng reo hò điên cuồng từ khán đài như quét sạch khắp sân bóng. Trên khán đài phía Bắc, ba cô gái nhỏ cũng ôm chầm lấy nhau ngay khoảnh khắc Dịch Nhạc ghi bàn.
"A! ! Vào rồi! !"
"Đẹp quá đi mất! !"
"Tuyệt vời quá! Tuyệt vời quá! !"
Tôn Mai kích động quay đầu nhìn Trương Đậu Đậu hỏi: "Đậu Đậu, anh bình luận viên kia đang hô cái gì vậy?"
Nghe vậy, Trương Đậu Đậu ngây người một lát, rồi cười khổ đáp: "Tớ cũng không hiểu!"
Ba cô gái nhỏ nhìn nhau, các nàng phát hiện mình căn bản không hiểu tiếng Anh.
Đúng lúc này, Trương Lệ bỗng nhiên thốt lên đầy phấn khích.
"Đậu Đậu! Đậu Đậu! Mau nhìn sân đấu kìa!"
Nhìn dáng vẻ kích động không ngừng của Trương Lệ, Trương Đậu Đậu nghi hoặc quay đầu nhìn theo.
Chỉ thấy trên sân đấu, Dịch Nhạc đứng dưới khán đài, hai tay chỉ lên khán đài của mình, mỉm cười hướng về phía nàng.
"Bàn thắng này, tặng cho em!"
Gương mặt xinh đẹp của Trương Đậu Đậu lập tức đỏ bừng. Cảm xúc lúc này, phấn khích, kích động, tự hào...
Tôn Mai và Trương Lệ cũng đều tỏ vẻ ngưỡng mộ. Ai mà chẳng muốn trở thành đối tượng được vạn người chú ý. Kiểu tỏ tình táo bạo như Dịch Nhạc trước mặt hàng vạn người thế này, bất cứ cô gái nào cũng sẽ bị cảm giác hạnh phúc đánh gục.
Trương Đậu Đậu cũng không kịp chờ đợi muốn đáp lại Dịch Nhạc. Nàng vừa định vẫy tay, thì đột nhiên, phía sau khán đài vang lên một tràng tiếng hoan hô khổng lồ.
Rào! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !, "Sau trận đấu, huấn luyện viên trưởng Chelsea, Conte, lộ rõ vẻ lo lắng. Ông cảm thấy mình có thể bị xem xét." "Thành tích của Chelsea mùa giải này không thể coi là quá tệ, nhưng rõ ràng Chelsea hiện tại không cần một huấn luyện viên trưởng chỉ biết duy trì những gì đã có." "Họ muốn có nhiều thành tích tốt hơn, và Conte đã không đáp ứng được yêu cầu của họ."
"Đặc điểm thể hiện của Chelsea mùa giải này rất rõ ràng." "Đối phó với các đội yếu hơn, ông ấy rất thành thạo." "Nhưng khi đối mặt với các đội mạnh, ông ấy trở nên rụt rè, và lối đá của đội không thể hiện chút sức cạnh tranh nào." "Đây là điểm mà người hâm mộ Chelsea khó chịu nhất."
"Có thể thua, nhưng không thể thua một cách tệ hại đến thế." "Conte vốn nghĩ mình sẽ bị sa thải, nhưng thực tế chứng minh, ông đã lo lắng quá nhiều. Chelsea vẫn cho ông đủ thời gian để điều chỉnh đội bóng, ông không cần phải trả giá vì thất bại lần này." "Tuy nhiên, điều kiện là ông phải nhanh chóng rèn luyện đội bóng." Từng lời dịch được trau chuốt, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free, nơi độc quyền phát hành.